Ngay trung tâm chiến trường, ba vị trưởng lão cầm một dãy tơ lụa không ngừng tính toán tích phân của các tông. Tất cả tông môn cũng chăm chú nhìn về hướng đó, sắc mặt vô cùng khẩn trương.
Nhưng bên phía Ma Sách tông thì hoàn toàn khác, tất cả mọi người không nhìn về phía ba lão đầu trên chiến đài mà chỉ nhìn về phía các tông môn còn lại.
Đặc biệt là Trác Uyên, hắn chỉ trỏ bọn họ sau đó nói khẽ: “Ai cũng không thể chỉ ăn một hơi mà trở nên mập mạp được, nếu không sẽ bị một phát đạn bắn ngược trở lại, được chẳng bằng mất! Chúng ta nhất chiến Song Long hội lần này chắc chắn thành tích không tầm thường, đã đủ chống đỡ và phát triển tông môn. Cho nên tích phân bài vị cuối cùng của chúng ta không quan trọng, điều quan trọng chính là làm sao bình ổn phát triển tông môn, không phải chịu sự quấy nhiễu. Điều này phải dựa vào sự quản thúc và cân bằng quan hệ giữa các tông môn lớn. Cho nên bọn họ mới chính là nơi mà sau này chúng ta cần phải chú ý đến!”
“Song Long hội lần này, chúng ta có thể trở thành một hắc mã, cuối cùng nhận được khen thưởng lớn chỉ là một trong những thu hoạch nhỏ nhoi mà thôi. Thu hoạch lớn nhất chính là có thể kết giao với rất nhiều tông môn!”
Trong mắt Trác Uyên loé lên một tia sáng, hắn không ngừng chỉ về phía trước: “Bên trong trung tam tông, Ma Hồn tông còn nợ chúng ta một ân tình, sau này có thể sẽ trở thành bạn tốt với chúng ta, sau khi Kiếm Hồn tông giao đấu với chúng ta đã sinh ra hữu nghị, vả lại còn cùng chung chí hướng với chúng ta chắc hẳn sẽ là một đồng minh tốt. Còn về phía thượng tam tông, mặc dù ta đã khiến Diệp Lân bị trọng thương nhưng Vũ Thanh Thu là người thi hành quân tử chi đạo, hắn ta cũng không có ác ý gì với chúng ta chắc là có thể kết giao, Ma Viêm tông... Theo lý mà nói chúng ta với bọn họ có một nút thắt nhưng mà Viêm Ma này cũng không hề có ý gì tỏ ra thù hận với chúng ta nên có thể xếp bọn họ ở phe trung lập...”
Trác Uyên nhíu mày, hai con ngươi của hắn chăm chú nhìn về phía Ma Viêm tông, sau khi suy nghĩ một lúc, hắn thở dài, trong mắt loé lên tia sáng, trầm giọng nói: “Ma Viêm tông có thể kết giao!”
“Sao chứ?”
Tất cả mọi người trong Ma Sách tông không khỏi giật mình, khó hiểu nhìn về phía Trác Uyên, nghi hoặc nói: “Trác quản gia, khi đó ngươi kém một chút đã đánh phế Viêm Ma, chúng ta có thù đó, như vậy cũng có thể kết giao được sao?”
Trác Uyên trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó vẫn bình tĩnh như cũ, thì thào lên tiếng: “Tri kì sở dĩ nhiên, nhi bất tri kì nhiên! Đúng vậy, Ma Viêm tông có thể kết giao. Tuy rằng lần trước chúng ta với bọn họ có nút thắt khó gỡ, nhưng lúc chúng ta gặp lại Ma Viêm tông và những người khác, bọn họ không hề có một chút oán hận gì với chúng ta, vẫn như ngày thường mà chiến đấu với chúng ta. Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng ta có thể khẳng định thù oán giữa chúng ta và bọn họ đã được xoá bỏ.”
“Cái gọi là ái chi thâm, hận chi thiết, ngược lại cũng giống như vậy. Ngay cả thù oán khắc cốt ghi tâm cũng có thể hoá giải vậy thì càng dễ dàng kết giao thành công!”
Trác Uyên vỗ tay một cái, quyết định danh sách cuối cùng: “Chính là như vậy, sau này chúng ta cần phải có quan hệ hữu hảo với tứ tông môn như thượng tam tông là Thái Thanh tông và Ma Viêm tông, trung tam tông là Kiếm Thần tông và Ma Hồn tông! Về sau, nếu có chuyện phiền toái nói không chừng còn phải nhờ bọn họ ra mặt giúp đỡ!”
“Thế nhưng hôm nay chúng ta kết giao được chỉ là đệ tử của tứ tông chứ không phải là trưởng lão cung phụng của bọn họ, sau này nếu chúng ta gặp phải chuyện phiền toái, bọn họ có thể mời được những vị ở trên cao ra tay giúp đỡ hay không?”
Trác Uyên vừa dứt lời, Khuê Cương đã có chút do dự lên tiếng.
Nghe được lời này, mọi người mang theo vẻ mặt nghi hoặc nhìn Trác Uyên.
Trác Uyên bất giác cười lên một tiếng, trong mắt hiện lên một tia sáng thâm thúy, hắn nhếch miệng cười nói: “Các ngươi biết cái gì gọi là đốt bếp lạnh hay không? Chính là kết giao trước khi ngươi phát đạt, ngày sau có thể tận dụng. Những người đến tham gia Song Long hội lần này tuy là đệ tử nhưng đều là trụ cột của tông môn, đặc biệt những người sống sót trở về sẽ trở thành thế hệ có tiền đồ xán lạn. Những lão gia hoả của các tông môn đều là những thế hệ sắp sửa khô mục, không lẽ lại đắc tội những vị trưởng lão tông môn ở trên cao này, cho nên chỉ cần không phải là chuyện kinh động tông môn, lời nói của bọn họ ở trong tông môn chắc chắn sẽ có trọng lượng, đặc biệt là những người như Vũ Thanh Thu và Diệp Lân hoàn toàn có quyền quyết định chi phối tông môn. Cho nên việc chúng ta kết giao với bọn họ đối với tương lai vô cùng có giá trị!”
“Nhưng mà... Chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn gì hay không?” Chân mày của Nguyệt Nhi khẽ nhíu lại, mặt đầy khó hiểu nói.
Trác Uyên bất lực lắc đầu, hắn bất giác bật cười một tiếng, vỗ đầu nàng ta: “Tiểu nha đầu nhà ngươi, một chút mưu trí cũng không có! Chẳng lẽ Song Long hội mấy ngày hôm nay, ngươi không nhìn ra chúng ta đã đắc tội rất nhiều người hay sao? Mà điều này cũng chính là chuyện ta nên nói, sau này chúng ta cần phải cẩn thận đề phòng tông môn, đầu tiên chính là thượng tam tông Thiên Địa Chính Nghĩa tông, sau cùng chính là Huyền Thiên tông và Ngự Thú tông. Còn về ân oán, các ngươi chắc hẳn đều đã biết rõ!”
“Ai, sớm biết như vậy, lúc trước không nên đắc tội bọn họ...” Dương Sát bất giác cười khổ một tiếng, lão ta sờ đầu, thở dài nói: “Những tông môn nên kết giao này có thể kết giao được hay không, tạm thời không nói đến, nhưng tứ tông Thiên Hành tông này, thật sự chúng ta đều đã đắc tội rất lớn với bọn họ, ngày sau sẽ xảy ra chuyện gì cũng là chuyện khó nói!”
Trác Uyên không khỏi trợn mắt một cái, lạnh lùng liếc nhìn lão ta, cười mắng: “Ngươi suy nghĩ hay thật, tới tham gia Song Long hội, vật lộn sống mái, làm sao tránh khỏi việc đắc tội với người khác? Nếu không như vậy thì làm sao có thể tiến lên. Mấu chốt chính là đắc tội với người nào và lôi kéo những người nào! May là những tông môn chúng ta chọn để kết giao đều có thực lực mạnh hơn kẻ thù, hơn nữa còn đáng tin cậy hơn so với kẻ thù. Giống như Thiên Địa Chính Nghĩa tông, ngay cả người của mình cũng có thể bán đứng như thế, chúng ta không đắc tội với bọn họ cũng sẽ không lôi kéo bọn họ trở thành đồng minh!”
Nghe được lời này, mọi người đều gật đầu biểu thị sự tán đồng.
“Huống hồ trên đời này không có ai sẽ tuyệt đối trung lập, có đồng minh thì sẽ có kẻ địch. Tuyệt đối trung lập đến cuối cùng cũng chỉ trở thành đích bắn của mọi người, cho nên trong cuộc chiến này, ta đang vì các ngươi lựa chọn đồng minh và cũng vì các ngươi mà lựa chọn kẻ địch!”
“Các ngươi?”
Mọi người đều không khỏi sững sờ, mặt đầy khó hiểu, ngơ ngác nhìn Trác Uyên. Vì sao nói các ngươi mà không phải là chúng ta...
Trác Uyên bất giác khẽ cười, hắn thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Sớm muộn gì các ngươi cũng sẽ biết chuyện này, vậy thì ta nói sớm cho các ngươi biết cũng không sao. Trước khi tới đây, ta đã nói rõ với tông chủ, sau khi tham gia Song Long hội ta sẽ rời khỏi tông môn. Cho nên việc ta vừa mới nói chính là căn dặn các ngươi, cứ xem như ta vì tạp dịch phòng làm một số việc cuối cùng. Tuy rằng ta không hề để tâm tạp dịch phòng này, nhưng dù sao nó cũng là một tay ta dựng nên, ta không hy vọng nó sẽ dễ dàng rơi vào hiểm cảnh như vậy, sau đó biến mất không thấy tăm hơi. Sau này nếu như các ngươi muốn trở thành tông môn cao cấp nên coi đây là sự phòng bị, nhớ rõ ranh giới giữa minh hữu và kẻ địch. Nếu không, Ma Sách tông đột nhiên xuất chúng như thế, nhất định sẽ bị tai hoạ ngập đầu!”
“Ai, đợi đã, tại sao ngươi lại muốn đi, Song Long hội lần này ngươi có công lao hàng đầu, sau khi về tông sẽ là người được chọn trở thành kế nhiệm tông chủ...” Dương Sát quýnh lên, không nhịn được mà lớn tiếng hét to.
Những người còn lại cũng vội vàng nhìn về phía hắn, đồng loạt gật đầu, trong mắt thể hiện sự không muốn.
Tuy Trác Uyên bình thường rất nghiêm khắc, nhưng không thể không nói nếu không có Trác Uyên sẽ không có bọn họ ngày hôm nay. Điểm này khiến bọn họ tâm phục khẩu phục, bọn họ không chỉ xem hắn là đệ tử mà còn xem hắn giống như trưởng lão cung phụng.
Nhưng đối mặt với khẩn cầu của mọi người Trác Uyên chỉ cười khẽ vung tay: “Các ngươi không cần nói nữa, vốn dĩ ta đến Ma Sách tông không phải là tự nguyện mà chỉ là một trận giao dịch mà thôi. Bây giờ nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, cũng nên về nhà rồi!”
Về nhà?
Thân thể nhịn không được run lên, mọi người giật mình lo lắng nhìn gương mặt tràn đầy khát vọng của Trác Uyên, trong lòng ập đến một trận thương cảm không có lý do.
Hoá ra Trác quản gia cũng có khát vọng của chính mình, còn có nơi thuộc về chính mình gọi là nhà!
Mà từ trước đến nay Ma Sách tông lại không được xem là một ngôi nhà!
Dương Sát thở dài một hơi, lão ta trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu: “Nếu đã như vậy, bọn ta cũng không nên ép ngươi ở lại, nhưng ngươi nên nhớ kỹ. Từ nay về sau, ngươi không chỉ có một ngôi nhà, những đệ tử tạp dịch phòng của Ma Sách tông, trưởng lão cung phụng đều sẽ không quên ngươi. Bất cứ lúc nào ngươi trở về đều vẫn là Trác quản gia của nơi này!”
“Đúng vậy, vốn dĩ tạp dịch phòng không có chức vụ quản gia, nhưng từ khi Trác quản gia đến, mọi người đều một mực gọi ngài là Trác quản gia, nơi này sớm đã giống như một ngôi nhà. Các sư huynh đệ tựa như huynh đệ ruột thịt, mọi người đều đồng tâm hiệp lực, nhất trí đối ngoại...” Nguyệt Linh chăm chú nhìn Trác Uyên, trong mắt hiện lên một tia nhu sắc.
Những người còn lại nhìn về phía Trác Uyên, trong lòng cảm thấy ấm áp, khẽ gật đầu.
Mí mắt của Trác Uyên nhịn không được khẽ co giật, Trác Uyên tự nhận hắn không dụng tâm quá nhiều với nơi này, hắn chỉ muốn đoạt quyền trong khu vực mà thôi, nhưng không thể phủ nhận, ở tại nơi này, hắn đã để lại một số thứ!
Từ việc giúp Nguyệt Nhi và Khuê Cương tái tạo gân mạch cho đến việc thành lập tinh anh tạp dịch phòng, tiếu ngạo nội môn, tất cả mọi thứ, đích thực đã để lại cho những đệ tử của nơi này một cỗ lực lượng tự tôn tự ái!
Quả thực tạp dịch phòng của bây giờ là một nơi hiếm hoi có sự gắn kết, so với nhà cũng không khác biệt mấy, đáng tiếc những thứ này đều không phải thứ mà hắn hướng tới!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!