Trưởng lão bình phán nhìn hai người ở hai bên, lão ta bất giác điềm tĩnh gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ tán thành: “Tốt lắm, nếu như hai người các ngươi đều không xem trọng danh lợi, vậy xem ra dựa vào sự công bằng đối với đoàn chiến lần này mà nói, lời nói của Trác Uyên có vẻ hợp lý hơn một chút. Nếu đã như vậy, lão phu quyết định, kết quả cuối cùng đoàn chiến lần này của Thái Thanh tông và Ma Sách tông sẽ là Thái Thanh tông nhỉnh hơn một chút nên giành chiến thắng!”
Vừa dứt lời, đột nhiên toàn bộ chiến trường vang lên tiếng vỗ tay như mưa bão, không chỉ tán thưởng Thái Thanh tông trên danh nghĩa là người thắng cuộc mà đặc biệt chính là ca ngợi ác nhân lỗi lạc Trác Uyên!
Nếu được thì sẽ giành lấy, nếu không thể thì sẽ không cần dù chỉ một phần, phong thái hào phóng của Trác Uyên khiến tất cả mọi người có mặt cảm thấy dù là một ác nhân ma đạo cũng có thể phong độ như vậy, trong lòng không khỏi khâm phục.
Nhóm người Ma Hồn tông liếc mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu, hình như đã nhìn thấy tấm gương mẫu mực của lãnh tụ ma đạo trên người của Trác Uyên!
Viêm Ma nhìn chằm chằm dáng người suy yếu phía trước mặt, hắn ta có chút trầm ngâm, thỉnh thoảng thở dài một hơi, giống như vừa được lĩnh ngộ: “Ma cũng có đạo, có phải bình thường ta quá phóng túng hay không, ha ha...”
“Khuynh Thành tỷ, vậy mà hắn lại đẩy danh hiệu đứng đầu chín tông của đoàn chiến cho người khác, tam vị tùy hành cung phụng nghe được, hiện tại chắc sắp bị tức chết rồi!”
Đan nhi trừng to đôi mắt, mặt đầy kinh dị nói: “Cơ hội tốt như vậy, không phải lúc nào cũng có. Có thể Song Long hội lần sau, bọn họ sẽ khó trèo lên đỉnh cao như hôm nay!”
Sở Khuynh Thành bất giác mỉm cười, chăm chú nhìn thân ảnh phía dưới, trong mắt tràn đầy nhu sắc, như một lần nữa nhìn thấy bộ dáng lúc hắn luyện đan ở Bách Đan Thịnh, lẩm bẩm nói: “Đây chính là chàng, giống hệt như lúc trước, chưa từng thay đổi...”
Tựa như Thủy Nhược Hoa đẳng nữ cũng không biết lúc trước mà nàng nói rốt cuộc là cái gì, sau khi chăm chú nhìn nàng, khẽ gật đầu, quay đầu nhìn về phía Trác Uyên, trong mắt hiện lên vài phần khó hiểu.
Chỉ có Tuyên Thiếu Vũ sắc mặt âm trầm, hắn ta nhìn về phía Trác Uyên, tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Hành động lần này của Trác Uyên đã lấy được không ít hảo cảm của mọi người xung quanh, bất kể danh lợi, hảo tiêu sái. Điều này cũng hoàn toàn đã làm nổi bật sự bẩn thỉu của Huyền Thiên tông bọn họ ngày đó, chỉ vì một chút tư lợi, tính toán tường tận, cản trở Ma Sách tông ở bên ngoài cá nhân chiến.
Lúc này, đã có không ít người xì xầm to nhỏ, mặt đầy khinh bỉ trêu chọc chuyện ngày hôm đó của Huyền Thiên tông. Thỉnh thoảng giọng nói có hơi lớn một chút, lúc này đã truyền đến tai của vị Tuyên Đại Thiếu này.
Điều này không khỏi khiến hắn ta buồn bực đến muốn mạng, nếu như nói về quỷ kế, trong trận đại chiến này Trác Uyên đã đùa nghịch không ít. Mà chẳng qua Huyền Thiên tông bọn họ chỉ đùa cợt có một lần!
Nhưng kết quả Trác Uyên trở thành anh hùng quang minh lỗi lạc, ngược lại bọn họ đường đường là danh môn chính phái lại trở thành ngụy quân tử, chuyện này con mẹ nó còn có công lý hay không chứ?
Nhưng mà làm sao hắn ta có thể biết được, Trác Uyên không phải người tốt, gian tà giảo hoạt, làm nhiều việc ác, nhưng sau lưng hắn lại có một chữ “Đạo”. Có việc nên làm, cũng có việc không nên làm!
Chính vì điều này mà mọi người đã xem hắn là một ác nhân quang minh lỗi lạc!
Mà Tuyên Thiếu Vũ bọn họ, đường đường là chính đạo tông môn, nhưng sớm đã đi lệch đạo thống mà chính đạo nên có, cho nên mọi người chỉ có thể cảm nhận được sự hôi tanh của loại treo đầu dê bán thịt chó, so với ma đạo còn trơ trẽn hơn nhiều.
Có thể nói một ác ma lỗi lạc đáng kết giao hơn nhiều so với ngụy quân tử vô sỉ. Đối với loại người đầu tiên, mọi người đều có thể hiểu được đạo lý của hắn cũng hiểu được nên làm thế nào để hòa hợp với hắn.
Nhưng loại người thứ hai thì không có đạo lý, mọi người đều không có cách nào nhìn thấu loại người này, sợ rằng bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn ta đâm một nhát sau lưng, đã như vậy thì làm sao có thể yên tâm mà thoải mái kết giao với hắn ta.
Tuy mọi người đều không cẩn thận suy nghĩ về những đạo lý này, nhưng xuất phát từ bản năng của động vật, hướng lợi tránh hại, mọi người ai nấy cũng đều có thể cảm nhận được, nên gần gũi với ai và không nên gần gũi với ai.
Kết quả là mọi người đều sinh lòng hảo cảm với ma đạo đầu tử như Trác Uyên, ngược lại đối với loại ngụy quân tử lẫn lộn trong đội ngũ chính đạo như Tuyên Thiếu Vũ và Triệu Đức Trụ lại vô cùng khinh thường!
“Lão gia hỏa này đã làm trưởng lão bình phán của Song Long hội năm sáu kỳ rồi, lần này chính là lần đầu tiên lão phu nhìn thấy lão ta không công bằng như thế! Thái Thanh tông thắng thì thắng, cái gì gọi là nhỉnh hơn một chút chứ, ha ha...” Hắc Nhiêm Chí Tôn nhìn tất cả ở phía dưới, khẽ vuốt râu, cười trêu ghẹo.
Bạch Mi Chí Tôn liếc nhìn lão ta một cái, bất giác khẽ cười nói: “Lời lão ta vừa nói có nghĩa là, vốn là Trác Uyên thắng trận này, nhưng xen vào quan hệ của đoàn chiến, cộng dồn sức lực của chín người còn lại của Thái Thanh tông, tổng sức lực chỉ vừa vặn cao hơn Trác Uyên một bậc mà thôi, cho nên cuối cùng Thái Thanh tông mới giành chiến thắng. Cách nói này là muốn tăng thêm uy vọng cho đệ tử ma đạo kia của ngươi. Lão gia hỏa, lão đầu này đã thiên vị cho ngươi một lần, lão phu còn chưa nói gì cả, ngươi lại mở miệng trước rồi, ha ha... Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ!”
“Ai, cái gì gọi là thiên vị một lần chứ, đến lúc Trác Uyên này bước vào Song Long viện, không phải hai lão gia hỏa chúng ta cùng nhau điều giáo hay sao? Ngươi cũng được xem là nửa sư phụ của hắn rồi...”
“Thôi nào!”
Lời của Hắc Nhiêm Chí Tôn còn chưa dứt, Bạch Mi Chí Tôn đã trợn mắt một cái, cười nhạo lắc đầu: “Dù sao hắn cũng là đệ tử ma đạo, cuối cùng bước vào cửa của ngươi, sự chỉ dạy của ta đối với hắn chỉ là phụ trợ. Nếu nói về đệ tử chân chính của lão phu e là vẫn phải nói đến Diệp Lân. Lần này tuy hắn ta bại trận nhưng dù sao hắn ta cũng sẽ được ta dạy bảo một thời gian, tất nhiên sẽ có tiến bộ. Đến lúc đó, lão gia hỏa, ước định của chúng ta ngươi vẫn còn nhớ chứ!”
“Đương nhiên, hai đệ tử sẽ chiến đấu một trận, xem thành quả điều giáo của ai càng xuất sắc hơn!” Lông mày của Hắc Nhiêm Chí Tôn nhíu lại, lão ta bất giác khẽ cười một tiếng.
Bạch Mi Chí Tôn khẽ gật đầu, cười nói: “Tốt lắm, một lời đã định, đã nhiều năm như vậy hai lão gia hỏa chúng ta vẫn chưa phân thắng bại, vậy thì hãy để hai vị đệ tử của chúng ta phân thắng bại đi, ha ha ha...”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó cười to lên...
Ngay sau đó, trưởng lão bình phán nhìn âm thanh ồn ào xung quanh, lão ta chậm rãi đưa tay, nhẹ nhàng đẩy xuống, tất cả mọi người liền im lặng không nói lời nào, trong nháy mắt toàn bộ hội trường đã yên tĩnh trở lại.
“Được rồi, Song Long hội cửu tông của Tây Châu hoàn toàn kết thúc. Sau đây, chúng ta sẽ bắt đầu thống kê cá nhân chiến của các tông, tích phân của đoàn chiến, quyết định lấy bài danh chín tông của Song Long hội cùng với bài vị của thập đệ tử thiên tài của Tây Châu!”
Trưởng lão bình phán dùng ánh mắt lạnh nhạt khẽ liếc nhìn tất cả mọi người, lão ta cao giọng hét lớn. Mọi người nghe xong sắc mặt đều trở nên nghiêm túc, trong lòng không khỏi hồi hộp.
Kết quả của Song Long hội lần này cuối cùng cũng đã được tuyên bố, điều này quyết định đến lợi ích và tiền đồ phát triển của tông môn cùng với tương lai của mỗi một đệ tử tham gia Song Long hội.
Thế là tất cả mọi người đều không có một chút thả lỏng vui vẻ, trên mặt tràn đầy sự khẩn trương.
Trưởng lão bình phán quay người, nhìn về phía đệ tử hai tông bên trên đài: “Được rồi, thống kê tích phân cần một chút thời gian, các ngươi có thể lui xuống nghỉ ngơi một chút!”
Đệ tử hai môn khẽ vuốt cằm, sau đó cùng nhau cung kính chắp tay với trưởng lão bình phán, quay về khu nghỉ ngơi của chính mình.
Đi vào khu nghỉ ngơi của Ma Sách tông, Khuê Lang đỡ lấy thân thể trọng thương của Trác Uyên, đặt hắn nằm nghỉ ngơi ở trên ghế, Dương Sát chậm rãi đi đến bên cạnh hắn, quả nhiên trên mặt có chút oán trách, bĩu môi nói: “Ta nói này... Trác quản gia, trận chiến cuối cùng này, ngài không thắng cũng không nói gì nhưng tại sao rõ ràng đã đánh thắng rồi lại đẩy thành quả thắng lợi về phía người khác, ngươi có biết danh vị đứng đầu của đoàn chiến chín tông có thể cộng thêm bao nhiêu điểm cho chiến quả của cả tông môn tại Song Long hội hay không?”
Hai vị cung phụng còn lại nghe được cũng có chút bất lực, thở dài một hơi, tựa hồ bởi vì vinh dự ngàn năm một thuở này xẹt qua tay mà cảm thấy mất mát lớn.
“Đại ca à, câu nói vừa rồi của huynh khiến cho bên thắng cuộc Thái Thanh tông kia cảm thấy rất tiêu sái, nhưng mà ngươi có biết trong lòng ta đau bao nhiêu không, tổn thất của tông môn lớn đến nhường nào? Có lẽ chúng ta nhờ thắng cục của trận đấu này mà có thể từ hạ tam tông lên trung tam tông, từ trung tam tông lên thượng tam tông...”
“Từ thượng tam tông trực tiếp tiến đến thiên quốc, ngươi có muốn hay không?”
Lời của Dương Sát còn chưa dứt đã bị Trác Uyên hừ lạnh một tiếng, khinh thường bĩu môi, phẫn nộ quát.
Dương Sát không khỏi sững sờ, trên mặt tràn đầy sự nghi hoặc cùng khó hiểu.
Trác Uyên bất lực trợn mắt một cái, thở dài lên tiếng: “Súng bắn chim đầu đàn, Ma Sách tông chúng ta cơ bản chỉ là một trung tam tông nhỏ bé, đột ngột trở thành vị trí đứng đầu của cửu tông đoàn chiến, ngươi không cảm thấy rất nguy hiểm hay sao?”
Thân thể mập mạp của Dương Sát nhịn không được lắc lên một cái, hình như ba người bọn họ đã hiểu ra gì đó, sắc mặt trở nên cứng đờ, thần sắc dần dần ngưng trọng.
“Người phải tự biết mình, tông môn cũng không ngoại lệ. Không có thực lực như vậy, lại tiếp nhận danh vị lớn như thế, kết quả cuối cùng, chỉ có một con đường hủy diệt mà thôi!”
Ánh mắt của Trác Uyên khẽ híp một cái, hắn nhìn về phía hai vị trưởng lão thủ môn đang tính toán tích phân cùng với vị trưởng lão bình phán ở đằng xa, thở sâu, trầm giọng lên tiếng: “Thực ra nếu nói đến lợi ích của tông môn, ta không mong Ma Sách tông sẽ thăng vị quá nhanh tại Song Long hội. Phúc chi hoạ sở phục, họa chi phúc sở y. Thực lực của Ma Sách tông còn quá yếu, không thể chịu đựng nổi vị trí cao như vậy, nếu không sẽ trở thành chỗ cho người khác nhắm đến, đây không phải là một chuyện tốt!”
Tròng mắt của Dương Sát khẽ động, lão ta vội vàng gật đầu, tán đồng nói: “Đúng đúng đúng, cuối cùng ta cũng hiểu ra ngươi dụng tâm lương khổ, chúng ta không thể đảm đương nổi vị trí đứng đầu của chín tông, thực sự quá nguy hiểm!”
“Ai, ngươi nói xem, ta đường đường là tông môn cung phụng, tại sao lại có cái nhìn thiển cận như vậy, thật sự đã bị danh lợi làm cho mù quáng, thật đáng chết! Trác Phàm, Song Long hội lần này may là có ngươi chủ trì đại cục!” Dương Sát vội vã lau mồ hôi lạnh trên trán.