Bất giác nở nụ cười gượng, hai vị chí tôn nhìn nhau, sao bọn họ lại không hiểu suy nghĩ trong lòng mọi người chứ, nhưng cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Danh dự công bằng chính trực bao nhiêu năm nay của Song Long Viên bọn họ, cuối cùng hôm nay lại vì một tên tiểu tử mà phải đối mặt với hoàn cảnh lúng túng khi bị mọi người nghi ngờ, thực sự rất châm chọc!
Hình tượng công bằng chính trực mà bọn họ vẫn luôn xây dựng, cuối cùng lại sụp đổ dễ dàng như vậy, đến cả lời giải thích cũng không cho bọn họ nói, trước đó bọn họ không hề nghĩ đến!
Nhưng điều này cũng chứng minh, trong khoản thời gian ngắn ngủi này, sức ảnh hưởng của Trác Uyên đã lớn đến mức nào, lại có thể khiến mọi người tự nguyện cảm thấy bất bình thay cho hắn.
Sự kêu gọi và mị lực nhân cách như vậy, càng khiến hai vị chí tôn coi trọng trọng hắn nhiều hơn!
"Chí tôn đại nhân, không rõ tại sao, trong số mười vị đệ tử đứng đầu Tây Châu, lại không có tên của Trác Uyên?" Khom lưng hành lễ với hai vị chí tôn, Võ Thanh Thu thân là người dẫn đầu Thái Thanh Tông, lại là người đầu tiên đứng lên mở lời vì Trác Uyên.
Câu này vừa nói ra, nhất thời những người còn lại cũng trở nên ồn ào, trong mắt ngập trần thắc mắc và không hài lòng!
Bất giác nở nụ cười, Hắc Nhiêm chí tôn không nói rõ chỉ nhìn hắn ta chăm chú, lạnh nhạt mắng: "Việc này là do quy tắc đánh giá của Song Long Viên, người ngoài không được có dị nghị!"
Dù câu nói này của Hắc Nhiêm chí tôn rất lạnh nhạt nhưng bên trong lại để lộ ý tứ không cho phép cãi lời, lập tức khiến tất cả những người đang có mặt ở đây co cổ lại, không dám nói gì nữa.
Thực sự bọn họ không dám làm mất lòng hai người này, đại nhân vật mạnh mẽ nhất Tây Châu!
"Đúng không!"
Nhưng nghe được câu đó, Võ Thanh Thu cũng không nói gì chỉ cười, sau đó khom lưng cúi đầu: "Nếu như là quy tắc của Song Long Viện, đệ tử không dám dị nghị, nhưng mong hai vị chí tôn xóa tên của đệ tử và Diệp Lân trong danh sách đi!"
Cái gì?
Câu nói này vang lên, tất cả mọi người đồng loạt giật mình, lông mày hai vị chí tôn cũng khẽ nhúc nhích, đôi mắt nhìn hắn ta thật sâu.
Bất giác khẽ mỉm cười, Võ Thanh Thu nói tiếp: "Hai vị chí tôn đừng tức giận, đệ tử không có ý gì, chỉ là đệ tử không muốn danh hiệu của bản thân bị gán vào với một danh vị không rõ ràng, đệ tử hồ đồ, cũng sợ làm ảnh hưởng đến bảng xếp hạng của Song Long Viên. Tính cách vị sư đệ kia của đệ tử, đệ tử hiểu rất rõ, có lẽ hắn ta cũng không muốn nhận một danh vị hữu danh vô thực, có ảnh hưởng không tốt đến danh hiệu của bản thân!"
"Ý của ngươi là Song Long Viên chúng ta xếp hạng không công bằng, sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến tên tuổi của các ngươi?" Bất giác nhếch mày, giọng nói ồm ồm của Hắc Nhiêm chí tôn vang lên.
Sự tức giận ẩn trong lời nói này đã khiến những người đang có mặt tại đây đều trở nên dè dặt!
Mỉm cười lắc đầu, Võ Thanh Thu nhanh chóng nhận lỗi, nhưng ẩn ý trong từng từ từng chữ lại tràn đầy cảm giác không chịu khuất phục: "Ha ha ha... Chí tôn nói quá lời, tại hạ chỉ là một đệ tử của Thái Thanh Tông, nào dám không biết trời cao đất rộng như vậy? Chỉ là tại hạ cảm thấy, cái tên bình phàm của hai huynh đệ chúng ta mà lại xuất hiện với thứ hạng này, quả thực là bôi nhọ danh sách này của Song Long Viên. Nếu có thể, cứ coi chúng ta giống như Trác huynh, gạch bỏ thứ hạng trong danh sách này đi!"
Nghe câu này, trong lòng mọi người bất giác run lên, hiểu ẩn ý của hắn ta.
Tên tiểu tử này đang cố tình nói mát, trong danh sách không có thứ hạng của Trác Uyên, không đáng để bọn họ leo lên! Ẩn ý trong câu hai người bọn họ làm ảnh hưởng đến thứ hạng của Song Long Viên thực ra chỉ là câu nói chứa dao, thứ hạng này không công bằng, bọn họ chẳng thèm có thứ hạng trong danh sách như vậy.
Trong chốc lát, mọi người đều nhìn Võ Thanh Thu với ánh mắt kính nể, có cam đảm ngấm ngầm trào phúng Song tôn, quả nhiên Võ Thanh Thu can đảm hơn người, không hổ từng là thiên tài đệ nhất Tây Châu!
Trác Uyên cũng nhìn hắn ta thật sâu, âm thầm gật đầu trong lòng. Đúng như suy nghĩ của hắn, Võ Thanh Thu này của Thái Thanh Tông, quả nhiên đáng giá kết giao!
"Ha ha ha.... Nếu các ngươi đã không muốn, vậy thì tính theo thứ tự, người đứng đầu Tây Châu chính là ta!"
Nhưng, đúng lúc này, có tiếng cười to vang lên, mọi người quay đầu lại nhìn, là Viêm Ma.
Dùng nét mặt xấu xa liếc Võ Thanh Thu và Trác Uyên, Viêm Ma nhún vai thờ ơ: "Có điều... Để ta làm vua của những người này, quá không thú vị. Không thì... Ta cũng rời khỏi thứ hạng trong danh sách lần này đi. Dù sao có thứ hạng mà không có đối thủ, sẽ chỉ khiến lão tử lười đi, khoảng cách với các ngươi càng lúc càng lớn!"
"Ha ha ha... Viêm Ma huynh, câu này của huynh đã đắc tội với tất cả mọi người, ngươi có thể coi thường người khác nhưng đừng coi thường những nhân tài mới xuất hiện như chúng ta. Lần này Kiếm Thần Tông chúng ta đứng cuối trong Thượng Tam Tông, chắc chắn lần sau sẽ vượt qua các ngươi, lôi các ngươi xuống ngựa! Ngươi đừng nghĩ chạy, nếu không thì chúng ta cùng nhau chạy?"
Bất giác nở nụ cười, Ôn Đào cũng chêm thêm câu này để làm rõ ý kiến của bản thân.
Chỉ một lát, nhóm người Tạ Thiên Thương, Hàn Vân Phong cũng liên tục mở miệng, từ bỏ thứ hạng của bản thân để lên tiếng ủng hộ Trác Uyên!
Lần này, thoáng cái chiến trường đã sôi sục, đây là lần đầu tiên mọi người được chứng kiến, nhiều người như vậy liên hợp lại kháng nghị quyết định của Song Long Viên!
Đến cả hai vị chí tôn, dường như cũng không ngờ, Trác Uyên có thể huy động được nguồn sức mạnh lớn như vậy. Chỉ mới gặp mặt mấy ngày trong Song Long Hội mà thôi, trái tim của đệ tử bốn tông môn lớn đã nghiêng về phía hắn!
Chứng kiến hình ảnh này, Song Long chí tôn cũng bất giác mỉm cười, nhìn Trác Uyên thật sâu, âm thầm gật đầu!
Năm đó, thực lực của Thanh Sinh nổi trội, được coi là người đứng đầu Tây Châu. Nhưng bây giờ xem ra, sau này tiểu tử này mới thật sự xứng đáng là người đứng đầu Tây Châu!
Nghĩ như vậy, Hắc Nhiêm chí tôn nhẹ nhàng giơ tay lên, nhẹ nhàng nhấn xuống, giọng nói của tất cả mọi người đều ngừng lại, lẳng lặng nhìn Song tôn, đợi bọn họ lên tiếng!
Điềm nhiên nhìn thoáng qua tất cả mọi người, Hắc Nhiêm chí tôn nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói cũng không nghiêm khắc như lúc đầu nữa, mà là mang theo sự vui mừng: "Về việc không xếp Trác Uyên vào danh sách mười đệ tử đứng đầu Tây Châu, là có lý do. Đầu tiên là quy tắc của Song Long Hội, xếp hạng của mười đệ tử đứng đầu, đều coi trọng sức mạnh cá nhân trong chiến đấu, chiến đấu tập thể chịu sự ảnh hưởng của nhiều yếu tố, cho nên không dễ đánh giá. Mà trong trận tranh tài cá nhân, trận chiến của Trác Uyên với Hạ Tam Tông, các ngươi nên hiểu, dù long trời lở đất nhưng điểm tích lũy cũng không nhiều!"
"Đương nhiên, trong trận chiến tập thể sau này, chủ yếu do một mình hắn duy trì, cũng được cộng dồn. Theo lý, nên đánh vỡ quy tắc chỉ căn cứ vào điểm tích lũy chiến tích cá nhân để xếp hạng danh vị, đánh giá hắn, nhưng..."
"Nhưng cái gì?" Không khỏi ngớ người, mọi người vội vàng hỏi.
Bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ, Hắc Nhiêm chí tôn phun ra một ngụm khí lạnh, giọng nói âm u: "Người đưa ra đánh giá cuối cùng về mười đại đệ tử đứng đầu Tây Châu là hai lão già chúng ta, nhưng biểu hiện của Trác Uyên đã vượt qua phạm vi đánh giá của chúng ta, hay nói cách khác, chúng ta không đánh giá được thực lực của hắn. Chiêu cuối cùng hắn đánh ra là sau khi lão phu đã ra tay, mà hắn vẫn khiến đối thủ bị trọng thương. Vậy thì, cũng xem như là lão phu đã thua dưới tay hắn, tuy là vấn đề không cẩn thận..."
"Chí tôn nói quá lời!" Trác Uyên vội vàng cúi đầu, khiêm tốn nói.
Từ từ vẩy tay áo, Hắc Nhiêm chí tôn cười nhẹ: "Không hề quá lời, nên biết, thực lực của lão phu ra sao, thực lực của ngươi như thế nào, có khả năng khiến đối thủ bị trọng thương ngay trước mặt lão phu, ngươi đã đủ nghịch thiên. Vì lẽ đó, tự nhiên hai người chúng ta cũng mất đi tư cách đánh giá ngươi!"
"Ôi, mấy tiểu tử kia, các ngươi có niềm kiêu hãnh và nguyên tắc của chính mình, vậy thì bản thân chúng ta cũng có. Trong bản danh sách này, không sắp xếp Trác Uyên vào, không phải vì hắn không đủ tư cách. Hoàn toàn ngược lại, là bản danh sách của chúng ta không đủ tư cách! Vì thế, hai lão già chúng ta quyết định, lần đầu tiên trong mấy nghìn năm qua, tăng thêm một vị trí trong danh sách này, vị trí số không, vị vua không có vương miện. Có nghĩa là không ai có thể đặt tên cho nó, cũng không thể nói thưởng, nên nói là tặng, hai nghìn thạch thánh linh quặng!"
Câu nói này vừa vang lên, tất cả mọi người ở đây đều choáng váng, vẻ mặt không thể tin. Đường đường là Song Long chí tôn, vậy mà lại thừa nhận rằng bản thân không có tư cách để đánh giá sức mạnh của một tên đệ tử. Đây là loại khen ngợi và vinh dự như thế nào vậy, quả thực chưa từng thấy bao giờ.
Đến nỗi, còn đơn độc vì một cá nhân, thêm vị trí số không vào bảng xếp hạng, điều...
Tiểu tử này, rõ ràng là muốn bay cao, lập tức trở thành đệ tử được hai vị chí tôn yêu nhất!
Bỗng nhiên, trong tiếng huyên náo của mọi người, ai nấy cũng nhìn Trác Uyên bằng con mắt hết sức ngạc nhiên, trong đôi mắt lóe lên nhiều tia sáng. Người mạnh nhất Tây Châu sau này, chuyện đã vô cùng chắc chắn, ngay trước mắt tất cả mọi người, Song tôn đã ám chỉ thừa nhận!
Mọi người gào lên, vui mừng không ngớt, nhóm người Võ Thanh Thu cũng dồn dập chúc mừng Trác Uyên, trên khuôn mặt vô cùng vui vẻ. Như thể Trác Uyên có thể nhận được sư vinh quang khác biệt này, mới là chuyện hợp tình hợp lý!
Nhưng Trác Uyên không để tâm, chỉ chào hỏi mọi người một cách qua loa, lôi kéo một chút quan hệ mà thôi.
Chỉ có đám người Tuyên Thiếu Vũ và Nhậm Thông thấy Trác Uyên khoái chí như vậy, vẻ mặt lại càng lúc càng âm u. Tiếp đó nhân lúc không ai chú ý, con mắt đồng loạt nhìn Lục Hạt trong nhóm người Ma Sách Tông, trong đôi mắt sáng lên những tia sáng khó hiểu.
Hừ, người đứng đầu Tây Châu?
Ta sẽ khiến ngươi chưa thể đạt đến, đã chết trẻ!
"Được rồi, tất cả mọi người im lặng!"
Thấy mọi người không ngừng vui vẻ, Bạch Mi chí tôn bất giác nở nụ cười, đứng dậy, nói lớn.
Bỗng nhiên, tiếng gào của mọi người ngừng lại, im lặng nhìn hai vị chí tôn, đợi lời dặn bảo!
Làm trong giọng nói một chút, Bạch Mi chí tôn thản nhiên nói: "Bây giờ Song Long Hội đã hoàn toàn kết thúc, đã xác định danh vị của các tông, các vị đệ tử cũng có thể an tâm quay về tông môn đợi lệnh. Còn về danh sách đệ tử sắp vào Song Long Viên ta để nâng cao trình độ, sau khi chúng ta bàn bạc lại sẽ gửi ngọc giản báo tin cho các Tông chủ! Vậy thì, hiện tại tất cả đều rời..."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!