Không sai, Song Long Chí Tôn chính là sự tồn tại chí cường của Tây Châu, không một ai có thể trước mặt bọn họ mà có thể dễ dàng tùy tiện giết người, cho dù là Đan Thanh Sinh cũng không có bản lĩnh này.
Nhưng hiện tại, trước mắt mọi người một sự kiện quỷ dị đã xảy ra, cho dù là Song Long Chí Tôn cũng khó có thể tin.
Một tu giả còn chưa đến hóa hư cảnh như Trác Uyên, thả ra một con tiểu xà hắc sắc, tuy sức mạnh cường hãn nhưng đã bị Hắc Nhiêm Chí Tôn từ trong hư không bắt lấy được, hoàn toàn có thể khống chế!
Tất cả mọi người xung quanh đều thấy rõ chuyện này, nhưng dù vậy lúc Hắc Nhiêm Chí Tôn cảm thấy có thể khống chế được cục diện thì lại xuất hiện dị biến, vậy mà hư không nhất trảo của lão ta lại sụp đổ, người mà lão ta muốn bảo vệ lại bị đánh ngã ngay trước mắt lão ta, điều này khiến tất cả mọi người xung quanh kinh ngạc đến ngây người.
“Trác Uyên, tên tiểu tử này thật lợi hại, người mà Chí Tôn đại nhân tự mình ra mặt bảo vệ, ở trước mắt mọi người lại bị hắn ra tay xử lý, thật sự tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả!”
Viêm Ma bất giác thở thật sâu, hắn ta chăm chú nhìn về phía trước mặt, nhịn không được bật cười lên tiếng: “Một lát nữa, tên tiểu tử này sẽ dương danh Tây Châu. Sau này, vị trí đệ nhất cao thủ của Tây Châu ngoài hắn ra sẽ không phải là ai khác!”
Mọi người vây xem xung quanh cũng bắt đầu châu đầu ghé tai, thì thầm to nhỏ, trên mặt đều là vẻ khiếp sợ.
Chúng nữ của Huyền Thiên tông vội vàng kéo ống tay áo của Sở Khuynh Thành, sau đó chỉ trỏ, líu ríu sợ hãi không thôi. Chỉ có Tuyên Thiếu Vũ là một trong số ít vẫn giữ được sắc mặt âm trầm, trong lòng thầm nguyền rủa, con mẹ nó tên tiểu tử này lại được dịp dương oai rồi.
Trong thoáng chốc, toàn bộ chiến trường như ong vỡ tổ, tất cả đều bị một màn vừa rồi làm cho thất kinh!
Bạch Mi Chí Tôn cũng không khỏi sửng sốt. Lão ta không hề nghĩ tới, lão hoả tử Hắc Nhiêm kia đã kịp thời đuổi tới nhưng vẫn xảy ra sự tình này, quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Nếu sớm biết như vậy, lão ta đã cùng đi theo.
Nhưng sau khi nghĩ lại, lão ta lại lắc đầu cười khổ: “Ha ha, cho dù lão phu có đến đó đi chăng nữa thì cũng vô dụng, điện quang hoả thạch vừa rồi, Hắc Nhiêm Chí Tôn còn chưa kịp phản ứng ngăn cản, cho dù ta có ở đó thì có thể làm gì được kia chứ? Có trách đều trách Lôi Viêm này quá quái dị, ngay cả hư không nhất trảo của Hắc Nhiêm cũng bị nó thiêu đốt không thấy bóng dáng, thực sự đáng sợ... Chỉ là không biết tiểu gia hoả Diệp Lân còn sống hay đã chết?”
Bạch Mi Chí Tôn nhíu mày thật chặt, lão ra lo lắng nhìn qua, dù sao đây cũng là đệ tử tâm đắc của lão ta!
“Tiểu sư đệ!”
Vũ Thanh Thu hét lớn một tiếng, sau đó chỉ trong nháy mắt đã chạy tới nơi Diệp Lân ngã xuống, đến ngay trước mặt hắn ta, đỡ hắn ta dậy sau đó xem thương tích trên người hắn ta.
Mà Hắc Nhiêm còn chưa kịp định thần sau sự việc kinh biến vừa rồi, lão ta chăm chú nhìn vào bàn tay đang run lên của chính mình, thỉnh thoảng liếc về phía Trác Uyên, trong mắt ngoài kích động thì là kinh hãi.
Rốt cuộc tiểu tử này đang có sức mạnh lớn như thế nào, ngang nhiên xử lý đối thủ ngay trước mặt lão ta?
Thật mẹ nó chính là sức chiến đấu của một con quái vật, thành tựu sau này khó có thể tưởng tượng được...
Phốc!
Khoảnh khắc Trác Uyên nhìn thấy Diệp Lân ngã xuống, tựa như hắn đã vừa lòng thoả ý, trên khoé miệng xẹt qua một nụ cười khó hiểu, sau đó đột ngột phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngã xuống bên cạnh Tước Nhi, sắc mặt trắng bệch suy yếu.
Hắc sắc Lôi Viêm uy lực tuy mạnh nhưng để chống đỡ được cỗ uy lực cường hãn, thân thể của Trác Uyên đã chịu không ít thương tổn, thoạt đầu hắn đã cố gắng chống đỡ nhưng bây giờ sau khi nhìn thấy đối thủ đã ngã, hắn cũng có thể nhẹ nhõm mà ngã xuống theo.
Hắc Nhiêm Chí Tôn liếc hắn một cái, khẽ gật đầu, lão ta hoàn toàn hiểu ra, chiêu thức này đả thương đối thủ mười phần, đả thương bản thân tám phần, xem ra thương tổn trên người Trác Uyên nhẹ hơn Diệp Lân chẳng bao nhiêu.
A phải rồi, tên tiểu tử Diệp Lân này sống hay chết?
Hình như vừa mới nghĩ ra, Hắc Nhiêm Chí Tôn vội vàng nhìn về phía Vũ Thanh Thu hỏi: “Vũ Thanh Thu, sư đệ của ngươi thế nào rồi?”
“Đa tạ Chí Tôn đã lo lắng, hiện tại sư đệ ta thương thế rất nặng đã hôn mê bất tỉnh, nhưng vẫn còn một hơi thở, chắc sẽ không có gì vướng bận!” Vũ Thanh Thu cung kính khom người bẩm báo.
Sau khi nghe được lời này, Hắc Nhiêm Chí Tôn yên tâm gật đầu, nhưng sau khi nhìn thấy Trác Uyên đang nằm trên mặt đất, lão ta bất lực thở dài, lẩm bẩm: “Hừ, đến cuối cùng vẫn không lấy mạng của tên tiểu tử kia, đều tại lão gia hoả này tiêu hao chín mươi chín phần trăm uy lực của Lôi Viêm, cuối cùng vẫn còn một chút ít uy lực đánh vào trong người hắn ta. Nếu không thì hắn ta nửa phần hi vọng sống sót cũng không còn!”
“Này này này, lão phu còn đứng ở đây, đừng tưởng rằng ngươi chỉ cần nói nhỏ thì lão phu sẽ không nghe thấy, ở trước mặt nói xấu lão phu có đúng không?”
Khoé miệng Hắc Nhiêm Chí Tôn bất giác co lại, lão ta nhìn chằm chằm thân thể trọng thương không dậy nổi của Trác Uyên, bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài nói: “Ngươi và Diệp Lân đều là nhân tài hiếm có của Tây Châu, thật sự bọn ta không muốn nhìn thấy ai trong số các ngươi chịu bất kỳ thương tích nào, lần này lão phu ra tay cứu Diệp Lân, nhưng đổi lại nếu như người nguy hiểm đến tính mạng là ngươi, lão phu cũng sẽ ra tay cứu giúp y như vậy!”
Trác Uyên không trả lời, hắn im lặng ngã ở chỗ đó, trầm mặc không nói.
Thực tình, sau khi Hắc Nhiêm Chí Tôn xuất hiện, hắn đã biết sẽ không có cơ hội lấy mạng của Diệp Lân, cũng rất khó báo thù cho Tước Nhi!
Nhưng không thể ngờ tới, Lôi Viêm mạnh mẽ như vậy, ngay cả chưởng khống của Hắc Nhiêm Chí Tôn cũng có thể thoát ra, chỉ một lần ra tay đã đả thương tên nhãi con Diệp Lân cũng xem như đã trút giận cho hắn.
Bây giờ nộ khí trong lòng hắn đã tiêu tán hơn phân nửa, chỉ là nhìn thấy Tước Nhi thương thế nghiêm trọng đang nằm bên cạnh, hắn lại trầm mặc nghĩ cách làm thế nào để chữa trị vết thương cho nàng.
Ong!
Một đạo không gian ba động vang lên, một bạch sắc quang trụ rơi xuống trước mặt mọi người. Hắc Nhiêm Chí Tôn quay đầu nhìn một chút, dẫn đầu đi về phía quang trụ, điềm đạm lên tiếng: “Thời gian đã đến, thắng bại của song phương đối chiến, quay trở về phán định!”
Sau khi nói xong liền biến mất không thấy bóng dáng.
Vũ Thanh Thu nhìn thật kỹ Trác Uyên, trong mắt hiện ra vẻ phức tạp, nhưng lại không nói gì, hắn ta chỉ hét lên một tiếng bắt chuyện với đám đệ tử của Thái Thanh tông, sau đó cùng nhau quay trở về.
Đệ tử của Ma Sách tông cũng ùn ùn kéo về phía trước mặt Trác Uyên, nghe theo sự phân phó của Trác Uyên, nhặt Lôi Linh Giới trở về, sau đó thu Tước Nhi về lại bên trong, dưới sự dìu dắt của người khác chậm rãi đi về phía quang trụ.
Chỉ trong chốc lát, tất cả mọi người ở nơi này đều biến mất không thấy tăm hơi, một lần nữa sơn cốc khôi phục lại trạng thái yên tĩnh ban đầu. Chỉ là Đan Thanh Sinh đứng ở trong góc tối chăm chú nhìn theo bóng lưng đang dần biến mất của Trác Uyên, hắn ta gật đầu tán thưởng: “Có thể ở trước mặt Hắc Nhiêm Chí Tôn đả thương đối thủ, tiểu gia hoả, ngươi chính là người đầu tiên làm được chuyện này, ha ha...”
Đan Thanh Sinh cười khẽ, quay người biến mất...
Bốp bốp bốp!
Hai đội trở lại chiến trường một lần nữa, tất cả mọi người vây xem xung quanh bao gồm đệ tử của chín tông môn đều đồng loạt đứng dậy cổ vũ cho bọn họ. Trận đại chiến của Trác Uyên và Diệp Lân thật sự khiến bọn họ mở mang tầm mắt, có thể gọi là một trận quyết đấu cao trào chưa từng có trong chúng đệ tử.
Đồng thời, trong lòng tất cả mọi người đều có thể phán đoán được đệ nhất cao thủ Tây Châu trong tương lai sẽ là ai.
“Khụ khụ khụ...”
Trưởng lão bình phán bất giác ho nhẹ một tiếng, lão ta quay đầu liếc nhìn đệ tử của hai tông một chút, đặc biệt là Diệp Lân đang hôn mê bất tỉnh được Vũ Thanh Thu cõng ở phía sau lưng và Trác Uyên gần như tàn phế được Khuê Lang nâng đỡ ở bên vai, lão ta lộ ra vẻ tán thưởng: “Lão phu đã làm trưởng lão bình phán của Song Long hội này khoảng năm sáu nhiệm kỳ. Đệ tử từng thời kỳ của chín tông ta cũng gặp qua không ít, nhưng duy nhất chỉ có nhóm người các ngươi cho ta nhìn thấy được hi vọng về tương lai của Tây Châu, làm tốt lắm, ha ha...”
Râu của trưởng lão bình phán khẽ run, lão ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng, nhưng chỉ trong giây lát đã lấy lại sự nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Sau đây, ta sẽ tuyên bố kết quả đoàn chiến của trận đấu đối chiến. Kết quả đối chiến lần này của Thái Thanh tông và Ma Sách tông, trong số mười người của Thái Thanh tông thương tổn một người, Ma Sách tông cũng mười người thương tổn một người, cho nên kết quả sẽ là hoà, không phân thắng bại!”
“Chờ một chút!”
Ngay khi trưởng lão bình phán vừa nói, Vũ Thanh Thu đã vội vã hét lên, ngắt lời của lão ta. Mọi người xung quanh tỏ vẻ khó hiểu, sau khi Vũ Thanh Thu chăm chú nhìn Trác Uyên một lượt, hắn ta điềm tĩnh nói: “Đoàn chiến lần này, Diệp Lân và Trác Uyên là hai người đại diện tông môn tranh thắng bại. Tuy lời ta sắp nói ra có thể khiến tiểu sư đệ không vui nhưng mà thua thì chính là thua. Diệp Lân bại dưới tay Trác Uyên, Thái Thanh tông bại dưới Ma Sách tông, bọn ta nhận thua!”
Trưởng lão bình phán bất giác giật mình, lão ta chăm chú nhìn Vũ Thanh Thu, âm thầm gật đầu: “Vũ Thanh Thu, thành bại của đoàn chiến sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của tông môn, ngươi cứ nhường như vậy, trưởng lão tông môn có đồng ý hay không? Theo lão phu được biết, tông môn của các ngươi là một trong số ít những tông môn không cần trưởng lão dẫn đội, có thể thấy tông môn đã yên tâm giao phó cho ngươi đến mức nào!”
“Từ xưa đến nay Thái Thanh tông bọn ta luôn luôn thành tâm quả dục, bất kể danh lợi, chỉ cần không hổ thẹn với lương tâm là được. Thua thì thua không có gì phải bàn cãi. Nếu chỉ vì lợi ích trước mắt mà bán rẻ lương tâm thì không phải là tông môn đạo thống!” Vũ Thanh Thu hơi nghiêng đầu, hắn ta điềm đạm lên tiếng, quân tử chi hành, khiến tất cả mọi người xung quanh không khỏi khâm phục!
Trưởng lão bình phán nghe được lời này cũng khẽ gật đầu: “Được rồi, nếu đã như vậy, trong chín tông môn đệ nhất cao thủ của đoàn chiến lần này sẽ là...”
Trưởng lão bình phán liếc nhìn mọi người trong Ma Sách tông, lập tức sẽ tuyên bố kết quả, Dương Sát đẳng tam vị cung phụng nhìn thấy mà kích động không thôi, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, Ma Sách tông cũng sẽ có ngày ngay tại đoàn chiến xưng bá chín tông!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!