Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Đan Thanh Sinh nhìn chằm chằm vào Trác Uyên với đôi mắt mơ hồ, bất giác bật cười thành tiếng, lão ta phất tay, cười mắng: “Tiểu tử thối, mẹ nó bớt chơi trò này với lão phu đi, cho dù là đánh ngang tay, vẫn là thua thôi, lão phu đã thua rồi, không có tư cách sở hữu thanh thần kiếm đó nữa. Ôi, nếu cứ thế này, phỏng chừng trận chiến này lão phu lành ít dữ nhiều mất…”  

             “Cái gì, tiền bối, ngài vẫn còn một trận chiến sao?” Trác Uyên nhướn mày, hỏi dò.  

             Đan Thanh Sinh hơi gật đầu, bất giác thở dài một hơi: “Đúng vậy, cao thủ đệ nhất Trung Châu, Bất Bại Kiếm Tôn. Lão phu tự đánh giá, có thể qua hơn mười chiêu dưới tay lão, đã là tốt lắm rồi!”  

             “Ôi… với thực lực như của tiền bối mà chỉ có thể chiến mười chiêu với lão thôi sao? Rốt cuộc thì người đó mạnh đến mức độ nào?” Con ngươi của Trác Uyên hơi co rút, không nhận ra giọng điệu của mình vừa ngưng trệ, hắn kinh ngạc hỏi: “Đệ nhất nhân Trung Châu, và đệ nhất nhân Tây Châu, thật sự chênh lệch như vậy sao?”  

             Đan Thanh Sinh cười nhạo một tiếng, chợt phun ra một hơi rượu mang theo mùi men nồng nặc, nhìn về phía hắn rồi nghiêm túc đáp: “Tiểu tử, bây giờ ngươi vẫn còn trẻ, khó tránh khỏi tuổi trẻ sức lớn, kiêu ngạo bướng bỉnh. Nhưng ngươi phải nhớ, núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn! Đệ nhất nhân Tây Châu đã là cái thá gì, đến Trung châu rồi, có thể xếp vào mười cao thủ đứng đầu được không còn chưa chắc!”  

             “Cái gì?”  

             Mí mắt của Trác Uyên hơi run lên, trong lòng ngạc nhiên. Ngược lại không phải vì ngạc nhiên sự chênh lệch của Đan Thanh Sinh ở Trung châu, mà là ngạc nhiên về sự chênh lệch thực lực tổng thể giữa Tây Châu và Trung Châu.  

             Dù sao, hắn cũng chính là ma hoàng của Thánh Vực chuyển thế, có cao thủ gì mà chưa từng thấy qua? Chỉ là cùng trên cùng một đại lục này, vậy mà thực lực lại có thể chênh lệch đến mức độ này, thực sự khiến người thấy kinh hãi trong lòng.  

             Điều này cũng giống như một đứa trẻ ba tuổi canh giữ gia tài bạc triệu, nhưng hàng xóm lại là một tên côn đồ cao lớn thô kệch, thế này ngươi có thể yên tâm được không?  

             Không phải sớm muộn gì cũng sẽ bị người ăn sao?  

             Nhưng tại sao… cao thủ Trung Châu lại đông đúc như thế?  

             Dường như nhìn ra được suy nghĩ trong lòng hắn, Đan Thanh Sinh bất giác cười nhạo một tiếng, lặng lẽ bảo: “Trong toàn bộ đại lục, cũng chỉ có Trung Châu là ở khu vực khác với bốn châu khác, ngươi biết khác cái gì không?”  

             Trác Uyên hơi lắc đầu, tỏ vẻ lão tử không phải người bản địa nên không biết chuyện khỉ gió này!  

             “Là bố cục khác!”  

             Khóe miệng của Đan Thanh Sinh không khỏi nhếch lên, chợt sắc mặt nặng nề hẳn đi, lão ta thở dài rồi bảo: “Bốn châu khác lấy tông môn đứng đầu, thực ra hàng trăm đế quốc đều phục vụ cho tông môn. Lòng người tan tác như vậy, không thể hình thành chiến lực được. Dù sao bàn về đánh trận, vẫn là đế quốc có ưu thế hơn. Ngươi đã từng nghe nói tới giữa các tông môn quyết sống mái với nhau, xảy ra đại chiến gì chưa?”  

             Trong lòng Trác Uyên run rẩy, hắn hơi gật đầu, nhíu mày lại suy nghĩ.  

             Ực một tiếng, Đan Thanh Sinh lại uống thêm một ngụm rượu, thản nhiên bảo: “Nhưng Trung Châu thì khác, ở đó có một lão quái vật, và một đế quốc rộng lớn, Kiếm Tinh Đế Quốc. Bất Bại Kiếm Tôn, lão tổ tông của Kiếm Tinh Đế Quốc, mấy nghìn năm thậm chí là gần mười nghìn năm trước, đã sáng lập ra đế quốc này. Ngoại trừ thực lực của bản thân mạnh mẽ ra, còn đang từng bước nuốt chửng những quốc gia và tông môn khác ở xung quanh, Cuối cùng phát triển đến cả một châu, toàn bộ đều là phạm vi lãnh địa của Kiếm Tinh Đế Quốc!”  

             “Cái gì… cả một châu chỉ có một đế quốc?” Đôi mày của Trác Uyên run rẩy, trong lòng kinh hãi. Bây giờ hắn đã biết tại sao Trung Châu lại lớn mạnh như vậy, là nơi mà bốn châu còn lại không thể so được!  

             Chỉ bởi vì hiệu suất phát triển này lấy đơn vị là một đế quốc, sức mạnh của bộ máy quốc gia, hiển nhiên mạnh hơn tông môn chia năm xẻ bảy nhiều!  

             Nhưng có thể khiến một đế quốc làm chúa tể cả một châu, cũng thật sự lợi hại. Ít nhất bốn châu khác cũng không có sự tồn tại như vậy, không phải bọn họ không muốn, mà là không có lãnh đạo có trí dũng kiệt xuất như thế. Cho dù ngươi muốn hợp nhất thế lực một châu, cũng không thể làm được!  

             Cũng giống như Tây Châu, tuy Song Long chí tôn mạnh mẽ, nhưng rất đáng tiếc, bọn họ đều là tu giả, không có tài trí và chiến lược vô cùng xuất sắc như vậy!  

             Đan Thanh Sinh liếc mắt nhìn Trác Uyên thật lâu, rồi nặng nề vỗ lên vai hắn, cười bảo: “Tiểu tử, ta có thể nhìn ra được, ngươi là một người làm việc lớn, thậm chí có chút khí chất giống với lão quái vật kia. Lãnh đạo quần hùng, xưng bá một phương. Nhưng hành động của ngươi phải khẩn trương lên, phải nâng cao thực lực nhanh hết mức có thể, Trung Châu đã bắt đầu hành động rồi, tuy rằng vẫn cần không ít thời gian, nhưng ngươi quá trẻ, thời gian còn lại cho ngươi không nhiều!”  

             “Ặc, ngươi nói gì thế, Trung Châu hành động có liên quan quái gì đến ta?” Trác Uyên không khỏi sững sờ, quay đầu lại, dáng vẻ như tên côn đồ.  

             Đan Thanh Sinh cười nhạo một tiếng, thản nhiên đáp: “Lão quái vật đó từ một đế quốc, trải qua mấy nghìn năm phát triển, cuối cùng đã thống nhất toàn bộ Trung Châu. Việc tiếp theo mà lão muốn làm, chính là liếc mắt nhìn khắp trời đất, nơi nào không phải đất của vua. Đến lúc đó, toàn bộ người đều sẽ bị lão kéo vào trong, ngươi cũng không ngoại lệ! Cho dù ngươi muốn tránh rắc rối, nhưng hai cô nương đó có thể tránh được sao, Đế quốc Thiên Vũ ở sau lưng bọn họ có thể tránh được sao?”  

             “Ha ha ha… Tây Châu trong tương lai là của các ngươi, thân từng là người của Tây Châu, tương lai có lẽ sẽ trở thành đối thủ của các ngươi. Nhưng bây giờ, ta mong rằng ngươi có thể chuẩn bị sẵn sàng, đừng để đến lúc đó hối hận không kịp!”  

             Đan Thanh Sinh bất giác khẽ cười một tiếng, chậm rãi đứng dậy, duỗi thắt lưng, đang định rời đi: “Ôi, trước khi đi, lại dông dài vài câu với đứa trẻ nhà ngươi, hy vọng mầm non của Tây Châu có thể trưởng thành nhanh nhất có thể, về phần có thể ngăn được tai họa này hay không, cứ mặc cho số phận đi!”  

             Mí mắt của Trác Uyên hơi run lên, trong lòng nặng nề, chần chừ và bất an!  

             Vốn dĩ hắn chỉ muốn tĩnh tâm tu luyện, sớm ngày trở về Thánh Vực, nhưng dựa theo lời mà Đan Thanh Sinh nói, một trận đại chiến cuốn theo năm châu có thể xảy ra bất cứ lúc nào.  

             Ngược lại bản thân hắn cũng không sao cả, cô độc một mình, muốn tránh phiền phức thế nào mà không được, ai có thể làm gì được hắn?  

             Nhưng nếu như đột nhiên gia nghiệp to lớn của Lạc gia bị cuốn vào trận loạn chiến này, lại rất khó thoát thân được… có phải chuẩn bị toàn diện, mới an tâm rời đi!  

             Khi trong lòng hắn còn đang suy nghĩ, thì bóng người của Đan Thanh Sinh cũng đã từ từ mờ ảo, sắp rời đi, nhưng ngay vào một khắc lão ta sắp biến mất, dường như nhớ tới gì đó mà nhắc nhở: “Đúng rồi tiểu tử, cô nương đó, ngươi cũng nên có sự sắp xếp ổn thỏa đi, phải quý trọng người trước mắt!”  

             “Làm ơn đi, lão tử là ma quỷ, sao có thể nữ nhi tình trường như vậy được?” Trác Uyên biết Đan Thanh Sinh chỉ ai, bất giác đỏ mặt, đáp với giọng ồm ồm.  

             “Ha ha ha… là ma là chính thì đã sao? Đầu tiên, chẳng qua ngươi chỉ là một con người mà thôi, chớ có làm ra chuyện khiến sau này phải hối hận!” Từng tràng tiếng cười trêu ghẹo truyền ra, cuối cùng Đan Thanh Sinh cũng biến mất, rời khỏi nơi này.  

             Trác Uyên đảo trắng mắt với vẻ bất đắc dĩ, trong lòng lại lập tức lo lắng thêm vài phần.  

             Lần này tạm biệt Song Long Hội, có thể sẽ rất khó gặp lại, chỉ là cách của mình…  

             Trong mắt hắn lóe lên một tia đau buồn khó giải thích được, rồi nhắm chặt mắt lại!  

             Ba ngày sau, Trác Uyên ngồi thiền tu luyện trong phòng mình, thương thế trên người đã tốt hơn một nửa. Mà trong khoảng thời gian này, đệ tử của chín tông cũng liên tục đã trở về các tông môn của mình.  

             Trước khi đi, đệ tử của Ma Hồn Tông, Kiếm Thần Tông còn đặc biệt tới chào hỏi Trác Uyên, sau khi nói những lời chúc hắn sớm ngày khỏe mạnh, rồi mới đi.  

             Hắn thản nhiên gật đầu, trong lòng cười vui vẻ, như vậy xem ra, đã có đường kết bạn với những tông môn này rồi. Tiếp sau đây, phải xem ngày sau Khuê Lang và đám người bọn họ qua lại với những đồng minh này thế nào, vậy hắn cũng có thể yên tâm trở về Lạc gia!  

             “Trác Uyên, hôm nay ta và Sương Nhi phải về Thiên Vũ rồi, khi nào thì các ngươi khởi hành?” Đột nhiên, một tiếng cười khẽ của nữ vang lên, cửa phòng của Trác Uyên bị người đẩy cái rầm một tiếng, liếc mắt nhìn qua, không nghi ngờ gì đó chính là Vĩnh Ninh!  

             Trác Uyên hơi nhíu mày, thản nhiên đáp: “Thương thế của ta chưa lành, sợ là cần đến mười ngày nửa tháng nữa mới có thể xuất phát, để đề phòng bất trắc!”  

             “Đề phòng bất trắc? Ai muốn đả thương ngươi!” Vĩnh Ninh không khỏi sững sờ, hỏi với vẻ mặt khó hiểu.  

             Trác Uyên bất giác cười khẽ một tiếng, lừa dối: “Ai muốn đả thương ta thì ta không biết, dù sao ta gây thù chuốc oán quá nhiều, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn!”  

             Hai cô nương hơi im lặng một lúc, đều gật đầu hiểu ra. Lần này ở Song Long Hội, quả thực Trác Uyên đã gây thù hằn không ít, để phòng ngừa bọn họ đánh lén sau lưng, chuẩn bị phòng bị toàn diện cũng là chuyện nên làm. Cũng không thể kéo một cơ thể tàn tật, cho bọn họ lợi dụng được!  

             “Nếu đã như vậy, vậy chúng ta đi trước một bước, không đợi ngươi nữa!” Hai người Ninh Vũ phất tay, cười tươi như hoa đào, trong ánh mắt còn lộ ra một vẻ thần bí.  

             Trác Uyên thấy khó hiểu, cân nhắc rất lâu rồi nói bóng nói gió: “Hai người các ngươi tự mình trở về Thiên Vũ, không sợ xảy ra chuyện sao? Hay là ở lại thêm vài ngày, rồi ta đưa các ngươi về?”  

             “Thật sao?” Vĩnh Ninh sững sờ, vui vẻ nói.  

             Sương Nhi lại giật mạnh ống tay áo của nàng ta, trừng mắt nhìn, lúc này nàng ta mới lấy lại được bình tĩnh, cười tươi bảo: “Không cần đâu, chúng ta theo Khuynh Thành tỷ trở về, trên đường cũng tiện thăm dò tỷ ấy luôn, xem suy nghĩ của tỷ ấy thế nào, lấy lòng ngươi… ưm ưm…”  

             Vĩnh Ninh còn chưa nói xong, Sương Nhi đã đỏ mặt, vội vàng bịt chặt miệng nàng ta lại.  

             “Huyền Thiên Tông cũng sẽ đi sao?” Đôi mày của Trác Uyên run rẩy, đã nghe được tin mà mình cần, trong lòng suy tính một lúc, trong đầu nhớ lại lời của Đan Thanh Sinh, sau đó vội vàng cất bước đi ra ngoài.  

             Hai cô nương nhìn thấy, cũng không khỏi sững sờ, vội vàng đi theo!  

             Không bao lâu sau, ba người đã tới nơi dừng chân Huyền Thiên Tông tại Song Long Viên. Ngay lúc này, nơi này đã tập trung một đám người, đều là đệ tử Huyền Thiên Tông, xem ra là đang chuẩn bị rời đi.  

             Mà đám người Thủy Nhược Hoa nhìn thấy Trác Uyên tới, cũng không khỏi ngẩn ra, đều quay đầu về phía Sở Khuynh Thành.  

             “Khuynh Thành tỷ, hắn tới rồi…” Đan Nhi kéo tay áo của Sở Khuynh Thành, nhỏ giọng bảo.  

             Cơ thể Sở Khuynh Thành hơi run lên, chậm rãi quay người lại, lại thấy đôi mắt lạnh lùng của hắn đang nhìn chằm chằm vào nàng, nàng bất giác khẽ cười một tiếng, nâng bước chân xinh đẹp, đi tới trước mặt hắn, hỏi: “Gần đây thương thế đã tốt lên nhiều chưa?”  

             “Tốt lên nhiều rồi, sao bây giờ mới qua hỏi, muộn quá rồi thì phải?”  

             “Ha ha ha… không phải Trác quản gia vẫn luôn một mình, ghét nhất là ồn ào hay sao? Sao lại chê ta không qua thăm chàng?” Sở Khuynh Thành nhìn hắn thật lâu, bất giác trêu đùa một câu.  

             Trác Uyên hơi im lặng một chút, nhìn về phía Sở Khunh Thành một cách nghiêm túc, đột nhiên nói: “Cho ta nửa năm, vấn đề của khi ấy… nửa năm sẽ cho nàng câu trả lời!”  

             Nói xong, hắn xoay người rời đi, không hề do dự một chút nào, nhưng chợt Sở Khuynh Thành lại ngây người ra đó. Ngay sau đó khóe miệng hơi cong lên, trong mắt ánh lên nước mắt hạnh phúc.  

             Sau đó nàng quay người lại, giống như con bướm nhẹ nhàng bay đi, nhảy chân sáo tới bên đám tỷ muội của mình.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!