“Khuynh Thành…nàng ấy làm sao?” Đồng tử Trác Uyên co lại, lo lắng lắc cơ thể gầy yếu của Đan Nhi, cất tiếng gọi.
Sau khi Đan Nhi hít thở mấy hơi, khuôn mặt tràn đầy đau buồn, hai mắt rưng rưng ngấn lệ: "Còn có Nhược Hoa tỷ, Thanh Nhi tỷ, họ...họ đều..."
Cơ mặt Trác Uyên khẽ giật, lạnh lùng nói: "Ta không quan tâm những người khác ra sao. Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc Khuynh Thành đã xảy ra chuyện gì?"
Trong mắt Trác Uyên lạnh như băng, ánh mắt sắc bén hung hăng nhìn chằm chằm vào mắt Đan Nhi, làm nàng ta sợ đến phát run, không dám nói thêm nữa.
“Ừm, Trác quản gia, ngài để nàng ấy từ từ nói, ngươi dọa sợ đứa trẻ này rồi này…” Khuê Lang thấy vậy vội vàng mở miệng khuyên nhủ, sau đó nghiêm túc nhìn Đan Nhi nói: “Tiểu nha đầu, ngươi mau nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta nhất định sẽ ra tay giúp đỡ!"
Sau khi Đan Nhi chăm chú nhìn đám người, im lặng một hồi, cuối cùng khóc lóc nói: "Tông chủ...Tông chủ, bọn họ muốn lấy cơ thể của năm tỷ muội chúng ta để chữa trị cho thiếu gia!"
“Cái gì?” Lông mày Trác Uyên run lên, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta biết tiểu tử đó có bệnh, trời sinh ngũ hành không hoàn chỉnh. Không ngờ tới không chỉ người hắn có bệnh, mà con mẹ nó đến đầu óc cũng có bệnh. Vậy mà dám đánh chủ ý lên người nữ nhân của lão tử..."
Cảm nhận được sát khí âm u toát ra từ trên người Trác Uyên, Đan Nhi vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi nhìn Trác Uyên, không dám nói thêm câu nào nữa. Nhưng không hiểu sao, luồng sát khí ngập trời ấy của Trác Uyên đồng thời cũng khiến nàng ta an tâm phần nào, dường như cuối cùng nàng ta cũng đã tìm được vị cứu tinh.
Khuê Lang vỗ nhẹ lên vai Trác Uyên trấn an hắn rồi nói tiếp: "Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói rõ ra để chúng ta cùng nghĩ cách cứu người!"
"Được, thực ra chuyện là như thế này..."
Đan Nhi khẽ gật đầu, bình ổn lại sự kích động trong lòng, khẽ cất tiếng: "Sau Song Long Hội, chúng ta trở về tông môn. Ngày đầu tiên không có chuyện gì nhưng đến đêm khuya, mấy vị trưởng lão lại phong bế tu vi của mấy tỷ muội chúng ta, đưa đến một mật thất. Cả Tông chủ và công tử đều có ở đó. Đến lúc đó bọn ta mới biết cái được gọi là Chu Thiên Tứ Nguyên Trận được tạo ra là để chữa trị ngũ hành khuyết thiếu bẩm sinh của công tử."
"Chúng ta tham gia Song Long Hội thực ra chỉ để kiểm tra uy lực của Chu Thiên Tứ Nguyên Trận ở mức độ tối đa, xem nó có đáp ứng yêu cầu hay không. Dẫu sao thì chỉ khi đối mặt với kẻ địch chỉ còn con đường hoặc sống hoặc chết mới có thể giải phóng toàn bộ uy lực của trận thế. Sau đó trưởng lão cảm thấy chúng ta có đủ tư cách, cho nên muốn dùng chúng ta để trị liệu cho công tử!"
Sương Nhi cau mày, vội vàng hỏi: "Điều trị như thế nào?"
"Chu Thiên Tứ Nguyên Trận dựa vào Nguyên Linh thể chất của trinh nữ, điều động sức mạnh của Chu Thiên, dùng phương pháp thuần khiết nhất giúp thiếu gia tẩy gân phạt tủy, định hình lại ngũ hành. Cuối cùng..."
Nói đến đây, hai má Sương Nhi ửng hồng, thấp giọng nói: "Cuối cùng, dùng máu trinh nữ, khơi dậy sức mạnh của ngũ hành, thân thể của công tử sẽ được chữa khỏi hoàn toàn!"
Ầm!
Ầm một tiếng, tảng đá cực lớn dưới tay Trác Uyên bị hắn bóp nát thành mảnh vụn, lông mày run lên kịch liệt: "Cũng chính là muốn nói...Tên công tử háo sắc kia muốn cơ thể của Khuynh Thành?"
"Không chỉ có vậy..."
Đan Nhi không kìm được nước mắt, vừa khóc vừa nói: "Vốn dĩ muốn chúng ta dùng sức mạnh của Chu Thiên để chữa trị cơ thể cho công tử cũng không có gì. Trừ Khuynh Thành tỷ ra, mọi người đều lớn lên từ nhỏ cùng với công tử. Mặc dù có không quá tình nguyện, nhưng để cứu mạng công tử, mọi người hy sinh lần đầu tiên cũng không hề gì. Thế nhưng lại không ngờ tới..."
“Không ngờ tới chuyện gì?” Mọi người đồng loạt hỏi.
Đan Nhi càng khóc to hơn, gạt lệ nói: "Công tử, hắn vậy mà lại hút hết nguyên thần của Thanh Nhi tỷ. Bộ dạng hắn ta lúc đó rất đáng sợ, Thanh Nhi tỷ tỷ ngay lập tức biến thành xác khô. Lúc đó đến Tông chủ cũng không dám tin, đều sững sờ..."
"Đây là thuật thải âm bổ dương của ma đạo. Tiểu tử này đã nhập ma rồi!"
Mí mắt Trác Uyên run lên, cắn răng nói: "E là khi đó ở trấn nhỏ đã bị Viêm Ma dẫn nhập tâm ma. Nhưng Viêm Ma là tu giả ma đạo, vốn tu luyện ma đạo, hắn có thể dễ dàng khống chế. Nhưng Tuyên Thiếu Vũ này đã rơi vào ma tính, hoàn toàn sụp đổ, khó có thể khống chế được!"
"Thì ra là như vậy, đều do Viêm Ma đó..."
"Câm miệng!"
Nhìn thấy Đan Nhi đang khóc lóc than thở, Trác Uyên trừng mắt nhìn nàng ta, lạnh lùng nói: "Chính đạo vốn là xuất thế chi đạo, cần là trái tim thuần khiết không có ham muốn, vốn khó rơi vào ma tính nhất. Nhưng trong lòng hắn ta đã sinh ra tà dục, sớm muộn gì cũng nhập ma. Lần đó Ma Viêm cũng chỉ dẫn dắt mà thôi. Đến cùng là do hắn ta tâm thuật bất chính, trầm luân trong dục vọng thì trách được ai?"
Đan Nhi run sợ, lập tức ngậm miệng lại, không dám nói gì nữa.
Trác Uyên nhíu chặt mày lại, thở ra một ngụm trọc khí nói: "Đám Khuynh Thành ra sao rồi, làm sao ngươi chạy thoát được?"
"Dường như Khuynh Thành tỷ đã sớm biết mọi chuyện nên đã chuẩn bị từ trước, trong miệng có ngậm sẵn thuốc độc. Nếu bọn họ dám cưỡng ép sẽ sống chết một phen. Nàng nói có ước hẹn nửa năm với ngươi. Nửa năm sau ngươi không tới, nàng sẽ theo lời đám người Tông chủ. Nếu ngươi đến, nghe xong câu trả lời của ngươi rồi nàng cũng có thể an tâm ra đi. Hơn nữa, nàng cũng có thể bảo vệ những người khác."
Đan Nhi nức nở nói: "Sau đó, tuy chúng ta bị phong bế tu vi nhưng vẫn có thể tự do hành động. Dường như Khuynh Thành tỷ đã sớm có chuẩn bị, một ngày nọ nàng đưa chúng ta tới Hàn Quang Động, đó là nơi Hàn Thiên Ảnh sư tỷ bị giam giữ. Đột nhiên Hàn Thiên Ảnh sư tỷ phá tường xông ra, giải phong ấn cho chúng ta. Chúng ta cùng nhau chém giết đến bên ngoài, nhưng bị trưởng lão Cung phụng trong tông môn chặn lại. Chỉ có ta may mắn trốn thoát, các tỷ muội khác bị bắt trở về..."
“Cái gì, Thiên Ảnh?” Đồng tử Khuê Lang co lại, kinh ngạc kêu thành tiếng.
Đan Nhi nhìn hắn ta bối rối gật đầu: "Đúng vậy, Thiên Ảnh sư tỷ là người nắm giữ kiếm Hàn Quang lúc trước của Khuynh Thành tỷ. Lẽ ra nàng là một trong Chu Thiên Tứ Nguyên Trận. Nhưng hình như ta nghe nói hai mươi năm trước, nàng đã phạm phải Tông quy, có qua lại với người của Tông môn Ma đạo, nên bị phạt trong Hàn Quang Động. Nhưng bây giờ ta có thể đoán nàng đã phá thân trinh nữ. Nếu không Thủy linh chi thể của Thiên Ảnh sư tỷ hiếm có như vậy, tông môn sao có thể bỏ qua cho nàng. Tông chủ còn phải tốn trăm phương ngàn kế để tìm người thay thế, cuối cùng tìm được Khuynh Thành tỷ.”
"Thiên Ảnh, nàng..." Mi mắt Khuê Lang khẽ run lên, nghiến răng nói: "Nàng ấy bây giờ thế nào rồi?"
Đan Nhi trầm mặc một hồi, lắc đầu bất lực: "Không biết. Sau khi ta trốn thoát, tất cả họ đều bị bắt lại, không biết tình hình thế nào! Nhưng ta nghĩ Thiên Ảnh sư tỷ hẳn đã biết mọi chuyện từ trước, cho nên Khuynh Thành tỷ mới có chuẩn bị. Dù sao từ sau khi Khuynh Thành tỷ tiến vào tông môn, Thiên Ảnh sư tỷ vẫn luôn chỉ dạy cho nàng kế thừa kiếm Hàn Quang."
Khuê Lang nhắm chặt mắt lại, toàn thân run lên, nghiến răng nghiến lợi, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng!
Bộp!
Một âm thanh chợt vang lên, Trác Uyên vỗ mạnh vào vai hắn ta. Khuê Lang sửng sốt, mở mắt ra nhìn thì thấy vẻ mặt u ám của Trác Uyên, trông vô cùng đáng sợ!
"Vậy Hàn Thiên Ảnh...là nữ nhân của ngươi!"
Trác Uyên nheo mắt lạnh lùng nói: "Yên tâm đi, Khuynh Thành là người thông minh. Nàng đã cứu được một người thì cũng sẽ cứu được một nhóm. Quan trọng là lần này phải cảm ơn nữ nhân của ngươi. Nếu không, cho dù ta có lập tức đến đó thì cũng đã quá muộn. Chỉ dựa vào thực lực của một mình ta không thể cứu được hai nữ nhân từ một tông môn. Nhưng bây giờ thì khác, thời hạn nửa năm còn chưa tới, ta có thời gian điều binh khiển tướng, thu phục được Huyền Thiên Tông."
Thân mình Khuê Lang run rẩy, sững sờ nhìn Trác Uyên, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Đan Nhi cũng rất kinh ngạc, nhìn sang với vẻ không thể tin được!
Huyền Thiên Tông là một trong chín tông môn ở Tây Châu, bình thường các môn phái cọ xát với nhau một chút còn có thể. Nhưng nếu thật sự phát động chiến tranh thì không phải chuyện đùa, có thể sẽ dẫn đến Song Long Viên can thiệp.
Không ai đảm đương được trách nhiệm này!
Thế nhưng một khi Trác Uyên đã tức giận sẽ không quan tâm nhiều như vậy. Cho dù hậu quả đằng sau có phiền phức, đó cũng là chuyện của sau này. Nếu bây giờ không hành động, hắn sẽ hối hận cả đời!
Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, sát khí trên người Trác Uyên không ngừng tỏa ra bên ngoài. Mọi người nhìn thấy hắn như vậy thì hoàn toàn sững sờ. Đặc biệt là Đan Nhi, trong mắt nàng ta càng thêm mịt mờ, không biết người này đến cùng là kẻ điên hay bá vương...
Soạt soạt!
Bỗng nhiên vang lên hai tiếng phá không, hai lão giả áo trắng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mọi người từ xa nhìn vào, là hai cao thủ Hóa Hư tầng bốn.
“A…là Lý trưởng lão và Thường trưởng lão!” Đồng tử Đan Nhi co rụt, sợ đến biến sắc, hét lên thành tiếng.
Hai lão giả thấy vậy thì nở nụ cười khinh bỉ, sau đó liếc nhìn đám người. Có thực lực cao nhất là Khuê Lang chỉ có tu vi Hóa Thần tầng hai, bọn họ không thèm để vào mắt, liên tiếp chế nhạo nói.
"Đan Nhi, nha đầu ngươi nghĩ rằng thật sự có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Huyền Thiên Tông ta..."
Rầm!
Một trưởng lão đang khinh thường nhìn Đan Nhi, chế giễu nói. Đúng lúc này một thanh âm cực lớn vang lên. Ngay sau đó sương máu ngập trời, bao phủ xung quanh, tiếng lão ta đang nói cũng đột nhiên biến mất.
Mà nơi lão ta biến mất bỗng xuất hiện một con rồng đỏ thẫm thân dài cả trăm trượng, đó chính là Đại Lực Xích Long Vương của Trác Uyên. Móng rồng sắc bén đang nắm chặt lấy một bãi thịt nát bét, máu tươi tanh hôi từ dưới móng vuốt trào ra.
Mà phía sau con rồng khổng lồ là đôi mắt u ám của Trác Uyên.
Một chiêu, chỉ một chiêu, một cao thủ Hóa Hư tầng bốn lập tức ngã xuống, thần hồn đều bị hủy diệt. Chỉ còn lại một vị trưởng lão áo trắng nhìn mọi thứ trước mắt mà hoàn toàn sững sờ.