Đùng!
Chỉ trong nháy mắt Hắc Sắc Lôi Viêm nhỏ bé đã chui vào bên trong Viêm Trụ của Diệp Lân. Sau đó một tiếng ầm to lớn vang lên, trong thoáng chốc Viêm Trụ cực đại sụp đổ, di tán bốn phía không thấy tăm hơi.
Cùng lúc đó, Lôi Viêm vẫn như một mũi tên rời khỏi cung nhanh chóng bay ra lao về phía Diệp Lân.
Chuyện này sao có thể? Chỉ là một Lôi Viêm nhỏ bé mà lại có uy lực như vậy! Tròng mắt của Diệp Lân hung hăng co lại, đến lúc này hắn ta mới lĩnh ngộ được sự đáng sợ của Lôi Viêm, đồng thời chứng minh sự sợ hãi tột cùng trong lòng hắn ta. Thứ này thật sự rất đáng sợ, bề ngoài tuy nhỏ bé nhưng uy năng lại vô cùng mạnh mẽ.
Đột nhiên, Diệp Lân một lần nữa nhịn không được lùi về sau hai bước, sau đầu đều là mồ hôi lạnh. Hắn ta khẩn trương hạ kết ấn, tiếp tục thiêu đốt thần hồn, Kim Viêm quanh người càng kịch liệt thiêu đốt, trước người hắn ta hình thành một đạo hoả diễm bình chướng với ánh sáng nóng rực loá mắt, gương mặt vốn đã tiêu hao quá nhiều sức lực mà trở nên trắng bệch, bây giờ lại tỏ vẻ nghiêm trọng chưa từng có.
Đạo Viêm Trụ uy lực mà hắn ta vừa phát ra, rốt cuộc mạnh đến mức nào cũng chỉ có hắn ta rõ ràng hơn bất kì ai. Cho dù như vậy, chỉ trong nháy mắt vẫn nổ tung dưới tia sáng Lôi Viêm, có thể thấy được Lôi Viêm này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.
Đột nhiên Diệp Lân hung hăng cắn môi, hắn ta nghiêm chỉnh trở lại nhưng thân thể nhịn không được mà run lên.
Từ xa Vũ Thanh Thu nhìn về hướng này, trong lòng hắn ta bất giác trầm xuống, đây là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của tiểu sư đệ vốn dĩ cao ngạo...
Bạch Mi Chí Tôn đang quan sát trận đấu nhìn thấy Viêm Trụ trong chớp mắt đã tiêu tán không thấy bóng dáng mà bất giác ngây người, trong lòng không khỏi kinh hãi, hắc mang này kinh khủng hơn nhiều so với những gì lão ta tưởng tượng.
Rõ ràng đạo hắc mang này so về số lượng không bằng Kim Sắc Viêm Trụ, dù gì nó cũng là thứ mà Diệp Lân đã thiêu đốt sức mạnh thần hồn tạo thành chỉ kém hồn bạo. Mặc dù như vậy kết quả vẫn tương phản, có thể nhìn thấy rất rõ sự chênh lệch về chất lượng năng lượng của cả hai.
May mắn Hắc Nhiêm đã kịp thời tiến đến, nếu không Diệp Lân sẽ chết chắc!
Lão ta nhìn thấy Lôi Viêm giống như một con rắn điện hung hãn lao về phía trước, Bạch Mi Chí Tôn bất giác thở dài, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Ngay cả chí tôn còn bị doạ đến mức như vậy, mọi người xung quanh cũng không khỏi ngây ngốc. Không ai có thể ngờ rằng, lần này Trác Uyên lại thể hiện sức mạnh có tính áp đảo như vậy, trong nháy mắt không chỉ tàn phá toàn bộ sức lực của đối phương còn dồn đối phương đến bên bờ vực của sinh tử.
Suy cho cùng, tất cả mọi người đều nhận thấy uy lực của Viêm Trụ dù cho hai người Trác Uyên và Tước Nhi liên thủ cũng rất khó ngăn cản, nhưng hiện tại chỉ trong nháy mắt đã sụp đổ hoàn toàn.
Đủ thấy Hắc Sắc Lôi Viêm rốt cuộc đáng sợ đến thế nào.
Ôn Đào kinh ngạc nhìn đại cục đang dần chuyển bại thành thắng trong tiểu sơn cốc, hắn ta bất giác ngơ ngác thở dài một hơi, thều thào lên tiếng: “Thiên Thương, bây giờ ta có thể đoán được ý nghĩa trong lời nói của ngươi, Trác Uyên thật sự không dễ trêu chọc. Thật không nghĩ đến, hắn có thể bởi vì nóng giận mà tạo ra thứ đáng sợ như thế, ta đoán chừng Diệp Lân chính là một trong số những người sẽ hứng chịu đau khổ. Hắn ta phải đối diện với nó nhưng mà chỉ trong nháy mắt toàn bộ sức lực của hắn ta đã bị đánh tan, nhìn thế nào cũng không ra bộ dạng đáng sợ!”
“Ta cũng không nghĩ tới, cuối cùng hắn vẫn còn giữ lại một chiêu...”
Mí mắt của Tạ Thiên Thương bất giác run run, hắn ta cười khổ một tiếng, bất lực lắc đầu nói: “Trác Uyên là người thâm bất khả trắc, không ai có thể biết được rốt cuộc hắn đang giấu bao nhiêu thủ đoạn, sự vô tri đối với hắn chính là thứ khiến người khác sợ hãi! Có thể chỉ lúc thật sự đối diện với hắn, mọi người mới có thể biết được rốt cuộc hắn là một đối thủ đáng sợ như thế nào!”
Ôn Đào liếc hắn ta một cái, hắn ta gật đầu thể hiện sự đồng cảm sau đó bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.
Diệp Lân vốn chính là một con quái vật đáng gờm. Nhưng tiếc là lần này hắn ta lại gặp một con quái vật đáng sợ hơn như Trác Uyên. Bởi vì những thứ che giấu sau lưng hắn vô số kể.
Nếu nói như vậy, kết quả sẽ là...
Vù!
Một tiếng nổ trong trẻo vang lên bên tai của tất cả mọi người, Lôi Viêm lao về phía của Diệp Lân với tốc độ cực nhanh, ngay cả không gian cũng có dấu hiệu sắp vỡ vụn tiêu tán.
Trác Uyên chăm chú nhìn về hướng đó, trên khoé miệng của hắn xẹt qua một tia dữ tợn cùng với máu, mọi người bên cạnh sau khi nhìn thấy hết tất cả đều không khỏi kinh ngạc, có lo lắng, có hưng phấn và cũng có kích động, Bạch Mi Chí Tôn lo lắng hơn cả, lão ta cau mày, trong lòng vô cùng sợ hãi, lão gia hỏa kia còn chưa tiến đến hay sao?
Người lo sợ nhất trong tất cả mọi người không ai khác chính là mục tiêu của Hắc Sắc Lôi Viêm, Diệp Lân!
Ngày lúc này chỉ thấy sắt mặt của hắn ta trắng bệch cứng ngắc hệt như bức tượng, mi mắt mạnh mẽ nhoe lạo, đôi tay liên tục hạ kết ấn vững chắc nắm cùng một chỗ, thỉnh thoảng run lên, đôi đồng tử không ngừng nhìn Hắc Sắc Lôi Viêm ở phía trước mặt, trên mặt tỏ ra vẻ sợ hãi tột cùng.
Có thể nói toàn thân cao thấp Kim Viêm đều xuấ rồi, tất cả viêm lực đều tụ họp lại một chỗ giống như kim trụ trước đây, dày đặc như cương thiết bảo hộ hắn ta vững vàng ở bên trong.
Nhưng cho dù như vậy, hắn ta đã dốc hết toàn bộ sức lực, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, sau khi trải qua trận đấu này toàn thân đã không còn sức lực, trong lòng hắn ta có chút trống rỗng, cảm thấy sức lực không đủ nhưng chuyện này có liên quan đến sinh tử, hắn ta không thể không coi trọng.
Nhưng không còn cách nào khác, bây giờ ngay cả một chút sức mọn hắn ta cũng không còn!
Kết quả là, hai người đem hết toàn bộ sức lực va chạm lần cuối cùng, ai thắng ai thua, ai sống ai chết, ngay tại khoảnh khắc này lập tức có thể phân rõ!
Cả hai đều chăm chú nhìn đối phương, mọi người vây xem xung quanh cũng nghiêm túc không kém, tất cả đều chờ đợi khoảnh khắc này.
Vù!
Cuối cùng Hắc Sắc Lôi Viêm của Trác Uyên cũng đã chạm vào hoả diễm bình chướng của Diệp Lân.
Đôi đồng tử của Diệp Lân bất giác ngưng tụ, trong lòng khẩn trương, viêm lực toàn thân một lần nữa điên cuồng phát ra. Mọi người vây xem xung quanh không khỏi căng thẳng, hai mắt chăm chú nhìn về hướng đó.
Trác Uyên liếc mắt nhìn Tước Nhi trọng thương hôn mê ở phía bên dưới, sắc mặt hắn âm trầm, chăm chú nhìn về hướng cỗ năng lượng vừa mới công kích đến mà chờ đợi kết quả...
Ầm!
Đột nhiên một tiếng động thật lớn vàng lên, đạo hoả diễm bình chướng ở phía trước Diệp Lân bỗng chốc vỡ ra, tan đi tứ tán. Thân thể của Diệp Lân giật một cái, hắn ta không nhịn được mà phốc một tiếng phun ra một miệng đỏ thẫm máu tươi, mặt đầy hoảng sợ nhìn về phía đối diện.
Cùng lúc này, tiểu xà Hắc Sắc Lôi Viêm cũng không có ý định ngừng lại mà lao về phía hắn ta, tản ra một cỗ khí tức đầy đáng sợ.
Không xong rồi, thất bại rồi!
Trong lòng Diệp Lân bất giác trùng xuống, thoáng chốc sắt mặt đã trở nên xám xịt, sự đáng sợ của tiểu xà Lôi Viêm đã cho hắn ta cảm giác cái chết đã gần ngay trước mắt!
“Tiểu sư đệ!”
Vũ Thanh Thu cũng không khỏi kinh hãi, hắn ta hét lớn nhưng vẫn không có tác dụng gì. Đừng nói hắn ta không kịp cứu trợ, mà dù cho hắn ta có đến kịp thì cũng không cách nào ngăn được Lôi Viêm đáng sợ này!
Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này vô cùng khẩn trương, Bạch Mi Chí Tôn nhíu mày, song quyền cũng không khỏi run lên, trên mặt là vẻ quan tâm.
Chỉ có trên khoé miệng Trác Uyên xẹt qua một đường cong tà dị, lãnh mang trong mắt hiện lên rồi biến mất, lộ ra nụ cười niềm nở.
Hừ, tên tiểu tử cả gan đả thương nữ nhi của ta, ngươi sẽ không có kết cục tốt!
“Cầm Long trảo!”
Nhưng vào lúc này, đột nhiên một âm thanh già nua hét lớn vang lên. Sau đó trong hư không đột nhiên xuất hiện một hư huyễn long trảo, ngay khi Lôi Viêm sắp chạm vào thân thể của Diệp Lân, long trảo đã nắm chặt Lôi Viêm vào trong tay.
Đột nhiên, Lôi Viêm tạm ngừng chuyển động về phía trước, Diệp Lân kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, thân thể khẽ run lên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Được cứu rồi!
Trác Uyên khẽ cau mày, sắc mặt thoáng chốc trầm xuống, hắn quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh vừa rồi, nhìn thấy vị lão giả Hắc Nhiêm yên lặng đứng ở giữa hư không.
Mọi người nhìn thấy bất giác sững sờ, rốt cuộc Hắc Nhiêm Chí Tôn muốn đi đâu? Nhưng sau đó đều hiểu ra tất cả, hoá ra chính là đi cứu người!
Chỉ là có thể khiến cho Song Long Chí Tôn ra tay cứu trợ chứng tỏ mặt mũi của Diệp Lân này cũng đủ lớn.
Bạch Mi Chí Tôn nhìn thấy Hắc Nhiêm Chí Tôn kịp thời đuổi tới cũng không khỏi thở thào một hơi. May là lão gia hoả này đến kịp lúc, nếu không tên Diệp Lân đối diện với chiêu thức này của Trác Uyên sẽ không có một chút sức lực chống cự!
“Hắc Nhiêm Chí Tôn, đây là có ý gì? Thời gian đối chiến đã hết rồi sao?” Mí mắt của Trác Uyên khẽ nhíu lại, hắn chăm chú nhìn lão gia hoả ở trên không, trên mặt đều là hai chữ bất mãn.
Hắc Nhiêm Chí Tôn bất lực lắc đầu, bật cười lên tiếng: “Tiểu tử, thắng bại đã phân, ngươi cũng không cần tính toán như thế!”
“Quy tắc đối chiến của Song Long hội là một bên nhận thua hoặc ngã xuống sau đó mới phân định thắng thua, Chí Tôn nên biết rõ hơn ta mới phải!” Trác Uyên hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng mở miệng: “Chí Tôn, ở đây đều có mọi người chứng kiến, chắc hẳn ngài sẽ không tiến hành quy tắc ngầm gì chứ, không lẽ danh dự của Song Long viện ngài cũng không quan tâm một chút nào sao...”
Da mặt nhịn không được co lại, Hắc Nhiêm Chí Tôn bất giác lắc đầu cười khổ, tiểu tử này thật là vô cùng bướng bỉnh, nhất quyết phải lấy bằng được tính mạng của Diệp Lân mới chịu ngừng tay, còn châm chọc cả chính mình vì đã ngăn cản hắn thi đấu...
Hắc Nhiêm Chí Tôn hiểu rõ, nộ khí của Trác Uyên đều tới từ việc linh sủng bị đánh trọng thương, xem ra nếu như không có một cách nói chính đáng thì sẽ không thể nào tiêu tan sự tức giận của hắn, thế là chỉ có thể nhìn về phía Diệp Lân, cho hắn ta một cái ánh nhìn mang theo ý tứ rõ ràng!
Ngươi nên nhận thua với hắn, sau đó kết thúc trận đấu này, dù sao chuyện cũng đã rõ ràng như vậy, ngươi có thể bình an vô sự rời khỏi đây đã là may mắn lắm rồi.
Diệp Lân hiểu ý của lão ta, nhưng khi nhìn về phía Trác Uyên, hắn ta lại không có cách nào mở miệng. Thân là truyền nhân thánh thú, chỉ có chết vì chiến đấu chứ không có đạo lý nhận thua!
Ngọn lửa màu vàng óng cháy hừng hực, Kim Viêm vẫn vây quanh người bảo hộ thân thể Diệp Lân, hắn ta mang bộ dáng nghiêm chỉnh, trong mắt tràn đầy ý chiến đấu!
Hắc Nhiêm Chí Tôn nhìn hắn ta, bất đắc dĩ cười khổ, đây cũng là một tên cứng đầu!