Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Khí thế hùng dũng của Đan Thanh Sinh tràn ngập khắp cả kết giới, khiến cho thiên địa không ngừng rung chuyển. Gió lạnh thổi qua mái tóc thô sơ của hai vị Song Long chí tôn, trên mặt bọn họ dần dần lộ ra vẻ ngưng trọng!  

             Đã trăm năm không gặp, rõ ràng thực lực của Đan Thanh Sinh đã tiến bộ rất nhiều, cho dù bây giờ hai người có liên thủ với nhau cũng phải e dè trước sức mạnh cường đại này!  

             Trên sân quyết đấu, mọi người đều chăm chăm quan sát cảnh tượng trời đất như muốn sụp đổ này, sắc mặt cũng vô cùng nghiêm túc, đồng thời trong lòng cũng có chút kích động.  

             Trận đấu chung cuộc của ba đại cao thủ quy nguyên cảnh, đúng là cơ hội ngàn năm hiếm gặp!  

             “Thanh Sinh, trước khi ba sư đồ chúng ta động thủ, lão phu còn một vấn đề muốn hỏi ngươi!” Đột nhiên, râu Bạch Mi chí tôn khẽ động, lạnh nhạt hỏi.  

             Mí mắt khẽ run lên, Đan Thanh Sinh suy tư một chút, cuối cùng thở ra một hơi trầm giọng: "Nói!"  

             "Mấy trăm năm không gặp, sao đột nhiên ngươi lại nhớ tới quay về lấy thanh kiếm đó? Là gặp phải kẻ địch mạnh, hay là muốn xưng bá một phương, cho ta một lý do đi!"  

             Lời vừa thốt ra, Hắc Nhiêm chí tôn cũng lạnh lùng nhìn chăm chú mặt lão ta, vẻ mặt nghiêm túc, dường như cũng đang chờ đợi một câu trả lời từ lão ta.  

             Đan Thanh Sinh khẽ híp mắt, do dự một chút rồi lẩm bẩm nói: "Nhất định phải nói sao?"  

             “Ngươi không nói cũng không sao, dù sao giờ ngươi đã không còn là đệ tử của bọn ta, cũng không có lý do gì phải báo cáo mọi chuyện cho bọn ta!” Bạch Mi chí tôn rũ mắt xuống, lạnh lùng nói.  

             Hắc Nhiêm chí tôn nghe vậy, nhìn chằm chằm chỗ của Đan Thanh Sinh thật kỹ, ánh mắt thoáng chút lạnh lùng: "Trước đây có lẽ đã từng dạy ngươi, bất luận làm việc gì thì trong lòng cũng nên có một lý do có thể thuyết phục được bản thân mình, cho dù là sai lầm cũng được. Chí ít ngươi sẽ không mơ hồ!"  

             Hai vị chí tôn một người ca một người bè, lập tức đưa Đan Thanh Sinh vào tình cảnh rất thú vị.  

             Thế này, rõ ràng đang chất vấn Đan Thanh Sinh là trong lòng có còn xem hai người bọn họ là sư phụ nữa không; hai là dò thám ý định ban đầu mà lão ta muốn giành được thanh kiếm này, có xứng để hai người bọn họ truyền lại thanh tuyệt thế thần kiếm này cho lão ta không!  

             Dường như trong lòng cũng hiểu ra, Đan Thanh Sinh hít sâu một hơi, suy nghĩ một lúc rồi thở dài nói: "Thực không dám giấu, ba năm sau đệ tử sẽ quyết chiến một trận sinh tử với lão quái vật của Trung Châu, nếu không có Kình Thiên Kiếm trấn quốc chi bảo của Tây Châu hỗ trợ, sợ là khó thắng!"  

             "Bất Bại Kiếm Tôn của Kiếm Tinh Đế Quốc Trung Châu…?"  

             Con ngươi không khỏi co rút lại, Bạch Mi chí tôn kinh ngạc không dám tin, lão ta nói: "Sao ngươi lại chọc phải lão già đó, còn quyết trận sinh tử với hắn, ngươi điên rồi sao?"  

             Hắc Nhiêm chí tôn cũng không khỏi rùng mình, hai tay khẽ siết lại thành nắm đấm, lão ta nghiến răng rồi quát lớn: "Tiểu tử thối, ngươi đúng là đắc ý vong hình quá rồi, tưởng có được danh hiệu số một Tây Châu thì nghĩ mình là thiên hạ vô địch sao? Lão quái vật ở Trung Châu đó chẳng phải là thứ để ngươi có thể dễ dàng động tới? Nếu không, tại sao bốn châu liên thủ lại cùng chống đối Trung Châu mà bây giờ vẫn còn chiếm ưu thế?"  

             Đan Thanh Sinh chẳng nhiều lời, chỉ hít sâu một hơi, trong mắt vẫn là dáng vẻ hờ hững, dường như trong lòng lão ta đã quyết định như vậy rồi!  

             Dường như Bạch Mi chí tôn đã nhìn thấu tâm tư của Đan Thanh Sinh, lão ta cũng dần dần bình tĩnh lại, tiếp tục nói: "Thanh Sinh, ngươi không phải là tên hành động lỗ mãng, chắc phải biết chừng mực, hiểu cách tiến thoái mới phải, sao lần này ngươi lại..."  

             "Đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, cái gì nên làm, cái gì không nên làm!"  

             Hít một hơi thật sâu, Đan Thanh Sinh nhìn lên trời thở dài: "Hai vị sư tôn, không biết hai vị còn nhớ những lời ta từng nói với các người trước khi rời khỏi Tây Châu, cuối cùng ta cũng tìm được đạo trong tâm mình là cái gì không?"  

             Hai người nhìn nhau, cùng gật đầu nói: "Đương nhiên là thiên hạ đại đồng!"  

             "Không sai, đây chính là đạo của ta, cũng chính là đạo của nàng ấy!"  

             Ánh mắt lóe lên một tia kinh loạn, vẻ mặt Đan Thanh Sinh buồn bã nói: "Đây chính là ước mơ của bọn ta, sáng tạo ra Đại đồng thiên hạ. Từ sau khi nàng ấy mất mạng, ta từng điên khùng, từng mơ màng. Nhưng sau đó ta nghĩ thông rồi, cứ mãi trầm luân trong ma tính, trong nỗi thống khổ của thù hằn mà đánh mất bản thân, chi bằng đi thực hiện cái lý tưởng này, đây cũng là muốn cho nàng ấy thấy. Cho nên mấy trăm năm nay, ta tạo ra một nơi thế ngoại đào viên như thế này từ trong kẽ hở của các châu."  

             "Đáng tiếc, mộng đẹp chóng tàn, với thực lực của ta, nơi này vốn dĩ chưa từng bị đám người xấu hiếp đáp, nhưng lại gặp phải sự khuếch trương của Trung Châu - Kiếm Tinh Đế Quốc, bèn dẫn chiến hỏa đến chỗ ta. Mới đầu, ta từng nghĩ cho dù Kiếm Tinh Đế Quốc có mạnh, chẳng qua nơi ta cũng chỉ là nơi chật hẹp nhỏ bé, cộng thêm có ta là cao thủ quy nguyên cảnh trấn giữ cũng nên nể mặt ta chứ. Nhưng mà không ngờ, lão quái vật đó lại đích thân ra tay tranh giành với ta. Nếu như ta thua thì nơi đào viên này sẽ lập tức bị Kiếm Tinh Đế Quốc san thành bình địa, tâm huyết mấy trăm năm hủy trong phút chốc... "  

             Nói đến đây, Đan Thanh Sinh đột nhiên dừng lại, không nói tiếp nữa, nhưng hai vị chí tôn đã nghe ra được vấn đề, chân mày khẽ run: "E là… Lão quái vật đó muốn nhắm vào ngươi?"  

             "Ha ha ha... Không sai, hai vị sư tôn quả nhiên tinh tường."  

             Đan Thanh Sinh bất giác mỉm cười lắc đầu, lão ta thở dài nói: "Chẳng qua chỗ ta chỉ có kích thước một tiểu đế quốc, chẳng có sản vật phong phú, lại không có thù oán với người khác, bá tính hạnh phúc an khang, sao lại rước phải đại họa như thế, để cho một Kiếm Tinh Đế Quốc cắn chặt không buông? Chỉ vì lão già đó muốn... "  

             Nói rồi, Đan Thanh Sinh chợt dừng lại, không phát ra tiếng động, chỉ nhúc nhích khóe miệng như đang truyền mật ngữ.  

             Hai vị chí tôn vừa nghe xong, đồng tử bất giác co rút lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc!  

             Bất giác cười khổ, Đan Thanh Sinh bất lực thở dài: "Lão già đó đã bế quan mấy trăm năm, thực lực nâng cao, lần này xuất quan đã bắt đầu có hành động lớn rồi, bốn châu nguy hại, hi vọng hai vị sư tôn sớm có chuẩn bị. May mà lần này ở Song Long hội, ta thấy nhân tài Tây Châu xuất hiện lớp lớp, nếu đám nhóc đó có thể trưởng thành sẽ là một tia hy vọng sống của Tây Châu!"  

             Nét mặt vô cùng nghiêm túc, hai vị chí tôn khẽ gật đầu, thở dài một hơi.  

             Nhưng rất nhanh Hắc Nhiêm chí tôn lại cau mày, nét mặt nghiêm trọng: "Nếu đã như vậy, lão phu cũng không biết có nên đưa thanh kiếm này cho ngươi không!"  

             "Ha ha ha... Phải đấy, quả thật rất là mâu thuẫn! Nếu không cho ta, trận chiến đó ta chắc chắn sẽ bại, không có hi vọng chiến thắng. Nếu như cho ta, nói không chừng sau này, thanh kiếm đó sẽ trở thành hung khí đồ sát cả Tây Châu. Nếu ta là hai vị sư tôn cũng sẽ thấy rất mâu thuẫn! "  

             Khẽ cười một tiếng, cả người Đan Thanh Sinh run lên, khí thế khắp người lại tỏa ra, lão ta quát lớn: "Nếu đã như vậy, thế thì cứ làm theo quy ước ban đầu đi, sức mạnh quyết định!"  

             Sau khi nhìn lão ta thật kỹ, hai vị chí tôn cũng kiên định gật đầu, hùng hổ nói: "Được, sức mạnh quyết định!"  

             Vừa dứt lời, hai vị chí tôn cũng đột nhiên bộc phát khí lực, long khí áp đảo không ngừng thoát ra khỏi trời đất, quanh quẩn bên cạnh bọn họ, bỗng chốc luồng sức mạnh kinh thiên động địa đó áp chế toàn bộ kiếm khí trước đây của Đan Thanh Sinh!  

             Trong phút chốc, long nhập đại hải, hổ tiếu sơn lâm, ba người giáp mặt nhau, xung lực mạnh mẽ như sóng to gió lớn cuốn hết mọi thứ, cả không gian cũng không ngừng chấn động, như thể nó sắp nổ tung bất cứ lúc nào.  

             Con ngươi không khỏi co rút lại, khi nhìn thấy cảnh này mọi người đều kinh ngạc!  

             Đây là khí thế của cao thủ mạnh nhất thế gian sao? Đúng là kinh động nhân thế, thiên địa bất dung! Nếu ba người thật sự đánh, chắc là cả thế gian sẽ bị hủy diệt mất!  

             Chính ngay lúc này, tuy những suy nghĩ vây hãm trong lòng mọi người có hơi khoa trương, nhưng quả thật bọn họ đã đích thân được trải nghiệm!   

             Phàm giai chí cường đã mạnh như thần rồi!  

             Chỉ có Trác Uyên là rũ mắt, khẽ thở dài một hơi, trong lòng thầm than thở. Cũng may bọn họ bắt đầu đánh, chẳng nhiều lời, cũng chẳng có nghi ngờ gì về sự mất tích của thánh binh đó!  

             Nhưng mà bây giờ vui mừng có phải quá sớm không, còn phải xem kết quả. Hiểu lầm này có thành hay không còn phải xem kết quả hai bên chiến đấu như thế nào?  

             Từ bao giờ, Trác Uyên cứ nhìn chằm chằm vào nó, nhìn chặt không buông ...  

             "Song Long Quyết, Song Long Xuất Hải!"  

             Với một tiếng hét lớn, Song Long Chí Tôn đập tay vào nhau, vù một tiếng, hai luồng năng lượng mạnh mẽ một đen một trắng lập tức hòa làm một, không ngừng xoay tròn, giống như Thái Cực  m Dương.  

             Và với lực lượng xoay tròn này, linh khí cũng tiếp tục quy tụ xung quanh bọn họ, tụ lại thành một con cự long lớn màu hắc bạch như một dãy núi, há miệng gầm lên.  

             Ngay sau đó, hai người cùng ra chưởng, cự long gầm lên lao vút về phía trước đâm sầm vào Đan Thanh Sinh. Sức ép mạnh mẽ kia còn chưa đến người đã ép Đan Thanh Sinh phải lùi về phía sau, trận chiến bất ổn rồi!  

             Đồng tử ngưng tụ lại, Đan Thanh Sinh không hề vội vàng, ngón tay chỉ lên trời, gầm lên một tiếng, một con rồng khổng lồ ngoe ngẩy lao thẳng lên trời, giống như đang leo lên cột trụ trời.  

             Sau đó, dường như kiếm khí hùng mãnh đã tìm được chốn về của mình, lần lượt tụ tập về phía lão ta, lập tức hình thành một kiếm ảnh huyền ảo!  

             Con rồng khổng lồ bám vào thân kiếm và gầm lên một tiếng động trời!  

             m thanh rung chuyển bầu trời kéo dài hàng trăm dặm, cả thế gian cũng đang bắt đầu rung chuyển…  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!