“Ể, sư tỷ, đó chẳng phải ông lão say rượu chúng ta gặp ở con trấn nhỏ đó sao?” Theo hướng Huyền Thiên Tông, Đan Nhi chỉ vào ông lão đang đứng lặng lẽ trên dãy núi, bất giác nhìn về phía Thủy Nhược Hoa rồi nhìn sang Sở Khuynh Thành nói.
Thủy Nhược Hoa khẽ gật đầu, lộ ra vẻ kinh ngạc: "Không sai, chính là lão ta, lúc đó Trác Uyên nói lão ta là một cao thủ tuyệt thế thâm tàng bất lộ, sau đó bọn ta đã chứng thực rồi. Nhưng không ngờ thực lực của lão ta lại cao cường như vậy, có thể bỏ xa một khoảng cách lớn như thế, thật sự không thể ngờ được!"
Sở Khuynh Thành nhìn chằm chằm nơi đó cũng khẽ gật đầu.
Trác Uyên hơi nheo mắt lại, yên lặng nhìn nơi đó, khẽ cau mày thầm nghĩ trong lòng, hắn đã hiểu ra tất cả rồi.
Sao lão ta lại lẻn đến đây, vốn không muốn bị người ta phát hiện, bây giờ lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, rõ ràng là muốn gây chú ý với người khác.
Nghĩ sau khi lão ta vào hang động đó không tìm được thánh binh, tưởng là Song Tôn đã chuyển đi rồi, lão ta bèn nổi giận, dẫn đến một cú sốc lớn, bảo Song Tôn đến trước mặt nói rõ!
Nếu trộm không được, thì cướp luôn!
Nhưng Song Tôn sẽ dễ dàng để cho lão ta cướp sao? Tuy lão ta từng là đệ nhất cao thủ ở Tây Châu! Nhưng đó cũng chỉ giới hạn ở độ đơn đả độc đấu mà thôi, đối diện với hai vị đã từng là sư tôn, liệu lão ta có sức chống đỡ không?
Hai tay vô thức siết chặt lại, Trác Uyên càng cau mày chặt hơn!
Thực ra tình cảnh như thế này, hắn cũng đã sớm nghĩ tới rồi, sau khi hai bên gặp mặt đối đáp khẩu cung, rất có thể sẽ khiến chuyện trộm thánh binh của lão ta bị bại lộ. Đến lúc đó, Đan Thanh Sinh và Song Tôn sẽ đến tìm nhau tính sổ, lão ta chết chắc rồi!
Thế nhưng, trong tử cục này vẫn còn một con đường sống, chính là tâm lý giữa ba người có khoảng cách, như thế sẽ không thể thổ lộ với nhau, không thổ lộ thì sẽ xảy ra hiểu lầm!
Cả ba người đều biết, thánh binh rất mạnh, không phải người bình thường có thể thu phục được, ai có thể ngờ Không Minh Thần Đồng của lão ta lại có thể khắc chế được thần kỹ của thánh binh cơ chứ?
Như thế, thánh binh mất tích, bọn họ cũng có thể tìm được manh mối trên người đối phương, bởi vì chỉ có ba người bọn họ mới có thể tùy ý dịch chuyển thánh binh, với lại sẽ không đổ mọi nghi ngờ lên người hắn.
Cuối cùng, ba người đánh đến trời mù đất tối, sống chết mặc bây, là tiết mục mà hắn đã sớm đoán trước được!
Giờ đây, Trác Uyên chỉ mong ván cờ mà hắn mưu tính trước có thể thuận lợi gạt được ba lão hồ ly này, khiến ai cũng đều tưởng rằng thánh binh đang nằm trong tay đối phương. Nhưng tuyệt đối đừng đánh tới mức để lại nút thắt trong lòng, thổ lộ hết những gì giấu trong lòng, gắn kết tình cảm sư đồ sâu đậm.
Nếu như thế thì bọn họ sẽ nhanh chóng nghi ngờ hắn, thế chẳng phải hắn xong đời rồi sao!
Tuy nhiên, khả năng xảy ra chuyện này là vô cùng nhỏ bé, dường như là không thể. Nếu không, Đan Thanh Sinh sẽ không thể lặng lẽ lén lút vào đây được!
Ánh mắt hắn trống rỗng, Trác Uyên âm thầm suy tính…
"Sao lão ta lại đến đây? Rõ ràng bọn ta đã đóng hết thông đạo trong kết giới rồi mà, chỉ còn lại chỗ này. Lẽ nào lão ta đã lẻn vào đây trước mắt chúng ta?"
Chòm râu khẽ động, Hắc Nhiêm Chí Tôn hít một hơi thật sâu rồi quát lớn, dường như đang rất tức giận!
Bạch Mi Chí Tôn không nói gì, chỉ cau mày khẽ lắc đầu, không biết lão ta đang suy nghĩ điều gì.
Chính ngay lúc này, gương mặt già nua của Đan Thanh Sinh cứng ngắc như nhát dao lướt trong gió trước khoáng thánh linh, lão ta thở ra một hơi thật dài, lớn tiếng quát, lập tức truyền vào tai mọi người có mặt ở đó thông qua trận thức giám sát: “Hai vị sư tôn, đồ nhi đến thăm người, không muốn gặp đệ tử sao?”
Cái gì, sư tôn? Lão ta là người của Song Long Viện sao?
Mọi người không khỏi giật mình, ai ai cũng kinh ngạc nhìn về phía đó, trong mắt có nét bối rối!
Hai vị chí tôn nhìn nhau, vẻ mặt bất lực, sau đó Hắc Nhiêm Chí Tôn hét lên một tiếng, vung tay chém vào trong hư không, bỗng chốc xuất hiện một thông đạo màu trắng lóa mắt, lão ta giẫm chân một cái rồi chui vào trong. Bạch Mi Chí Tôn thấy vậy cũng lập tức đi theo!
Lúc này, hai đại chí tôn đã hoàn toàn biến mất dạng!
Mọi người xung quanh càng thêm ngờ vực, người đó gọi hẳn là sư tôn của lão ta, sao sư tôn của lão ta không lộ diện, mà muốn hai vị chí tôn ra tay…Ơ, đợi đã… Lẽ nào nói hai vị chí tôn này chính là… Nhưng mà, nghe nói cả đời hai vị chí tôn chỉ thu nhận một đệ tử…
Người đầu tiên của Tây Châu, Đan Thanh Sinh!
Bỗng chốc, giờ đây mọi người mới hiểu ra, dáng người già nua đang ngẩng đầu sải bước trong cơn gió dữ ấy là một nhân vật mạnh mẽ như thế nào!
Viêm Ma nhìn thấy tất cả, kỳ thực trong lòng đã sớm đoán ra được thân phận của người đó rồi nhưng nghe lão ta chính thức thừa nhận, còn tìm đến tận nơi, quả nhiên vẫn khiến hắn ta phải giật mình kinh ngạc.
Quả nhiên, người này chính là Đan Thanh Sinh, cũng chỉ có lão ta mới dám nói ra lời táo bạo, mười phái Tây Châu, mặc cho lão ta tự do đi lại, ai có thể cản được?
Bây giờ Đan Thanh Sinh tìm được sư tôn nguyên bản, Song Long Chí Tôn mạnh nhất Tây Châu, thực sự là lai giả bất thiện. Nói không ra được chính là trận chiến kinh thiên động địa!
Có thể được nhìn thấy trận quyết chiến của ba người mạnh nhất Tây Châu, thật sự là không uổng chuyến này, ha ha ha…
Trong lòng cười khẩy một tiếng, Viêm Ma đã kích động đến mức cả người không ngừng run rẩy!
Đám người Thủy Nhược Hoa biết được chân tướng thì hoàn toàn sững sờ, tuy bọn họ biết lão già này không đơn giản nhưng cũng tuyệt đối không ngờ được lão ta lại mạnh mẽ quả quyết như thế!
Cao thủ mạnh nhất Tây Châu, ai dám chọc tới?
Nhưng mà, tại con trấn nhỏ bé đó, mấy nha đầu ngốc như bọn họ, vậy mà lại trói một nhân vật lớn như thế nghiêm hình bức cung. Nếu không phải cuối cùng Trác Uyên nhìn thấu tất cả, ngăn cản bọn họ, không biết đám nha đầu vô tri bọn họ sẽ còn làm ra chuyện gì quá đáng với cường giả Tây Châu không nữa!
Nghĩ đến lão già đó sau khi tức giận sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì, Thủy Nhược Hoa suy nghĩ lại thì cảm thấy sợ hãi, cái mạng này của bọn họ là do Trác Uyên nhặt về, bọn họ không muốn phạm sai lầm lớn như vậy!
Đột nhiên, đám nữ nhân đó nhìn Trác Uyên với vẻ cảm kích, nhưng thấy hắn còn căng thẳng hơn cả bọn họ, hai mắt cứ nhìn chăm chăm vào khung cảnh trong kết giới, bàn tay siết chặt thấm đầy mồ hôi.
Vù vù!
Hai tiếng xé gió vang lên, bỗng chốc hai vị chí tôn đến trước mặt Đan Thanh San. Nhìn vào hồng câu sâu không thấy đáy bên dưới, rồi nhìn sắc mặt u ám đó, sắc mặt của hai vị chí tôn cũng tái mét.
“Thanh Sinh, đây là thái độ ngươi nghênh tiếp sư tôn sao?” Hắc Nhiêm chí tôn nheo mắt lại, lạnh lùng nói.
Đan Thanh Sinh giương mắt lên liếc lão ta một cái, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng khẽ cúi mình hành lễ với hai người, nhàn nhạt nói: "Đồ nhi tham kiến hai vị sư tôn, nếu hai người còn nhận ta làm đồ đệ..."
"Hừ hừ hừ… Lúc đầu ngươi gây đại họa lớn như thế đã bị đuổi ra khỏi Song Long Viện rồi, từ lâu đã không còn là đồ nhi của bọn ta, bọn ta cũng không nhận ngươi nữa!" Hắc Nhiêm chí tôn vô cùng thong thả phất tay áo, khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng đáp.
Hai má Đan Thanh Sinh không khỏi giật giật, lão ta nhìn Hắc Nhiêm chí tôn bất lực nói: "Nếu đã như vậy, sao ngài còn để ta hành lễ giữa sư đồ với nhau?"
"Một ngày làm thầy, cả đời như cha, lẽ nào bọn ta chưa từng dạy ngươi sao? Cho dù bọn ta không còn nhận ngươi làm đồ đệ, nhưng đồ đệ ngươi có thể không nhận sư phụ sao? Nhìn thấy bọn ta có thể không hành lễ sao? Hừ, thật sự càng lúc càng không có giáo dưỡng! ”Hắc Nhiêm chí tôn ngẩng đầu lên, thản nhiên nói.
Ơ!
Đan Thanh Sinh bất giác suy tư hồi lâu nhưng bất lực cười khổ một tiếng, thở dài nói: "Hắc Nhiêm sư phụ, người vẫn giống như trước đây không thay đổi, vẫn vô sỉ như thế!"
"To gan, dám nói sư phụ vô sỉ, làm như ngươi chính nhân quân tử lắm!"
"Đúng vậy, quả thật ta chẳng phải người chính nhân quân tử gì, nhưng chẳng phải ta học từ sư phụ người sao? Người vô sỉ tám phần, thì ta hèn hạ sáu phần, đây gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn, ha ha ha… ” Đan Thanh Sinh bất giác cười khẩy một tiếng, cất giọng châm biếm ngược lại.
Bỗng chốc Hắc Nhiêm chí tôn không nói nên lời, lão ta trợn mắt không thèm để ý tên đó nữa, cũng chẳng thèm tức giận, dường như còn có chút cảm giác ấm áp, giống như lại quay về lúc chỉ dẫn tên tiểu tử này tu luyện ở Song Long Viện trước đây rồi.
Bạch Mi chí tôn thấy vậy, hiểu được ý của lão ta, bất giác bật cười, sau đó lại nhìn sang Đan Thanh Sinh, đột nhiên nghiêm túc nói: "Thanh Sanh, sao ngươi lại xuất hiện ở đây, có ý đồ gì?"
"Mở kết giới bước vào đây, là muốn lấy lại thanh kiếm đó của ta!"
"Thanh kiếm?"
Bạch Mi chí tôn bất giác nhướng mày, bỗng chốc ngộ ra: "Là Kình Thiên Kiếm sao, nó đã không còn thuộc về ngươi nữa rồi, hà tất gì phải tới giành lại?"
"Sao lại không thuộc về ta? Ban đầu các ngươi đã đồng ý với ta, chỉ cần có ngày ta chiến thắng được một trong hai người các người thì sẽ có tư cách thừa hưởng thanh kiếm này!"
“Đó chính là lời hứa đối với đồ đệ của bọn ta, nhưng bây giờ ngươi đã không phải nữa!” Hắc Nhiêm chí tôn lạnh lùng nhìn lão ta, trầm giọng đáp.
Đan Thanh Sinh bất giác bật cười, lão ta nhún vai làm vẻ như không có gì : "Không sao, dù sao hôm nay ta phải lấy cho được thanh kiếm đó, bất luận trả cái giá thế nào cũng được! Vốn dĩ, đồ nhi không muốn mâu thuẫn với hai vị sư phụ, muốn lặng lẽ lấy nó đi. Nhưng đã bị hai vị phát hiện rồi, thế chỉ còn cách làm theo ước định ban đầu vậy. Bất luận là một người, hay là hai người, ta cũng sẽ đánh bại các người, lấy được thanh kiếm đó!"
“Hừ, khẩu khí lớn lắm, đừng tưởng khi ngươi bị đuổi khỏi Song Long Viện đâm ta một nhát thì có thể đánh bại được bọn ta!” Bất giác cười thầm, Hắc Nhiêm chí tôn lập tức mắng: “Đơn đả độc đấu thì ngươi là đệ nhất Tây Châu. Nhưng ngươi đừng quên, trước giờ Song Long chí tôn bọn ta chưa từng tách ra. Muốn xưng bá Tây Châu trước mặt bọn ta, ngươi không đủ tư cách đó!"
Mí mắt khẽ run lên, trong lòng Đan Thanh Sinh thầm tức giận, hai tay lão ta siết chặt, nghiến răng nói: "Bất luận có tư cách đó hay không, đánh đã rồi nói!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!