"Sư phụ, chuyện này thật sự không được sao?"
"Hừ, nghiệp chướng! Ngươi đúng là vừa lành sẹo đã quên đau, ngươi còn chê nữ nhân đó hại ngươi chưa đủ sao? Cho dù hiện tại ngươi đã lập công lớn cho tông môn, nhưng tông có tông quy, Tông chủ tuyệt đối sẽ không vì vậy mà nhượng bộ. Ngươi hãy chết tâm đi, cũng đừng nhắc tới chuyện này với Tông chủ kẻo rước họa vào thân. Đến lúc đó vi sư cũng không cứu được ngươi!"
Nỗi sầu muộn trong lòng Trác Uyên được giải tỏa. Ngay vào lúc tâm tình đang vui sướng, bước chân đang tiến về phía trước cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hắn dường như không thể đợi thêm được nữa, muốn đi đến Huyền Thiên Tông ngay lập tức, lại đột nhiên nghe thấy hai giọng nói quen thuộc đang tranh chấp gì đó. Hắn ngẩng đầu nhìn qua thì thấy là hai sư đồ Thích Cung Phụng và Khuê Lang.
Trong lòng Trác Uyên không khỏi cảm thấy nghi ngờ, hắn ngày thường cũng lười quan tâm đến việc nhà nhà người khác, nhưng ai bảo hôm nay tâm trạng hắn rất tốt. Vì vậy hắn mỉm cười đi về phía hai người họ nói: “Làm sao vậy, sư đồ hai người đang tranh luận chuyện gì thế?"
"Ồ, Trác quản gia!"
Khuê Lang thấy Trác Uyên đi tới thì vội vàng cúi người chào. Thích Cung Phụng cũng hơi cúi đầu với Trác Uyên, thở dài nói: “Ài, nghiệp chướng này đúng là khiến người ta không bớt lo được. Mới lập được chút công đã bắt đầu đắc ý, quên mất bản thân mình là ai. Hắn cũng không nhớ xem ban đầu bản thân đã phạm phải chuyện gì mới bị phạt phải vào phòng Tạp Dịch, hừ!"
Khuê Lang nghe thấy vậy thì xấu hổ cúi thấp đầu. Trác Uyên thấy vậy thì tò mò, nhướng mày nói: "Đến cùng là có chuyện gì, kể nghe xem nào?"
Khuê Lang do dự mất một lúc, nâng mắt lên liếc nhìn Trác Uyên, cuối cùng cắn răng cất tiếng nói: "Trác quản gia, chuyện của ta ngươi cũng biết, chính là về lão bà của ta..."
"Biết, bởi vì chuyện với ngươi nên hiện giờ đang bị giam giữ trong Huyền Thiên Tông. Vì chuyện này mà ở trên Song Long Hội ngươi bị Tuyên Thiếu Vũ uy hiếp, nhường hắn ta..." Trác Uyên chợt bừng tỉnh đại ngộ, hiểu ra vấn đề.
Thích Cung phụng nghe thấy vậy, mí mắt lập tức run lên, lão ta tức giận nhìn Khuê Lang mắng chửi: "Cái gì, ngươi thế mà lại vì nữ nhân đó mà nhường kẻ địch ở trên Song Long Hội? Thật là không thể hiểu nổi! Nếu Tông chủ biết được chuyện này, ngươi còn giữ được cái mạng nhỏ này không? Chao ôi, hồng nhan họa thủy, hồng nhan họa thủy..."
Thích Cung phụng tức đến giậm chân. Trác Uyên lại xua tay, khẽ cười, dùng giọng khuyên bảo nói: "Thích Cung phụng đừng tức giận. Dù sao chuyện này cũng chỉ có ba người chúng ta biết, những người khác không biết được. Hơn nữa ta đã kịp thời áp xuống, không sao cả!"
“Đa tạ Trác quản gia đã giúp đỡ!” Thích Cung phụng cúi gập người cảm kích nói, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Khuê Lang, khiến cho hắn ta xấu hổ đầu cúi càng thấp hơn.
Nhưng hắn ta vẫn còn ôm một tia hy vọng cuối cùng, nói tiếp: "Không phải lần này chúng ta đã lập công sao? Tông chủ cũng rất vui mừng. Cho nên ta muốn nhân cơ hội này thỉnh cầu Tông chủ nhân danh Ma Sách Tông, ra mặt nói chuyện với Huyền Thiên Tông, cứu lão bà ta ra..."
"Cái rắm!"
Nhưng hắn ta còn chưa kịp dứt lời, Thích Cung phụng đã mắng to: "Ma Sách Tông chúng ta vốn dĩ cấm chuyện yêu đương nam nữ, há có thể vì một tên đệ tử là ngươi mà ném mặt mũi đi thương lượng với Huyền Thiên Tông? Trước không nói tới việc đến lúc đó Huyền Thiên Tông nhất định sẽ nhân lúc cháy nhà mà hôi của, cho dù bọn họ có thả người vô điều kiện, tông ta cũng sẽ không có chuyện không biết xấu hổ mà làm như thế!"
Tiếng mắng nhiếc của Thích Cung phụng vang bên tai Khuê Lang, nghe vô cùng chói tai, khiến hắn ta cảm thấy vô cùng thất vọng. Nhưng hắn ta vẫn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, hai mắt ghim chặt lên người Trác Uyên.
Chắc chắn sư phụ của hắn ta sẽ không giúp đỡ, bây giờ chỉ có thể gửi gắm hi vọng ở chỗ Trác Uyên, xem hắn có nguyện ý thay hắn ta truyền đạt ý này cho Tông chủ không.
Phải biết rằng tuy Trác Uyên cũng mang thân phận là đệ tử, nhưng hắn lại là thân tín của Tông chủ, hiện giờ còn vì tông môn giành được vị trí đứng đầu trong ba tông trên Song Long Hội, quả thật là như mặt trời ban trưa.
So về danh vọng, ngay cả là trưởng lão cung phụng trong tông cũng không thể so sánh được. Nếu hắn chịu ra mặt nói chuyện, nói không chừng Tông chủ sẽ đồng ý.
Tuy nhiên, Trác Uyên lại cau mày, sờ sờ cằm, trầm ngâm một lúc sau đó lắc đầu cười: "Ài, sư phụ ngươi nói đúng, vẫn nên quên đi kẻo lại rước họa vào thân. Tà Vô Nguyệt là kẻ ích kỷ vô tình. Nếu không có lợi lão ta sẽ không bao giờ làm. Hơn nữa nếu lão ta nổi cơn thịnh nộ ngươi có thể sẽ bị trừng phạt. Tốt nhất là ngươi đừng tự tìm xui xẻo!"
Thích Cung phụng gật đầu tán thành, trừng mắt nhìn đồ đệ của mình. Giống như đang nói, ngươi nhìn xem, Trác quản gia cũng thấy thế.
Sắc mặt Khuê Lang trầm xuống, trong lòng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng...
"Nhưng mà…"
Tuy nhiên, đúng lúc này Trác Uyên thay đổi thái độ, cười khinh ra tiếng: "Muốn cứu người ra ngoài, không nhất thiết phải dùng danh nghĩa của tông môn. Đúng lúc ta cũng muốn đến Huyền Thiên Môn cứu người, ngươi có thể đi với ta!"
Hả!
Hai người đều không khỏi đứng khựng lại, nhìn Trác Uyên với vẻ không thể tin được. Một lúc sau Thích Cung phụng mới kinh ngạc nói: "Trác quản gia, ngươi..."
"Hahaha... Ta không vào địa ngục thì ai vào?"
Trác Uyên khẽ cười, sau đó ngẩng đầu nhìn trời, cười lớn: "Lão tử lăn lộn trong ma đạo nhiều năm, cảm ngộ hơn người, hẳn có thể được coi là tay lão làng. Cho dù người có rơi vào biển dục vọng, ta đây cũng chẳng sợ hãi, hahaha..."
Hai người ngây ngốc nhìn Trác Uyên, vẻ mặt mê mang, không hiểu gì cả.
Trác Uyên giương mắt liếc nhìn Khuê Lang một cái, nhướng mày cười nói: "Còn ngây ra đó làm gì? Đi theo lão tử. Huyền Thiên tông nhiều năm qua chỉ là hạ tam tông, trong tay hẳn cũng không có bao nhiêu Thánh Linh thạch. Lão tử đập hai ngàn viên Thánh Linh thạch vào mặt bọn họ, ta không tin không thể cứu được hai nữ nhân ra ngoài. Vừa đúng ta một người, ngươi một người!"
Nói xong Trác Uyên dẫn đầu bước ra ngoài tông môn, Khuê Lang ngây người nhìn bóng lưng của Trác Uyên một hồi lâu mới phản ứng lại. Hắn ta không khỏi cảm thấy vui mừng như điên, vội vàng đuổi theo: “Trác quản gia, ngài, ngài thực sự nguyện ý dùng Thánh Linh Khoáng để cứu lão bà ta về?"
"Đương nhiên rồi, Thánh Linh Khoáng cũng chỉ là vật chết, sao có thể quan trọng bằng người?"
"Trác...Trác quản gia, đại ân đại đức của ngài Khuê Lang sẽ không bao giờ quên. Từ nay về sau, cho dù là núi đao biển lửa, Khuê Lang cũng mặc ngài sai sử..."
"Ấy, đừng nói nghiêm trọng như vậy, có thể coi như chúng ta đồng bệnh tương liên. Có điều, ừm... Có lẽ sau này sẽ có lúc cần đến ngươi. Chuyện này ai mà biết được, hahaha..."
Trác Uyên khẽ cười, sau đó bóng dáng hai người Trác Uyên và Khuê Lang dần biến mất, chỉ còn lại Thích Cung phụng vẫn đang ngây người đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn theo bọn họ.
Thánh Linh Khoáng với hai ngàn linh thạch, đổi lấy hai nữ nhân? Chuyện này… chuyện này thật quá lãng phí!
Phải biết là trước đây trong cả tông bọn họ cũng chỉ có nhiều nhất là một ngàn Thánh Linh thạch, còn phải duy trì hoạt động của tông môn suốt mấy trăm năm. Vậy mà bây giờ, vị Trác quản gia này lại sẵn sàng dùng Thánh Linh Khoáng với hai nghìn linh thạch để đổi lấy hai nữ tử...
Thích Cung phụng vẫn nhìn chằm chằm về phía trước vốn đã không còn ai, cơ mặt co rút, tim đang chảy máu. Cho dù ngài có nhiều tiền cũng không nên tiêu như vậy mà!
Chao ôi, chỉ có thể nói thế giới của người có tiền, chúng ta không thể hiểu được!
Thích Cung phụng bất đắc dĩ lắc đầu, không thể hiểu nổi cách vung tiền như rác của Trác Uyên. Tuy trong lòng cảm thấy vừa hâm mộ lại đố kị nhưng sau cùng vẫn là cười khổ một tiếng, âm thầm cảm thán.
Trác Uyên bỏ vốn cho nữ nhân của mình nhiều như vậy cũng thôi đi, vậy mà bây giờ còn chia sẻ với Khuê Lang nữa. Nghĩ lại mới thấy, có một lão bản tốt như vậy, quả thật là thế gian hiếm có.
Khuê Lang ôm được một cái đùi lớn như vậy xem như là đã có phúc.
So sánh lại thì Tông chủ Tà Vô Nguyệt của bọn họ thật quá keo kiệt, ưa nịnh bợ, tính toán chi li từng đồng một.
Nhưng lão ta làm sao biết được Thánh Linh Khoáng với hai ngàn linh thạch này đối với Trác Uyên chẳng qua chỉ là chín trâu mất một cọng lông, mà đối với Tà Vô Nguyệt đó lại là cả gia tài.
Đặt hai người lại so sánh với nhau, xét về độ vung tay tiêu tiền đương nhiên không thể so được...
"Trác Uyên, bây giờ chúng ta đã đi được chưa?"
Trước cổng Ma Sách Tông, hai người Sương Nhi đã đợi sẵn ở đó. Nhìn thấy Trác Uyên và Khuê Lang đi đến cùng nhau, mí mắt Vĩnh Ninh khẽ run, cảm thấy kì lạ nên hỏi: "Này, Khuê Lang đại ca cũng đi cùng chúng ta sao?"
Khuê Lang khẽ cười, không nói gì, nhưng Trác Uyên lại mỉm cười nói: "Không, hắn sẽ đi cùng chúng ta đến Huyền Thiên Tông một chuyến!"
"Huyền Thiên Tông?"
“Không sai, chúng ta cùng đi đón Khuynh Thành về nhà!” Khóe miệng Trác Uyên chợt thoáng hiện lên một nụ cười khó hiểu, đồng thời trong mắt hắn lóe lên một tia sáng.
Trái tim hai người khẽ nhảy lên, hai người nhìn nhau, hơi ngẩn ra, nhưng ngay sau đó cũng nở nụ cười. Đặc biệt là Sương Nhi, ánh mắt khi nhìn Trác Uyên càng trở nên dịu dàng: "Chẳng trách vừa rồi nhìn thấy ngươi ta đã cảm thấy hơi kỳ lạ, tâm trạng không còn nặng nề như trước nữa. Xem ra ngươi đã có đáp án rồi, biết phải trả lời Khuynh Thành tỷ thế nào rồi."
"Đúng vậy, câu hỏi này...ta đã trì hoãn quá lâu rồi..." Sau khi hít một hơi thật sâu, ánh mắt Trác Uyên hiện lên vẻ nghiêm túc, khẽ cười ra tiếng.
Hai cô nương thấy vậy cũng khẽ gật đầu, cảm thấy vui thay cho Trác Uyên vì cuối cùng cũng có thể trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Ngay sau đó bốn người lên đường tiến về phía Huyền Thiên Tông. Bởi vì Trác Uyên và Sở Khuynh Thành đã hẹn nhau nửa năm, vì vậy lộ trình của bốn người họ cũng không gấp gáp. Thậm chí Trác Uyên cũng có hơi chần chờ, cố ý làm chậm lại lộ trình, giống như đang căng thẳng.
Đây là câu hỏi đã bị trì hoãn gần mười năm, đến lúc đó làm sao để đưa cho nàng một câu trả lời chính xác, nàng sẽ phản ứng ra sao, bản thân nên phản ứng lại như thế nào. Đây đều là những câu hỏi mà Trác Uyên cần phải suy nghĩ.
Trác Uyên đột nhiên giống như đại cô nương lần đầu tiên bước lên kiệu hoa, cứ chần chừ lưỡng lự suy nghĩ rất lâu.
Hai người Sương Nhi nhìn thấy tất cả thì đều bật cười. Không nghĩ tới Trác đại quản gia vẫn luôn mạnh mẽ vang dội, khi gặp phải chuyện nam nữ lại xoắn xuýt như vậy.
Cứ thế, mọi người đã lên đường hơn một tháng, vậy mà còn chưa đi được một phần ba chặng đường đến Huyền Thiên Tông!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!