Đáng chết, sớm biết như vậy, vừa rồi nên dùng chiêu đó quyết định thắng bại với hắn ta. Mặc dù chiêu nọ là ta vừa mới lĩnh hội được trong ba ngày này, hơn nữa cũng tương đối hung hiểm.
Nhưng mà không thể không nói, đó là thủ đoạn nguy hiểm nhất, không chỉ đối với bản thân, cũng là đối với kẻ địch, là ta quá đủ ổn định hay sao...
Nhìn thấy viêm trụ kia đã tới trong nháy mắt, mí mắt Trác Uyên run lên, bất giác cảm thấy có chút hối hận. Hối hận vì sao hắn không giống như Diệp Lân, thời điểm cuối cùng, liều lĩnh dùng tới chiêu thức liều mạng.
Nhưng mà những điều này đều muộn rồi, cho dù hiện tại hắn muốn dùng, cũng đã trễ rồi...
Trác Uyên hít sâu một hơi, cuối cùng cũng phải chống lại cột sáng màu vàng nọ, tâm niệm vừa động, Kình Thiên Thanh Long Vương vung đuôi rồng, bao vây cả thân thể hắn ở bên trong, lực lượng Thanh Viêm cường đại như đào núi lấp biển trào ra bên ngoài.
Đây là chiêu cuối cùng của hắn, lợi dụng Thanh Viêm điều hòa âm dương, trung hòa tiêu tan bạo ngược và cương mãnh của Kim Viêm. Nhưng mà Thanh Viêm tương khắc với Kim Viêm, nếu muốn dung hợp lực lượng của Kim Viêm, phải tiêu hao lực lượng của nó đến trình độ nhất định mới được, nếu là viêm lực của Kim Viêm quá mạnh mẽ, Thanh Viêm còn chưa kịp điều hòa, sẽ bị Kim Viêm tách rời ra.
Quan trọng là sau khi tách rời Thanh Viêm bao trùm ra, Kim Viêm có thể đánh thắng Long Hồn của hắn, đây mới là chỗ chết người. Rất có khả năng, chỉ là trong nháy mắt, kết cục của hắn là thần hồn câu diệt.
Mà không cần Thanh Long Vương đến ngăn cản viêm trụ màu vàng này, hắn cũng không có cách nào khác!
Cho nên, đây cũng coi như lần cuối cùng hắn liều mạng!
Mày nhăn lại thật chặt, Trác Uyên cắn chặt răng, hung hăng trừng mắt nhìn quang mang chói mắt phía trước, càng ngày càng gần, trên trán mồ hôi lạnh cũng chảy xuống dưới như nước, trong lòng âm thầm cầu nguyện, hy vọng lúc này đây, dốc hết toàn lực có thể ngăn cản được.
Diệp Lân từ xa nhìn về phía Trác Uyên, ánh mắt lạnh lùng, sau khi thở hổn hển mấy hơi, yếu ớt mở miệng: “Vô dụng thôi, chiêu này là Phần Thiên Kim Viêm sau khi ta thiêu đốt Thần Hồn xuất ra, những đạo truyền thừa Thánh thú học đòi ấy của ngươi, tuyệt đối không thể ngăn được. Vĩnh biệt, kẻ thù cũ của ta...”
Ầm!
Cũng ngay tại thời khắc cuối cùng, cuối cùng viêm trụ kia cũng hung hăng đánh vào trên người Thanh Long Vương. Lực trùng kích cường đại, lập tức khiến thân thể Thanh Long Vương chấn động, đau đớn rít gào ra tiếng.
Trong đầu Trác Uyên cũng đau xót, giống như mấy ngàn mũi dao đâm vào óc hắn, cảm thấy đầu cũng sắp nổ tung. Nhưng hắn vẫn cắn chặt hàm răng, kiên trì, tâm niệm vừa động, liều mạng điều động Thanh Viêm đang không ngừng đánh tới phía viêm trụ, muốn hoàn toàn bao phủ Kim Viêm cường đại nọ bên trong biển Thanh Viêm.
Nhưng mà không có cách nào, viêm trụ này giống như định hải thần châm khổng lồ, Thanh Viêm Đại Hải hoàn toàn không có cách nào với nó, trên cơ bản là Thanh Viêm vừa đến gần cột sáng này, lại bị nó mạnh mẽ đánh văng ra, lực lượng của Thanh Viêm cũng không rót vào được một chút nào.
Đừng nói là tiêu hao lực lượng của Kim Viêm, lực lượng của chính mình không bị Kim Viêm này tiêu hao cũng đã không tệ rồi!
Đồng tử không nhịn được mà co lại, trong lòng Trác Uyên kinh hãi, thầm nghĩ một tiếng nguy rồi. Hắn vạn lần không ngờ, chiêu này của Diệp Lân vậy mà có thể ngưng tụ kim nhãn dày đặc như vậy, giống như một gậy sắt lớn, dầu muối không vào, một cây kim cũng không đâm vào được.
Nói như vậy, Thanh Viêm hoàn toàn không thể tiêu hao lực lượng của nó, suy nghĩ trước đó của hắn, hoàn toàn không có chỗ để dùng. Để cho loại đồ vật này gần người, quả thực là hành vi đâm đầu vào chỗ chết.
Sớm biết như vậy, hắn nên sử dụng chiêu đó, hắn thực sự nên sử dụng chiêu đó rồi...
Bỗng nhiên, thân thể Trác Uyên run lên, hoàn toàn tuyệt vọng, đồng thời trong lòng hối hận vạn phần. Đáng tiếc tất cả đã trễ rồi, hắn đã bị ép vào tuyệt cảnh!
Hô!
Theo cột sáng màu vàng bổ vào, đột nhiên một cỗ gió lốc nóng bỏng cuốn qua toàn bộ thân thể của Thanh Long Vương, lập tức cuốn mở ra toàn bộ biển Thanh Viêm, cũng lộ ra long thân không hề che chắn ở bên trong!
Cột sáng màu vàng còn chưa tới, hỏa diễm nóng bỏng phía trên đã không ngừng xâm nhập vào Long thần, lập tức thiêu đốt Long Hồn kêu gào liên tục, Trác Uyên cũng không nhịn được đầu đau đớn, một tiếng phốc phun ra một ngụm máu loãng đỏ sẫm.
Trong lòng, đã sớm chết lặng hoàn toàn!
Xong rồi, chỉ cần viêm trụ này sáp nhập long thân, phá ra, Thần Hồn hắn sẽ rơi vào kết cục bị thiêu cháy, tất cả đều đã xong.
Mặc dù hắn đã tương đối coi trọng thực lực của Diệp Lân, nhưng đúng là vẫn còn quá khinh địch, không hề xuất ra tư thế liều mạng chân chính, hiện tại muốn xuất ra cũng đã muộn.
Đây đại khái là hối hận lớn nhất trong trận chiến đến chết này của hắn!
Trác Uyên thở ra một ngụm trọc khí thật dài, trái tim đã chết hoàn toàn. Đám người Sở Khuynh Thành thấy vậy, bất giác hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, trong mắt đều có nước mắt.
Tuyên Thiếu Vũ lại cười tà một tiếng, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.
Ánh mắt của Song Long chí tôn trống rỗng, dưới chân khẽ đạp, đã chuẩn bị ra tay ngăn cản!
Nhưng mà, đúng lúc này, đột nhiên một tiếng gào chói tai cũng truyền vào trong tai mọi người, ngay sau đó, nương theo một đạo lôi mang màu tím không ngừng nổ tung, một bóng dáng quen thuộc cũng bỗng vọt tới trước người Long Hồn, trong nháy mắt đã tới.
Đồng tử bất giác co rụt lại, Trác Uyên chăm chú nhìn lại, đã thấy đó là một con chim lớn màu tím dài hơn mười trượng, chắc chắn là Tước Nhi.
Nhưng mà, còn không chờ hắn suy nghĩ cẩn thận vì sao Tước Nhi lại đột nhiên bay trở về, lúc trước không phải đã nói cho nàng, để cho nàng phóng xong chiêu thì rời đi sao, tại sao...
Bóng dáng của Tước Nhi, làm việc nghĩa không hề chùn bước mà vọt tới viêm trụ sắp đâm vào cơ thể của Thanh Long Vương!
“Đợi một chút, Tước Nhi...” Dường như đã hiểu được quyết định của nàng, Trác Uyên không khỏi sợ hãi, kêu to ra tiếng. Đáng tiếc đã muộn rồi, thân hình tràn đầy lôi mang nọ của Tước Nhi, một tiếng ầm, đã hung hăng đánh đánh vào phía trên viêm trụ!
Chỉ một thoáng, thiên lôi dẫn động địa hỏa, Tử Lôi đụng tới Kim Viêm, dường như hai đạo năng lượng tàn bạo nhất trong trời đất đã phát ra cộng hưởng, không ngừng nổ vang ầm ầm, mạnh mẽ đâm vào lẫn nhau.
Có lẽ là Tước Nhi quá chú tâm vào kết quả mà toàn lực điều động Tử Lôi, cột viêm lực màu vàng không ai bì nổi đó, đúng là bỗng bị ngăn cản lại một chút. Uy năng xông lên phía trước, lúc này cũng đã chậm lại.
Nhưng mà, thế xông tới trước của viêm trụ bị ngăn cản, nhưng uy năng của Kim Viêm này không giảm đi chút nào. Kim Viêm cuồn cuộn chen chúc chạy tới hướng Tước Nhi, giống như muốn bao phủ nàng hoàn toàn trong viêm hải này, trong mắt Tước Nhi lộ ra vẻ cố chấp, Tử Lôi trên dưới toàn thân cũng nổ vang, dù phải ép khô một chút năng lượng cuối cùng trên người mình, cũng phải hủy diệt viêm trụ này.
Kết quả, giữa Tử Lôi và Kim Viêm va chạm, cuối cùng viêm trụ cũng bắt đầu xuất hiện hao mòn, hơn nữa còn dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng hao mòn đi.
Tử Lôi nọ giống như một cái đục, đục bằng từng tấc từng tấc của gậy sắt lớn không chút khe hở nào, đục đứt ra. Mà Kim Viêm đó, cũng giống như một con độc xà, đang không ngừng chạy trên người Tước Nhi, thường thường cắn xé một ngụm trên người nàng, ngay cả lông chim màu tím của nàng cũng biến thành tro tàn trong nháy mắt.
Nhưng mà nàng lại không hề quan tâm, ánh mắt vẫn bướng bỉnh như trước, lôi mang mạnh mẽ chớp động, húc viêm trụ nọ hướng ra ngoài, mà viêm trụ nọ cũng đã bị hao mòn từng tấc một !
Trác Uyên nhìn thấy toàn bộ, trong lòng bỗng đau xót. Trong lòng hắn hiểu được, đây là Tước Nhi lấy sinh mệnh của mình ra bảo vệ hắn!
Cuối cùng đạo viêm trụ cường đại nọ rầm một tiếng, nổ tung ra, biến mất không dấu vết. Toàn thân Tước Nhi cũng cháy khét, lôi mang biến mất, một tiếng phốc, vô lực rơi xuống mặt đất, hơi thở đã thoi thóp!
Thân mình hơi chấn động, đôi bàn tay thô ráp của Trác Uyên không nhịn được mà run lên, chuyển động bước chân thêm lần nữa, chạy về phía đó. Sở Khuynh Thành nhìn thấy tất cả, cũng không khỏi nâng tay che môi son, trong mắt lệ quang bắt đầu dao động, lẩm bẩm lên tiếng: “Tước Nhi, cảm ơn...”
“Ài, thật sự là một con linh sủng che chở chủ nhân mà!” Ôn Đào bất giác thở dài một tiếng, vẻ mặt xúc động nói.
Tạ Thiên Thương ở bên cạnh, rất quen thuộc Trác Uyên, không khỏi thở dài một tiếng, trên mặt cũng đau thương, sâu xa mở miệng: “Linh thú này... là con gái nuôi của Trác Uyên đó!”
“Thì ra là vậy, chẳng trách lại trung dũng như thế!” Mày bất giác nhướng lên, Ôn Đào liếc mắt nhìn về phía Tước Nhi, trong mắt tràn đầy vẻ kính phục.
Tạ Thiên Thương chậm rãi lắc lắc đầu, liếc mắt nhìn Ôn Đào, bất đắc dĩ nói: “Sư huynh, ngươi vẫn không hiểu ý của ta. Ta đã nói, Trác Uyên đối đãi với Tước Nhi này như nữ nhi, hiện tại lại bị Diệp Lân đánh tới bộ dạng đầy thương tích này. Hắn... thật sự sẽ nổi giận. Lần trước hắn thực sự tức giận, đối thủ của hắn, đã bị hắn cắn chết, kết cục ấy, hiện tại ra nghĩ lại cũng không rét mà run!”
“Nhưng mà, hắn cũng có thể đánh thắng đối phương mà, nhưng bây giờ thực lực của Diệp Lân...” Lông mày run lên, vẻ mặt Ôn Đào sợ hãi nói.
Tạ Thiên Thương lắc lắc đầu cười, không tỏ rõ ý kiến: “Lần trước đại chiến Bách Gia Tranh Minh, hắn cũng không phải là đối thủ của đối phương, nhưng cuối cùng người nọ vẫn chết. Tin ta đi, người mà hắn muốn giết chết, không có quyền được sống, điều này không liên quan gì đến thực lực!”
Ôn Đào bất giác cảm thấy rùng mình, không khỏi ngẩn ra, lại quay đầu, nhìn Trác Uyên thật kỹ, sắc mặt bỗng nghiêm túc lại!
“Nha đầu ngốc, không phải nói ngươi phóng xong chiêu thì bỏ chạy sao? Nữ nhi lớn rồi, ngay cả lời nói của cha cũng không nghe nữa, có phải không?”
Chậm rãi đến bên cạnh Tước Nhi, Trác Uyên cúi người xuống, sờ đến thân thể bị Kim Viêm thiêu cháy khét của nàng, thấy còn có một chút hơi thở, bất giác vội vàng lấy ra một viên đan dược đút cho nàng uống xong, khẽ cười một tiếng, cũng cực kỳ bình tĩnh.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!