Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Hai luồng sức mạnh va chạm mạnh vào nhau, không ngừng giằng co, phát ra tiếng vang dữ dội, khiến cho trời đất chấn động, chẳng ai nhường ai, nhưng cuối cùng, vẫn đến lúc có sức mạnh phải tan biến.  

             Chỉ nghe thấy một tiếng ầm to lớn, hư ảnh trường kiếm đó của Đan Thanh Sinh lập tức vỡ ầm ầm rồi biến mất, hai con cự long đen trắng của Song Long chí tôn đó, cũng chợt vỡ nát, biến mất chẳng còn thấy đâu.  

             Thế nhưng, ngay trong nháy mắt bọn chúng tan vỡ, vẫn còn một chút năng lượng còn sót lại lập tức xuyên qua vòng vây của đối phương, bắn thẳng về phía Đan Thanh Sinh và Song Long chí tôn!  

             Phụt!  

             Một nguồn long kình mạnh mẽ đánh thẳng vào ngực của Đan Thanh Sinh, phát ra một tiếng vang trầm thấp, khiến cho lão ta không ngừng lùi về sau vài bước, sau đó không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm.  

             Vù vù!  

             Hai lưỡi kiếm sắc bén phát ra tiếng gió chói tai, trong nháy mắt đã lao tới trước mắt hai vị chí tôn. Bọn họ còn chưa phản ứng lại được đã xảy ra chuyện gì, thì hai đường kiếm cương này đã tách ra, xuyên thủng bả vai của hai người, hai tiếng phụt phụt, phun ra hai đám sương máu!  

             Trong phút chốc, ba người đối chiến, sư đồ cạnh tranh, chỉ sau một chiêu lại dẫn đến kết cục cả hai bên đều thiệt. Chẳng ai kiếm được một chút tiên cơ, ngược lại tất cả đều bị thương!  

             Mọi người thấy vậy, trong lòng thầm kinh hãi, cảm thán quả nhiên Đan Thanh Sinh này không hổ là cao thủ đệ nhất Tây Châu, lấy một địch hai, lại còn là đối đầu với sư phụ trước kia của mình, vậy mà vẫn có thể đánh ngang tay, không hổ cho cái danh đệ nhất nhân này!  

             Thế nhưng lúc này, ba sư đồ đối mặt với nhau trên chiến trường, lại mang tâm trạng phức tạp, đủ mọi cảm xúc, không biết nên làm thế nào!  

             Bộ râu của Hắc Nhiêm chí tôn không nhịn được mà hơi run rẩy, liếc nhìn thương thế trên vai mình, lão ta im lặng thật lâu, rồi thở dài một cách bất đắc dĩ, lặng lẽ nói: “Thanh Sinh, ngươi đi đi!”  

             “Lão già, chuyện này...” Mí mắt của Bạch Mi chí tôn không khỏi run lên, nhìn chằm chằm vào Hắc Nhiêm chí tôn, rồi lại nhìn Đan Thanh Sinh, sau đó lại liếc nhìn Thánh Linh Khoáng đã không còn tản ra khí tức quen thuộc đó nữa, không khỏi thở dài bất đắc dĩ, hơi gật đầu.  

             Đan Thanh Sinh cũng không nhịn được mà hơi di chuyển con ngươi, giơ tay lau một vệt máu bên khóe miệng, lại nhìn vết lõm trên lồng ngực mình đó, lục phủ ngũ tạng như bị lửa đốt, cuối cùng ánh mắt của lão ta tối sầm lại, thở dài một hơi.  

             Đúng vậy, chẳng qua lão ta và hai vị chí tôn cũng chỉ như hai hổ cắn nhau mà thôi, với thực lực của lão ta, vẫn chưa đủ để đánh bại song tôn liên thủ, nên cũng không có tư cách cầm thanh kiếm đó!  

             Quả nhiên hai vị sư tôn vẫn như trước đây, vì sự yên bình của Tây Châu, mà... ha ha ha...  

             Đan Thanh Sinh cười khổ một tiếng với vẻ bất đắc dĩ, trong lòng tiếc nuối, sau khi cúi đầu thật sâu với Song Long chí tôn, bất chợt quay người, chẳng còn thấy bóng dáng đâu. Mà thấy lão ta rời đi, Bạch Mi chí tôn mới nhíu chặt mày, nhìn về phía Hắc Nhiêm chí tôn với vẻ lo lắng, hỏi: “Lão già, ngươi thật sự để nó cầm thanh kiếm đó đi sao?”  

             “Đúng vậy, trong cái hang đó đã không còn khí tức của kiếm nữa, chắc hẳn hắn đã cầm đi từ lâu rồi. Trước đó gây ra động tĩnh lớn như vậy mời chúng ta tới, chẳng qua chỉ là muốn chứng minh hắn có thể cầm kiếm đi một cách đường đường chính chính. Nhưng, cho dù hắn thua, chắc chắn hắn cũng sẽ không để thanh kiếm đó lại đâu!”  

             Hắc Nhiêm chí tôn không khỏi lắc đầu, lại liếc mắt nhìn vết thương ở bả vai, thở dài: “Chúng ta lấy hai địch một, mới có thể đánh ngang tay được với hắn, nếu như hắn lôi thanh kiếm đó ra, thì chúng ta đã sớm thua rồi, cần gì phải cưỡng chế giữ lại thêm?”  

             Bạch Mi chí tôn hơi gật đầu, trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn nói với vẻ mặt buồn bã: “Lão già, ngươi nói không sai, vốn dĩ trước đây chúng ta cũng dự định cho hắn thanh kiếm này. Nhưng vừa rồi hắn cũng đã nói rồi, lão già Trung Châu đó đã bắt đầu hành động, nếu chúng ta không có pháp bảo trấn châu...”  

             “Cái nên tới sớm muộn cũng sẽ tới, có pháp bảo trấn châu thì đã sao, lẽ nào lão quái vật đó không có sao?”  

             Hắc Nhiêm chí tôn vô thức cười khẽ một tiếng, lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ: “Đến khi đó, lão quái vật mang thanh kiếm Trung Châu đó tới đây, chúng ta vẫn không phải là đối thủ như cũ, vậy còn chẳng bằng giao thanh kiếm này cho Thanh Sinh, để hắn  chiến đấu vì đạo lý trong lòng hắn, là thắng hay thua, ít nhất cũng không tiếc nuối, vẫn tốt hơn là để ở chỗ chúng ta.”  

             Mí mắt của Bạch Mi chí tôn hơi run lên, trầm ngâm một chút rồi cũng thở dài một tiếng, gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, lúc trước chúng ta không bảo vệ đạo trong lòng hắn, ép hắn phải đi, bây giờ để hắn cầm thanh kiếm này chiến đấu cho đạo chính thống trong lòng hắn, cũng xem như là bù đắp lại sai sót trước kia của chúng ta. Chúng ta phong tỏa con đường kết giới ở Thông Thiên Các này, không phải vì muốn hắn đứng ở trước mắt chúng ta một cách đường đường chính chính, lấy kiếm từ chỗ chúng ta đi hay sao? Ha ha ha... cũng có liên quan gì đến việc lão quái vật Trung Châu kia có xuất hiện hay không, hắn cầm đi là đúng!”  

             Bạch Mi chí tôn bất giác khẽ cười một tiếng, dường như cũng nhìn thoáng hơn, nhưng rất nhanh đã nhíu mày lại, nói: “Nhưng mà... rốt cuộc tại sao hắn lại tới được nơi này một cách thần không biết quỷ không hay như vậy? Lẽ nào hắn thật sự chuồn được tới đây ngay dưới mí mắt chúng ta sao?”  

             “Ha ha ha... ngay cả kiếm hắn còn lấy được, vậy còn truy cứ những chi tiết này làm gì? Không sao cả!” Hắc Nhiêm chí tôn bất giác khẽ cười một tiếng, quay người một cái đã biến mất, rời khỏi nơi này: “Bây giờ việc chúng ta nên làm, là liên kết với những cao thủ khác ở ba châu lại, chuẩn bị chặn đánh sự xâm lấn của lão quái vật đó, đây mới là chuyện quan trọng trước mắt.”  

             Bạch Mi chí tôn nhướn mày, cũng bật cười và gật đầu, sau đó biến mất chẳng còn thấy đâu, bay trở về.  

             Thế nhưng, cho dù là Song Long chí tôn, hay là Đan Thanh Sinh đều không phát hiện ra giữa bọn họ đã xuất hiện một sự hiểu lầm lớn bằng trời thế nào.  

             Song Long chí tôn cảm thấy mình đã thua, cho nên mới để Đan Thanh Sinh đi, cho rằng lão ta đã cầm thanh kiếm đi, nên thả cho lão ta rời khỏi nơi này. Nhưng Đan Thanh Sinh lại luôn cho rằng hai vị chí tôn biết lão ta tới, vì vậy mới cố tình chuyển kiếm đi, thanh kiếm đó vẫn còn ở trong tay hai vị chí tôn.  

             Lại thêm hai bên đánh ngang tay, Hắc Nhiêm chí tôn lại kêu lão ta rời đi, khiến lão ta lập tức cho rằng, đây là ý đuổi người của song tôn, lão ta không chiến thắng song tôn, thì bọn họ sẽ không đưa kiếm cho lão ta, vì vậy lão ta chỉ có thể chán nản rời đi!  

             Kết quả là, thanh Kình Thiên Kiếm, pháp bảo trấn châu của Tây Châu, nhất thời trở thành sự tồn tại giống như sương mù. Đan Thanh Sinh cho rằng nó nằm trong tay song tôn, song tôn lại cho rằng nó đã bị Đan Thanh Sinh mang đi.  

             Thế nhưng tất cả mọi người hoàn toàn không ngờ được, bây giờ thanh kiếm này lại nằm trong tay Trác Uyên!  

             Đợi song tôn lại một nữa trở về chiến trường, kêu tất cả mọi người tản đi, sau khi không phát hiện ra điều gì khác thường, mới nhớ lại hình ảnh vừa mới nhìn thấy, Trác Uyên thở dài một hơi, trong lòng hiểu ra, sự hiểu lầm giữa đôi bên đã hình thành, một tên giặc chân chính này như hắn đã có thể đẩy mình ra khỏi cuộc chơi!  

             Đệ nhất nhân Tây Châu Đan Thanh Sinh này, đã gánh tội tày trời thay cho hắn mà vẫn chưa nhận ra!  

             Ôi, trao đổi, trao đổi thôi!  

             Trác Uyên vừa khẽ cười vừa lắc đầu, trong lòng cảm thán.  

             Đừng thấy trước đây bọn họ có quan hệ sư đồ, nhưng sau khi mối quan hệ rạn nứt, gặp lại nhau nhất định sẽ lúng túng. Mà ba người lại là người cao ngạo giữ thể diện, nhất định sẽ không so đo tính toán những việc nhỏ nhặt không đáng nhắc tới mà trao đổi qua lại!  

             Cứ như vậy, ba người rất dễ sinh ra hiểu lầm, đây cũng là chuyện mà Trác Uyên vẫn luôn mong đợi.  

             Bằng không, sau khi Đan Thanh Sinh nghe được Hắc Nhiêm chí tôn kêu lão ta rời đi, có thể cố chấp một chút, tiếp tục truy hỏi nơi giấu thanh kiếm kia, không xong việc thề không bỏ qua, vậy phỏng chừng chút âm mưu này của Trác Uyên cũng sẽ bại lộ.  

             Tuy rằng không đến mức dẫn đến sự nghi ngờ của Đan Trác Sinh, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ trở thành đối tượng theo dõi trọng điểm, lộ tẩy cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.  

             Đáng tiếc, cao thủ này quá kiêu ngạo, cũng quá cần thể diện!  

             Không thắng thì không có tư cách lấy thần kiếm, trong lòng Đan Thanh sinh nghĩ như vậy, có gan cược thì có gan chịu thua, lão ta không nói hai lời đã quay đầu rời đi, mới biến thành án oan trăm nghìn năm kỳ lạ nhất.  

             Ha ha ha... Lần này lão tử có thể yên tâm tự do tự tại được rồi!  

             Trác Uyên hơi nhếch khóe miệng, cười thầm trong lòng, ngẩng cao đầu với vẻ hả hê.  

             Đám người Dương Sát thấy thế, không khỏi tò mò: “Này, sao đột nhiên ngươi lại vui như vậy, sao thế?”  

             “Chúng ta đã có được vị trí đứng đầu ba tông, lẽ nào không nên vui sao? Ha ha ha...” Trác Uyên nhướn mày, nói một cách hiển nhiên.  

             Ặc!  

             Dương Sát không khỏi sững sờ, chẳng hiểu gì cả: “Nhưng chí tôn đại nhân đã sớm loan truyền danh hiệu đứng đầu ba tông của chúng ta rồi mà, sao bây giờ ngươi mới có dáng vẻ vô cùng hào hứng đó, vừa rồi cũng không phát hiện ra ngươi vui như vậy?”  

             “Ừm... ta phản ứng chậm đấy!” Con ngươi của Trác Uyên đảo trái đảo phải, vô thức bật cười thành tiếng.  

             Khóe miệng của đám người Dương Sát không nhịn được mà co rút dữ dội, không khỏi đồng loạt đảo trắng mắt.  

             Người này lại ăn nói lung tung nữa rồi, cũng đã gần qua một canh giờ rồi, phản xạ thần kinh của ngươi có chậm cỡ nào, cũng có thể chậm tận một canh giờ được sao?  

             Thật sự không biết tiểu tử này lại đang đắc chí về chuyện gì nữa, dù sao cũng không phải đang vui vẻ vì chuyện này. Nhưng, nếu hắn đã không muốn nói, vậy bỏ đi!  

             Mọi người nhún vai bất đắc dĩ, đưa mắt nhìn nhau, rồi cũng bật cười và lắc đầu. Có đôi khi Trác quản gia này kỳ quái như vậy đấy, tất cả mọi chuyện đều giữ ở trong lòng, rất thần bí!  

             Tiếp đó, mọi người lập tức đỡ hắn về nơi dừng chân của bọn họ để nghỉ ngơi, đợi sau khi thương thế của hắn hồi phục, bọn họ lại khởi hành trở về tông!  

             Bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ của Song Long Hội một cách viên mãn, chỉ đợi trở về nhận phần thưởng của tông môn. Đặc biệt là ba vị cung phụng Dương Sát, đã nôn nóng muốn mang tin vui to lớn này về tông cho nở mày nở mặt!  

             “Trác Uyên, ngươi nghỉ ngơi ở đây cho tốt trước đã, ta và mọi người đi thảo luận chi tiết vấn đề xem sau khi về tông nên chém gió thế nào, ha ha ha...” Dương Sát đỡ Trác Uyên về phòng, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại, cười to một tiếng rồi rời đi.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!