Vù vù vù!
Từng đạo kim sắc hỏa diễm nóng bỏng, thiêu đốt quanh thân Diệp Lân, năng lượng khủng bố tinh thuần này khiến người khác phẫn nộ, không ngừng tuôn trào ra ngoài. Chỉ là hơi nóng, đã khiến cho toàn bộ sơn cốc đều muốn bốc cháy.
Mọi người của Ma Sách Tông và Thái Thanh Tông, vừa thấy tình hình không đúng, đã sớm trốn hơn mười dặm, vẻ mặt nặng nề nhìn trận đối chiến bên này. Nhưng dù vậy, nhiệt độ nóng bỏng vẫn khiến cho toàn thân bọn họ đổ mồ hôi như trước, mồ hôi vừa mới chảy ra, lại bay hơi trong nháy mắt, cả người giống như bị nướng thành người khô.
Phải biết rằng, hiện tại, những người ở đây, đa số đều là người có thực lực mạnh mẽ, ngoại trừ ba kẻ tu hành Thần Chiếu Cảnh tầng năm của Nguyệt Nhi, đã khó chống cự lại nhiệt độ mãnh liệt này, đã trốn ra hơn trăm dặm ra, còn lại tất cả đều là cao thủ đã ngoài Hóa Hư Cảnh.
Nhưng cho dù như vậy, với tu vi thực lực của bọn họ, vẫn khó có thể đặt chân gần ở nhiệt độ cao đáng sợ này, sắc mặt một đám đều là hoảng sợ, giống như gặp phải trời đất hủy diệt.
Diệp Lân thiêu đốt Thần Hồn, phát huy toàn bộ uy lực Kim Viêm của Phần Thiên Long Tổ, lập tức gây ra một cảnh tượng giống như muốn tiêu diệt thế gian, khiến cho trong lòng người khác sợ hãi không ngừng.
Không chỉ là mọi người ở trong cốc, những người vây xem thông qua trận thức theo dõi, nhìn thấy tất cả động tĩnh nơi đó, dường như cũng có thể cảm nhận được năng lượng bàng bạc nọ, tràn ra ở khắp nơi, có một loại cảm giác toàn thân khô nóng.
Vẻ mặt Song tôn cùng ngạc nhiên mà đồng loạt đứng lên, nhìn chằm chằm toàn bộ nơi đó, trong lòng ngoại trừ chấn động ra, đều là lo lắng. Một chiêu cường hãn như thế, Trác Uyên có thể đỡ thế nào?
Nói không chừng lúc nguy hiểm đến tính mạng, hai người lão ta phải kịp thời ra tay.
Sở Khuynh Thành và bằng hữu của Trác Uyên, cũng siết chặt hai tay, mày nhíu lại thật sâu thành một nút thắt, nhìn về phía Trác Uyên, tràn đầy vẻ lo lắng...
Mà người bên ngoài cũng đã cảm nhận được cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm này, Trác Uyên bị vây đối diện với Diệp Lân, làm sao lại không thể cảm nhận được nóng rực khủng bố này!
Khí thể màu đen cuồn cuộn che kín bên ngoài thân hắn, Thôn Thiên Ma Long Vương cũng cuộn thân mình khổng lồ lại, bảo vệ hắn bên trong. Lợi dụng hắc khí của Thiên Ma Đại Hóa Quyết, luyện hóa tất cả hơi nóng của nhiệt độ này.
Mí mắt khẽ run rẩy, lông mày Trác Uyên nhíu lại thật chặt, sắc mặt nặng nề hơn bao giờ hết, dùng thân thể của Long Hồn chính mình bảo vệ Tước Nhi ở sau người, quay đầu liếc nhìn nàng một cái, thản nhiên lên tiếng: “Tước Nhi, chỉ sợ đây là trận chiết quyết định thắng bại sau cùng, lát nữa ngươi trợ giúp ta một tay, sau khi dùng toàn bộ lực lượng trợ giúp ta, thì lập tức rời khỏi nơi này, chuyện còn lại cứ giao cho ta!”
“Vâng, phụ thân!”
Tước Nhi nhìn hắn một cái thật lâu, khẽ gật đầu, nhưng mà trong mắt thần quang cũng có chút chần chờ. Chẳng qua điểm này, dưới tình hình nguy cơ như vậy, Trác Uyên cũng không chú ý tới.
Ánh mắt của hắn, hiện tại đã hoàn toàn hướng về phía Diệp Lân, trong lòng thầm nghĩ, đây chỉ sợ là một chiêu cuối cùng liều mạng của tiểu tử này, chỉ cần có thể tiếp được chiêu này, thắng bại lập tức quyết định, chỉ cần có thể vượt qua mà nói...
Trong lòng lẩm bẩm như vậy, đôi mắt Trác Uyên ngưng tụ lại, cũng hiện lên một vẻ kiên định, bỗng dưng trong tay kết động ấn quyết.
Đến tận đây, một khắc cuối cùng trước khi trận đối chiến kết thúc, hai người đều đang chuẩn bị một chiêu quyết định thắng bại cuối cùng, Trác Uyên lại muốn sử dụng toàn bộ tuyệt học được cả đời, ngăn cản Diệp Lân thiêu đốt Thần Hồn, phóng ra tuyệt học mạnh nhất!
Từ xa nhìn thoáng qua Trác Uyên bên kia, Diệp Lân thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, dường như chiêu Nhiên Hồn Chi Pháp này đã tiêu hao khí lực rất lớn của hắn ta, nhưng mà trong mắt hắn ta cũng không hề có một tia do dự, chỉ có khát vọng chiến thắng đối phương.
“Truyền nhân Thánh thú đối chiến, người thắng cuối cùng, nhất định sẽ là ta!”
Con ngươi không khỏi kiên quyết, Diệp Lân thở sâu, rồi sau đó lớn tiếng gào thét: “Trác Uyên, còn có linh sủng đó của ngươi, tiếp chiêu đi, Phần Thiên Long Ngâm Hống!”
Rống!
Vừa dứt lời, hư ảnh đầu rồng quanh thân Diệp Lân đã mạnh mẽ gầm thét ra tiếng. Tiếng gầm rõ to đó, vang vọng trời đất, chấn động núi sông, giống như chấn vỡ toàn bộ thế giới.
Mà theo tiếng nổ lớn này, một cỗ kim quang cực nóng đúng là giống như trụ trời, gào một cái rồi phóng về phía Trác Uyên, nơi đi qua, tất cả toàn bộ đều bỗng dưng hóa thành hư vô, biến mất không dấu vết.
Đồng tử không nhịn được mà co rụt lại, trong lòng Trác Uyên hoảng sợ, Song tôn và mọi người vây xem lại khiếp sợ đến cực điểm.
Cho tới bây giờ, bọn họ chưa từng thấy, cảnh tượng lực lượng thuần túy dày đặc như vậy, tập trung lại rồi phóng ra. Huống chi, lực lượng này còn là Phần Thiên Kim Viêm vô cùng đáng sợ trên thế gian.
Đây nếu như bị đánh trúng mà nói, vạn vật thiên hạ, hoàn toàn là kết cục biến mất trên thế gian trong nháy mắt.
Đan Thanh Sinh trốn ở chỗ tối cũng hoảng sợ, ngón tay vô thức giật giật, đã muốn đi ra ngoài cứu người. Bị năng lượng đáng sợ như vậy trùng kích, cho dù là cao thủ Hóa Hư Cảnh đỉnh phong cũng không chắc chắn có thể đỡ được, chứ đừng nói là Trác Uyên là người đang dao động ở tại Thần Chiếu Cảnh.
Nhưng mà bước chân của lão ta vừa mới động, rồi chậm lại, trong lòng nổi lên do dự, nếu như lão ta cứ xuất hiện như vậy, đã phí công nhọc sức rồi.
Trong lúc nhất thời, lão ta cũng không biết nên làm gì!
Song Long chí tôn cũng đều nhìn thấy toàn bộ, vẻ mặt khẩn trương, chuẩn bị động tay bất cứ lúc nào, nhưng bọn họ còn muốn xem xem Trác Uyên còn có chiêu giải cứu gì hay không.
Mày không nhịn được mà run lên, dường như Trác Uyên cũng không ngờ tới chiêu này của đối phương lại uy lực như vậy, trong lòng bất giác mạnh mẽ run rẩy, nhưng tên đã lên dây, không thể không bắn, vì thế chỉ có thể khẽ cắn môi, hét lớn ra tiếng: “Tước Nhi, xuất chiêu!”
“Vâng, phụ thân!”
Một tiếng quát nhẹ, Tước Nhi lập tức mở rộng hai cánh, sấm sét màu tím cuồn cuộn lóe ra không ngừng giữa hai cánh, phát ra tiếng ầm ầm chói tai giống như có thể đục thủng toàn bộ: “Oanh Thiên Lôi Hoàng Bộc!”
Ầm ầm ầm!
Mặt đất giống như đang run lên, không trung tựa như đang co rúm lại, nương theo hai cánh của Tước Nhi hướng về phía trước, một con Lôi Điểu khổng lồ lớn trăm trượng, mang theo uy áp thiên địa không ai bì nổi, mạnh mẽ đánh tới viêm trụ màu vàng nọ, nơi đi qua, tất cả toàn bộ đều bị đánh nát.
Cùng lúc đó, Trác Uyên cũng hét lớn một tiếng, xuất ra toàn bộ sức mạnh của chính mình: “Ma Sát Tam Tuyệt thức thứ ba, U Long Quỷ Ngâm!”
Rống!
Ma Long Vương xoay người biến đổi, hóa thành Kình Thiên Thanh Long Vương, khắc tinh của Kim Viêm, miệng rồng mở ra thật lớn, gầm một tiếng về phía trước, một cỗ viêm hải màu xanh mãnh liệt như sóng biển bỗng vọt về phía trước, hợp thành một chỗ với Lôi Điểu màu tím, lập tức phát ra khí thế rung trời khiếp đất.
Thấy tình cảnh như vậy, tất cả khán giả quan sát trên đài đều bất giác sôi trào, mắt thấy ba cỗ năng lượng cường hãn này đâm vào một chỗ, trong lòng mỗi người đều vô cùng kích động, cho dù là đám thiên chi kiêu tử như Viêm Ma, giờ này khắc này, cũng bất giác đồng loạt lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.
Trận đối chiến này của hai người Diệp Lân và Trác Uyên, thực sự có thể nói là trận đối chiến của hai người mạnh nhất ở Song Long Hội mấy ngàn năm qua, không gì sánh kịp. Những đệ tử thiên tài còn lại của Tây Châu, so với hai người này, thực sự là không đáng nhắc tới.
Hiện tại, bọn họ chỉ muốn xem một chút, hai người này đến cuối cùng ai mới danh xứng với thực, là đệ nhất đệ tử thiên tài của Tây Châu, là người đệ nhất Tây Châu trong tương lai!
Rầm!
Rốt cục, ba cỗ năng lượng mạnh mẽ cuối cùng cũng đâm vào nhau, nhưng mà khiến cho người ta sợ hãi là, Lôi Điểu của Tước Nhi và Thanh Viêm Đại Hải mà Trác Uyên thả ra, đúng là bị viêm trụ của Diệp Lân phá tan trong nháy mắt.
Viêm lực màu vàng thiêu đốt hai cỗ năng lượng này, thoáng cái đã biến Lôi Điểu và Thanh Viêm Đại Hải thành tro bụi, đúng là ngay cả một chút ảnh hưởng cũng không khuếch tán ra, có thể thấy được là thực lực áp đảo cỡ nào.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt mọi người căng thẳng, nghiêm túc lại, sắc mặt của Trác Uyên cũng không nhịn được mà nặng nề hơn, mồ hôi lạnh trên đầu không khỏi ứa ra ngoài.
Sự dũng mãnh của chiêu này của Diệp Lân, thật sự đã vượt qua suy đoán của hắn, mặc dù hắn đã định cố gắng hết sức phá hủy tình thế, nhưng tuyệt đối không ngờ tới, không có tồi tệ nhất, chỉ có tình huống xấu hơn.
Dựa theo uy lực trước mắt của viêm trụ này mà đánh giá, những thủ đoạn hắn mưu tính trước đó, muốn đỡ một chiêu này, chỉ sợ cũng có chút khó khăn!
Chẳng qua việc đã đến nước này, chỉ có thể cố gắng hết khả năng, nghe thiên mệnh!
“Không Minh Thần Đồng thức thứ năm, Không Gian Bích Chướng!”
Trong lòng bất giác hét lớn một tiếng, mắt phải của Trác Uyên bỗng hiện lên năm đạo hào quang màu vàng. Một tiếng vù, cách hắn trăm thước, cũng đột nhiên xuất hiện một đạo lá chắn vô hình!
Đây là thần thông Không Minh Thần Đồng thức thứ năm mà hắn vô tình lĩnh hội được trong ba ngày luyện hóa Thần Hồn, có thể bố trí mấy đạo thành lũy không gian vô hình trước mặt chính mình, ngăn cản công kích của đối phương.
Nhưng mà hiện tại hắn vừa mới lĩnh hội, chỉ có thể bày ra một đạo, còn không biết có thể sinh ra hiệu quả với viêm trụ này hay không.
Trên đầu, mồ hôi lạnh càng dày đặc hơn, vẻ mặt Trác Uyên căng thẳng nhìn nơi đó!
Ầm!
Một tiếng nổ, uy thế của đạo viêm trụ nọ đang vọt tới trước lập tức bị ngăn cản trước vách tường vô hình che chắn, không tiến thêm nữa. Viêm lực mạnh mẽ cuồn cuộn thiêu đốt, cũng không có thẩm thấu ra chút nào.
Thành công?
Trác Uyên nhướng mày, trong lòng vui vẻ, mọi người còn lại nhìn thấy, trên mặt cũng sợ hãi, đều tán thưởng ra tiếng, Trác Uyên này lại xuất ra bản lĩnh mới gì, vậy mà viêm trụ đó đang hướng về phía trước lại ngừng lại?
Sắc mặt của Song Long chí tôn cũng ngẩn ra, sau đó gật đầu liên tục tán thưởng. Tiểu tử này, luôn có thêm trò mới mà...
Nhưng mà, mọi người còn không kịp thở phào nhẹ nhõm, âm thanh răng rắc vỡ vụn cũng lập tức truyền đến trong tai mọi người. Nương theo tiếng Kim Viêm thiêu đốt ken két, không gian giống như da nẻ, xuất hiện vết nứt như mạng nhện.
Trác Uyên cũng tức khắc cảm thấy mắt phải giống như bị lửa thiêu đốt, đau đớn khó nhịn, nhưng mà hắn vẫn mạnh mẽ cắn răng chống đỡ như trước, năm đạo hào quang màu vàng vẫn phát sáng rực rỡ như cũ, nhưng chỗ sâu trong đáy mắt hắn, cũng đã nhè nhẹ chảy ra máu tươi.
Ầm!
Cuối cùng, một tiếng nổ phát ra, đạo Không Gian Chướng Bích nọ hoàn toàn vỡ vụn, cỗ viêm trụ đó lại hung mãnh vọt tới Trác Uyên, không gì ngăn cản, nhưng mà cũng đã không mãnh liệt như lúc trước.
Rất rõ ràng bị Không Gian Chướng Bích cản lại một chút, uy lực bị suy yếu một ít, mặc dù vẫn có uy hiếp to lớn, nhưng mà cũng khiến cho Trác Uyên thấy được hy vọng.
Mặc dù chiêu này lợi hại, nhưng không phải không thể ngăn cản!
A!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!