Hô!
Một uy áp đáng sợ thổi về phía trước mặt, khiến cho toàn thân tràn ngập Kim Viêm của Diệp Lân cũng không nhịn được mà hơi thở ngưng trệ, hắn ta không tự chủ giật mình lùi về sau một bước, trên mặt tràn đầy vẻ chấn kinh.
Từ trước đến nay Kim Viêmđều thuận buồm xuôi gió nhưng bây giờ giống như bị một thứ gì đó áp chế khiến hắn ta nhanh chóng uể oải. Long ảnh hư huyễn bao quanh người hắn ta cũng không ngừng run rẩy, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán.
Cùng lúc này, chỉ trong nháy mắt Hắc Sắc Lôi Viêm xuất hiện, mặc dù chỉ lớn bằng một nắm tay nhưng lại khiến toàn bộ thiên địa biến sắc.
Viêm trụ lớn mạnh ở trước mặt Trác Uyên không ngừng giảm bớt, còn chưa kịp tiếp xúc với Lôi Viêm đã tan biến mất.
Diệp Lân nhìn thấy cảnh này thì vô cùng kinh ngạc.
Chuyện này, làm sao có thể?
Rốt cuộc Hắc Sắc Lôi Viêm này là cái quái gì, ngay cả Phần Thiên Kim Viêm của hắn ta cũng bị áp chế đến mức như vậy, căn bản không thể tiếp cận được nó dù chỉ mảy may.
Tiểu tử này, rốt cuộc đã lấy ra thứ đáng sợ gì?
Tròng mắt Diệp Lân không khỏi hung hăng co lại, hắn ta nhìn về phía xa nơi Trác Uyên bị ánh sáng đen nhánh Lôi Viêm bao quanh người, hắn ta bị doạ đến hai mắt trợn tròn.
Trong lòng hắn ta, sức mạnh của ngũ đại thánh thú cũng là thiên địa chí cường, làm sao có thể bị thuộc tính năng lượng áp chế đến mức như vậy? Chuyện này, tuyệt đối không thể nào!
Không chỉ một mình hắn ta không tin, chỉ sợ nếu ngũ đại thánh thú tận mắt chứng kiến cũng sẽ không tin giữa thiên địa sẽ xuất hiện một sức mạnh như thế này.
Nhưng sự thật chính là như vậy!
Một thứ đáng sợ vượt qua tất cả sức mạnh từ trước cho đến nay sắp ra đời. Mà toàn bộ những thứ này đều đến từ cao thủ đế cấp dung hợp với thánh thú đạo thống trên người của Trác Uyên.
“Cỗ khí tức này... Giống y như đúc với lúc Trác quản gia xuất quan tản ra. Không, phải nói là kinh khủng hơn nhiều!” Tròng mắt của Khuê Lang chăm chú, hắn ta đang cảm thụ sức mạnh đáng sợ như muốn hủy diệt tất cả ở phía xa, hắn ta bất giác run lên, nuốt nước bọt thì thào lên tiếng.
Sau khi mọi người nghe xong lời này cũng hoảng sợ gật đầu, chăm chú nhìn về phía xa nơi hắc mang không ngừng lấp loé, trên đầu không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Bọn họ thật sự không hiểu, rốt cuộc Trác Uyên sắp ra tuyệt chiêu gì, tại sao cỗ khí tức quỷ dị này lại khiến bọn họ sợ hãi đến như vậy!
Chúng đệ tử của Ma Sách tông cũng sợ hãi không kém, Thái Thanh tông càng kinh hoàng tột đỉnh. Đặc biệt là Vũ Thanh Thu, chỉ trong tích tắc khi Lôi Viêm này xuất hiện, hắn ta đã hoàn toàn biến sắc.
Tuy không biết rõ chuyện gì đã xảy ra trên người của Trác Uyên, nhưng dựa vào nhãn lực của bản thân hắn ta hoàn toàn có thể cảm giác được, cỗ sức mạnh đáng sợ này hoàn toàn vượt xa Kim Viêm của Diệp Lân.
Thậm chí hắn ta còn cảm thấy đây không phải là loại sức mạnh mà nhân loại có thể sở hữu. Loại sức mạnh này xuất hiện chính là thời khắc thiên địa sắp bị hủy diệt.
Da mặt của Vũ Thanh Thu mạnh mẽ run rẩy, hắn ta bất giác cắn môi, thân thể lại ngăn không được run lên, mặt mũi tràn đầy u ám, cười khổ nói: “Trời ạ, hai người này đối chiến, đến tột cùng là muốn phát triển đến mức kinh thiên động địa như thế nào? Ta không hề nghi ngờ, hai người này cứ tiếp tục chiến đấu như vậy, chỉ e là cả Song Long viện sẽ bị san thành bình địa mất!”
“Sư huynh, chuyện này quá khóa trương rồi, dù nói thế nào thì bọn họ chỉ là thực lực Hoá Hư cảnh, Song Long viện còn có Song Long toạ trấn, làm sao có thể dễ dàng phá vỡ nơi này?” Một tên đệ tử bất giác giật mình, mặt đầy khó hiểu nhìn về phía hắn ta.
Vũ Thanh Thu bật cười lắc lắc đầu, trên mặt tràn đầy nghiêm túc, không có một chút ý đùa nào, nói: “ Các ngươi nhãn giới còn thấp chưa thể nhìn ra, đây không phải là vấn đề thực lực mà là sự áp chế đẳng cấp sức mạnh giữa thiên địa. Sự đáng sợ của Kim Viêm trên người của tiểu sư đệ, chúng ta đều biết qua. Nhưng cỗ khí tức của Lôi Viêm cho ta cảm giác càng đáng sợ hơn nhiều. Ta rất tin tưởng, nếu Lôi Viêm này tràn đầy khí thế giống như Kim Viêm trên người của tiểu sư đệ, thì không chút kiêng kỵ mà nói. Cho dù là song tôn cũng rất khó ngăn cản. Đây là cảm giác của ta, ta nghĩ sẽ không sai!”
Ánh mắt của Vũ Thanh Thu khẽ khép lại, hắn ta chăm chú nhìn về chỗ đó, trên trán bất giác hiện lên tia mồ hôi lạnh.
Trận đối chiến này thật sự là một cuộc đối đầu đáng sợ, người này đáng sợ hơn người kia, đều không phải là nhân loại bình thường...
Xì xì xì!
Trên chiến trường, ánh sáng hư ảnh trước mặt mọi người dần dần mơ hồ biến mất, hai vị trưởng lão thủ môn không ngừng thay đổi ấn quyết, hình ảnh bên trên cũng không ngừng thay đổi góc độ, nhưng trạng thái hiện lên lại càng xa xôi hơn.
Cuối cùng, hình ảnh cũng được cố định, ánh sáng hư ảnh ở bên ngoài năm dặm, mọi người chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người nhỏ bé ở nơi đó đang đối mắt nhìn nhau, viêm trụ chói mắt và cự long trên trán hiện ra hắc mang giằng co quanh người Trác Uyên, không ai chịu nhường ai.
“Chuyện gì vậy, tại sao hình ảnh quan sát hai người đó lại xa xôi như vậy?” Hắc Nhiêm Chí Tôn nhíu mày chất vấn hai vị trưởng lão thủ môn.
Một vị trưởng lão áy náy khom người, sau đó bất đắc dĩ thở dài: “Khởi bẩm hai vị Chí Tôn, trận pháp giám sát hai người bọn họ tựa như lọt vào phá hư quấy nhiễu không cách nào vận hành trở lại. Trận thức gần bọn họ nhất có thể vận hành chỉ có trận thức giám sát ngoài năm dặm này!”
“Cái gì?” Tròng mắt của Bạch Mi Chí Tôn hung hăng co lại, sợ hãi nói: “ Trận thức giám sát trong cốc, toàn bộ đều từ thánh linh thạch bố trí, cho dù thường nhân muốn cố ý phá hư cũng không dễ dàng gì. Huống hồ gì bọn họ còn đang chăm chú chiến đấu với đối phương, làm sao có thể? Chẳng lẽ nói...”
Bạch Mi Chí Tôn bất giác giật mình, tựa như đang nghĩ về thứ gì đó, quay mặt nhìn về phía Hắc Nhiêm Chí Tôn, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Hắc Nhiêm Chí Tôn cũng khẽ sững sờ, nghĩ đến chuyện này rất có khả năng, lẩm bẩm nói: “Không thể nào, chẳng lẽ nói chỉ dựa vào sức mạnh dư âm của bọn họ cũng có thể phá hư trận thức giám sát bốn phía? Chuyện này đến bọn ta còn làm không được, nhưng bọn họ...”
Mí mắt của Hắc Nhiêm Chí Tôn khẽ run lên, một lần nữa quay đầu nhìn về phía bọn họ, sau đó chăm chú nhìn hắc mang thoáng hiện, còn có biểu hiện sợ hãi trên mặt của Diệp Lân, sắc mặt suy yếu của Trác Uyên, viêm trụ một bước cũng khó tiến, bất giác kinh hãi, nói thầm một tiếng không được liền nhấc chân xông về phía trước.
Dường như Bạch Mi Chí Tôn cũng có phản ứng, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chẳng lẽ năng lượng hắc sắc mạnh đến mức chỉ cần vỏn vẹn phát tán ra một chút dư âm liền có thể phá hủy tất cả thánh linh thạch?
Nếu là như vậy thì quả thật là kinh người, đánh giá tình huống chiến đấu của hai người lúc trước, cả Thanh Viêm và Kim Viêm đều không thể đạt tới trình độ như vậy, nhưng hắc mang này lại có thể đạt tới.
Điều đó chỉ có thể chứng năng lượng đẳng cấp hắc mang tuyệt đối ở trên hai đạo hoả diễm, trước giờ chưa từng có và cực kỳ kinh người. Nhưng với thực lực hiện tại của Trác Uyên có thể chống đỡ nổi năng lượng này hay không?
Bạch Mi Chí Tôn nhìn lên cảnh Trác Uyên không ngừng run rẩy và nôn ra máu, khuôn mặt vô thức chìm xuống, trong lòng đã có câu trả lời.
Rõ ràng là lúc này Trác Uyên không thể chống đỡ được!
Nhưng nếu như nó đã được sử dụng thì cho đến khi năng lượng cuối cùng bị tiêu tan, Trác Uyên phải chịu được sự ép buộc đáng sợ của nó. Một khi không thể chịu đựng được thì sẽ bị năng lượng cắn trả và chịu kết quả tự chuốc lấy diệt vong.
Chẳng trách dù cho hắn đã chiến đấu với Diệp Lân suốt chặng đường nhưng bất luận thế nào cũng sẽ không sử dụng chiêu này, cuối cùng bởi vì linh sủng bị đánh trọng thương nên mới sử dụng, quả thật là liều mạng, nếu ngươi không chết thì ta vong, còn liều mạng hơn đốt hồn đại pháp của Diệp Lân.
Bởi vì chiêu này của Trác Uyên một khi thất bại lập tức sẽ thần hồn câu diệt, hắc mang này sẽ nhanh chóng chôn vùi hắn. Nhưng nếu như thành công, không khách khí mà nói, cho dù Diệp Lân hồn thể hợp nhất cũng không có một chút sức lực phản kháng, sẽ mất mạng ngay lập tức.
Trong hai người chắc chắn có một người sẽ chết. Hắc Nhiêm nhìn thấu điều này nên vội vàng ngăn cản.
Vụt!
Chỉ tiện tay vạch một cái, một đạo hắc mang xuất hiện, trong nháy mắt ở giữa ánh sáng hư không xuất hiện một thông đạo màu trắng với ánh sáng chói mắt. Hắc Nhiêm Chí Tôn không nói hai lời, lập tức chui vào, biến mất không thấy bóng dáng sau đó tiến về chỗ hai người đang đối chiến trong sơn cốc.
Trên chiến trận, mọi người nhìn thấy cảnh này bất giác sững sờ, trong mắt hiện ra sự nghi hoặc vì khó hiểu, rốt cuộc Hắc Nhiêm Chí Tôn đang làm gì?
Bọn họ chưa từng thấy qua song tôn lo lắng như vậy.
Trong khi đó tại tiểu sơn cốc, máu trong miệng của Trác Uyên không ngừng nôn ra, trên người hắn máu chảy ồ ạt, thân thể run rẩy nhưng vẫn cắn răng kiên trì. Lôi Viêm phát tán ra khí tức đáng sợ đang không ngừng phá hoại thân thể của hắn, mang đến cho hắn một lượng lớn áp lực.
Long hồn to lớn cũng không ngừng run rẩy, tựa hồ có chút áp chế không nổi Lôi Viêm thần uy này.
Mí mắt của Trác Uyên khẽ run lên, hắn nhìn viêm trụ từ khi chịu sự uy hiếp của Lôi Viêm mà không ngừng tán loạn, khoé miệng hiện lên một đường cong tà dị.
Nguy cơ nguy cơ, có nguy thì có cơ!
Lôi Viêm này tuy nguy hiểm, nhưng cũng có mười phần đáng tin, chỉ cần dùng cái này thì sẽ có một sức mạnh mà bản thân cũng cảm thấy đáng sợ, mới có thể chính thức làm thịt tên tiểu tử này!
Tròng mắt của Trác Uyên bất giác chăm chú, hai tay run run bắt đầu kết ấn, mà long hồn của hắn cũng co giật thân thể, miệng cũng khẽ mở ra. Lôi Viêm đáng sợ cũng di chuyển chậm rãi từ trán xuống cổ.
Như thế này nhìn qua, một người một rồng tựa như đứa trẻ bị tê liệt, thân thể trọng thương lung lay như sắp đổ, tựa hồ chỉ cần một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua cũng có thể khiến bọn họ ngã xuống.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!