Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Mi mắt run lên, hình như Diệp Lân vẫn chưa hiểu một chút nào cả, bây giờ hắn ta không biết phải làm như thế nào, thậm chí hắn ta còn bị người khác hãm hại nhiều lần, hóa ra đạo chính thống trong lòng hắn ta còn mờ mịt.  

             Ngay sau đó, Diệp Lân hít một hơi thật sâu rồi từ từ bình tĩnh trở lại, đôi mắt của hắn ta nhắm nghiền lại còn trong lòng thì suy nghĩ về mọi chuyện trong quá khứ…  

             “Sư phụ, ngày mai môn phái chúng ta sẽ ra ngoài thi đấu, trong khi môn phái chỉ ghi nhận có mười người, nhưng mà ở bên ngoài môn phái ta chỉ mới được xếp ở vị trí hai mươi mốt, làm sao bây giờ?” Thiếu niên Diệp Lân đứng ở trước mặt Long Tổ và nói với vẻ mặt lo lắng.  

             Con ngươi của con rồng to lớn tràn đầy sự lạnh lùng, Long Tổ mở miệng rồi nhẹ nhàng nói: “Xử lý hai mươi người được xếp phía trước!”  

             “Nhưng mà sao ta đánh lại bọn họ được chứ?”  

             “Xử lý toàn bộ, còn không thì sau này cũng đừng tới đây gặp lão phu nữa!” Lời nói của Long Tổ tràn ngập sự lạnh lùng, bắt buộc không được làm trái lời của lão ta.  

             Sắc mặt của Diệp Lân méo xẹo, thiếu niên Diệp Lân bĩu môi, hắn ta tỏ vẻ khó xử: “Từ võ kỹ đến công pháp, bọn họ đều cao hơn ta, xử lý thế nào đây? Hơn nữa, môn phái chỉ tuyển chọn mười người mà thôi, ta chỉ cần xử lý mười người là đủ rồi mà!”  

             “Hừ, không có tiền đồ, cút!”  

             “Ơ, sư phụ, ngươi mắng ta làm gì, ta nói không đúng sao?”  

             “Nhân loại chỉ toàn những kẻ đầu cơ trục lợi, đây là hạng người cực kỳ yếu đuối, nếu ngươi muốn trở thành người như thế, quả thật ngươi không có tư cách bái lão phu làm sư phụ!” Tròng mắt của con rồng to lớn có chụt mập mờ, Long Tổ duỗi thân ra một chút rồi thản nhiên mở miệng: “Trong giới linh thú, thứ bậc của các tộc linh thú đều được xếp rõ ràng và được sắp xếp theo thứ tự, ngươi có biết lý do tại sao không?”  

             Hắn ta lắc lắc đầu, thiếu niên Diệp Lân tỏ vẻ kiểu như lão tử không phải linh thú, sao có thể biết được chuyện trong kẹt chứ?  

             Long Tổ bĩu môi khinh thường, lão ta thong thả nói: “Đó là bởi vì, ở thời kỳ thượng cổ, thời buổi hồng hoang sơ khai, dựa theo xếp hạng sức mạnh linh thú, cuộc đời của người thua cuộc cuối cùng sẽ mãi mãi bị đứng yên một chỗ, từ đời này đến đời khác, đến thế hệ con cháu cũng bị sắp xếp như thế. Bởi vì khi người ở đời đầu tiên đã thất bại thì những người đời sau vĩnh viễn bị coi thường. Dù Ngũ Đại Thánh Thú chúng ta sừng sững đứng ở vị trí cao nhất, nhưng trước đây cũng từng lấy tính mạng ra để vật lộn, mãi vẫn không thể phân định thắng thua, nên chúng ta mới có thể xưng vương ngang hàng với nhau. Nhưng trong lòng của mỗi người, không lúc nào là không nghĩ đến việc bản thân sẽ trở thành vua của vạn thú!  

             “Vì vậy, linh thú chúng ta có đạo lí của riêng mình, một chữ thôi, thắng! Một chiến thắng bao gồm tính mạng, vinh dự, tôn nghiêm và tất cả mọi thứ, vì vậy bất kể đối phương là ai, mạnh hay yếu, có bao nhiêu người, ngươi phải nhớ kỹ cho lão phu, đã là đệ tử của lão phu, ngươi chỉ cần muốn làm thì ngươi sẽ làm được, thắng! Đừng quan tâm đến việc môn phái của các ngươi chỉ thu nhận mười người, cho dù có lấy một trăm người, ngươi cũng phải thắng tất cả bọn họ, cho dù liều mạng chiến đấu cũng phải như vậy, không được buông tha, anh dũng chiến thắng! Còn lại ba tháng, ba tháng sau, ta sẽ xem thành tích của ngươi…”  

             Khi nói xong, Long Tổ nhắm mắt lại lẳng lặng chìm vào giấc ngủ, không nói thêm lời nào. Thiếu niên Diệp Lân khom mình và cúi đầu, chậm rãi lui ra ngoài!  

             Ba tháng sau, một vệt lửa lóe ra, cơ thể Diệp Lân lại xuất hiện trước mặt Long Tổ một lần nữa, nhưng vào lúc này đây, toàn bộ gân mạch của hắn ta đã đứt ra từng khúc và đang hấp hối!  

             “Sư… Sư phụ… Ta thắng…” Diệp Lân nhìn Long Tổ đang ở nơi đó, hắn ta chỉ có thể cử động đôi môi một chú để phát ra mấy tiếng lầm bầm nhỏ.  

             Long Tổ lạnh lùng nhìn hắn ta rồi thản nhiên nói: “Có thắng hết tất cả bọn chúng không?”  

             “Đúng vậy… Ta đã đánh bại tất cả, ta liều mạng với bọn họ, bọn họ nói rằng ta điên rồi, tất cả bọn họ đều không dám đánh liều, cho nên cuối cùng ta được xếp thứ nhất.”  

             Khỏe miệng hắn ta nở một nụ cười yếu ớt, Diệp Lân buồn bã nói: “Sư phụ, ngươi nói rất đúng, nhân loại đều chỉ toàn những kẻ đầu cơ trục lợi, bọn họ là hạng người yếu đuối nhất. Không có ai trong số bọn họ dám đứng lên liều mạng với ta, chỉ có ta liều mạng nên ta thắng. Có điều, gân mạch của ta đã bị đứt, ta đã trở thành người tàn phế, môn phái không cần ta nữa, còn có người trong đó chê cười ta khờ! Nhưng mà ta không cần nữa, chiến thắng, quả thật ta rất thích! Vì một giây phút đó, ta cảm thấy đáng…”  

             Long Tổ gật đầu nhẹ, cuối cùng lão ta cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Người bình thường đều bị danh lợi che mờ mắt nên không hiểu được giá trị của chiến thắng. Ngươi thấu hiểu được điều này, ngươi xứng đáng trở thành đệ tử của Phần Thiên Long Tổ ta, thay lão phu làm việc!”  

             Vù!  

             Một âm thanh dao động vô hình từ không gian vang lên, chân mày của Long Tổ hiện rõ sự nghiêm túc, giữa đôi lông mày lão ta chảy ra một giọt máu rực lửa, giọt máu như viên minh châu từ từ rơi xuống giữa đôi chân mày của Diệp Lân, sau đó biến mất vào trong.  

             Sau đó, Long Trảo to lớn của Long Tổ gạt ra sau tai, ngay lập tức lão ta xé xuống một mảnh lân giáp sắc nhọn, nhưng đó chính là mảnh nghịch lân cứng rắn nhất của lão ta. Mảnh lân giáp đó giống như một cái chăn khổng lồ đang mở ra rồi từ từ phủ lên người Diệp Lân.  

             Ngay sau đó, Long Tổ phun Kim Viêm ra từ miệng rồi đốt cháy Diệp Lân và Long Lân. Sau khi đợi bảy bảy bốn chín, Diệp Lân thay da đổi thịt và trở thành truyền nhân chân chính của Long Tổ, thiên tài tuyệt thế của ngày nay!  

             Mà hắn ta cũng tiếp nhận đạo lý dã thú của Long Tổ, đó chính là chiến thắng!  

             Một khi đã thua thì tương đương với việc thất bại toàn bộ.  

             Bỗng nhiên đôi mắt hắn ta mở to, trong ánh mắt của Diệp Lân đã không còn một tia do dự nào, thay vào đó là sự kiên định. Bây giờ, hắn ta đã củng cố được đạo chính thống của mình hoàn toàn.  

             Chơi nhiều chiêu trò như vậy cũng chẳng có gì ghê gớm và đó cũng không phải là phong cách của đệ tử Thánh Thú bọn họ. Bây giờ hắn ta chỉ muốn làm mỗi một việc, chiến thắng!  

             Ngay cả khi hắn ta khó mà đối phó được sự liên thủ của hai người Trác Uyên bọn họ, mà chẳng qua đây là điều hắn ta muốn làm, cho nên dù hắn ta có liều mạng, hắn ta cũng phải thắng!  

             Hắn ta đã xác định được đạo chính thống trong lòng mình như thế nào, cho nên trạng thái tinh thần của Diệp Lân cũng rạng rỡ hẳn, ánh mắt của hắn ta như nói lên sự kiên định, ngay cả Trác Uyên khi nhìn thấy điều này cũng bất giác run lên.  

             Dường như đôi mắt sắc sảo đó giống như hai thanh kiếm sắc bén có thể đâm thủng trái tim của Trác Uyên!  

             “Tước Nhi, ngươi cẩn thận một chút, tiểu tử này đã xác định được đạo chính thống trong lòng rồi, không thể giở trò trêu chọc hắn ta nữa, bây giờ chúng ta phải liều mạng bằng bản lĩnh thật sự của mình!” Chân mày hắn khẽ run lên, bỗng nhiên sắc mặt của Trác Uyên trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.  

             Bởi vì kiểu ánh mắt giống như ánh mắt của Diệp Lân vào lúc này, tuy hắn ít thấy, nhưng mỗi khi hắn nhìn thấy ánh mắt này của ai thì người đó luôn luôn mang một lòng tin kiên định lạ thường, đây là kiểu người khó giải quyết vô cùng.  

             Đó là lí do vì sao có một cơn sóng nổi lên trong lòng hắn, điều mà trước đây chưa từng có!  

             Phắc!  

             Một âm thanh nhỏ vang lên, đôi tay của Diệp Lân tạo thành hình chữ thập, bắt đầu kết ấn quyết. Mà thuận theo động tác kết ấn quyết của tay hắn ta, khí thế trên người hắn ta cũng mạnh mẽ hơn.  

             Phần Thiên Kim Viêm hùng mạnh đang mãnh liệt bùng cháy không ngừng, hơi nóng ào ạt bốc lên tận trời, có vẻ giống như muốn thiêu đốt ra một lỗ thủng lớn. Trác Uyên thấy như vậy cũng bất giác hoảng sợ, rốt cuộc tiểu tử này muốn xuất ra chiêu thức gì đây, thế nhưng Diệp Lân còn chưa xuất chiêu, mà đã có điềm báo sợ hãi đến mức như thế đã xuất hiện, nghe nói sẽ xảy ra hiện tượng kỳ lạ.  

             Song Long chí tôn nhìn thấy thế cũng không thể không hoảng hốt lo sợ, bọn họ không hiểu sao trong lòng họ có một nỗi bất an, bởi vì bọn họ nhận thấy trong ánh mắt của Diệp Lân chỉ vì muốn giành được thắng lợi mà điên cuồng liều lĩnh!  

             Vù!  

             Cuối cùng, ấn quyết trong tay của Diệp Lân đã kết xong, bầu trời ngập trong biển lửa mang màu vàng, ngọn lửa mãnh liệt bốc cháy từ cơ thể của hắn ta, cùng lúc đó, một ảo ảnh to lớn của đầu một con rồng thoáng ẩn rồi thoáng hiện ở sau lưng hắn ta, còn nhe răng trợn mắt, vô cùng hung ác.  

             Mà thứ năng lượng ngập trời kia cứ lẩn quẩn xung quanh đầu rồng, hình như bất cứ lúc nào cũng có thể nổi lên!  

             “Đây… Đây là…”  

             Tròng mắt của Võ Thanh Thu không nhịn được mà co rút lại, hắn ta bất giác kinh ngạc và cảm thấy hoảng sợ: “Chẳng lẽ đó là Nhiên Hồn Đại Pháp? Tiểu sư đệ chỉ vì muốn đạt được chiến thắng mà hắn ta có thể tự thiêu đốt thần hồn của mình để đạt được sức mạnh tối thượng?”  

             Cái gì?  

             Những đệ tử còn lại của Thái Thanh Tông bất giác lộ ra dáng vẻ sợ hãi kinh ngạc, bọn họ không khỏi run rẩy, nói với vẻ không tin: “Nhiên Hồn Đại Pháp là chiêu thức liều mạng, nếu không cẩn thận sẽ nhận lấy kết quả thần hồn bị tiêu diệt, chỉ vì đả thương một ngàn kẻ địch mà tự hãm hại bản thân mình tám trăm lần. Bây giờ, hắn ta đang chiếm lợi thế lớn như vậy, chẳng qua hắn ta bị người khác tính kế hai lần thôi, còn chưa rơi vào tình thế xấu nhất mà đã dùng đến đấu pháp đồng quy vu tận như vậy sao, hắn ta đi quá trớn rồi!”  

             “Không, các ngươi không hiểu, có lẽ đây mới là tiểu sư đệ thật sự đấy!”  

             Võ Thanh Thu nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt của hắn ta đang lo lắng và run sợ, có vẻ đang suy nghĩ chuyện gì đó, hắn ta thì thào: “Các ngươi đừng quên, lần thi đấu ở bên ngoài môn phái lúc trước, tiểu sư đệ dùng cách nào để được xếp đứng thứ nhất và bước vào nội môn!”  

             Dường như mọi người cũng nghĩ đến quá khứ, sau đó, đột nhiên tất cả đều cảm thấy rùng mình, sắc mặt ai ai cũng nặng nề, rồi gật đầu nhẹ: “Đúng vậy, lúc đó ta không ngờ sẽ nhìn thấy một kẻ điên cuồng nào đến mức như vậy, vì để giành được thắng lợi, hắn ta liều mạng chiến đấu, khiến cho đối thủ sợ đến mức tè ra quần, ở bên ngoài có cao thủ đứng nhất còn bị hắn ta đánh bại, nhưng điều đó đã khiến toàn bộ gân mạch của hắn ta đều bị hủy hoại. Sau này các trưởng lão trong môn phái thấy hắn ta đã tàn phế, nên không cần hắn ta nữa, hắn ta đành thỉnh cầu sư huynh đưa hắn ta đến Thiên Địa Mật Cảnh. Kết quả sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, hắn ta lại khỏe mạnh và hoạt bát, đã vậy hắn ta còn trở thành thiên tài tuyệt thế. Đến nước này, mọi người truyền tai nhau rằng Thiên Địa Mật Cảnh không chỉ là bảo địa để luyện hóa thần hồn, mà nơi đó còn là bảo địa để tu luyện đấy. Thật không may, những người khác đến đó đều vô ích!”  

             “Các ngươi không biết chứ vào lúc đó, khi ta nhìn hắn ta thi đấu ở ngoài môn phái, ta đã cảm động sự cố chấp của hắn ta, nghĩ đến chuyện Thiên Địa Mật Cảnh là nơi mà hắn ta muốn vĩnh biệt cõi trần, nên vào thời khắc hắn ta đang hấp hối, ta đã thỏa mãn nguyện vọng này giúp hắn ta. Nhưng sau đó ta trở lại để  nhặt xác hắ́n ta thì không thấy thi thể đâu, cho nên ta coi như đã có người giúp thu xác của hắn ta, bởi vậy ta cũng không để tâm tới, vậy mà kết quả sau bốn mươi chín ngày, hắn ta lại xuất hiện, còn suôn sẻ bước vào môn phái. Thành ra ta mới phỏng đoán, ở nơi đó nhất định có cất giấu bí mật của hắn ta, nhưng mà hắn ta lại không muốn nói cho người khác!”  

             Võ Thanh Thu thở ra một hơi thật dài, bỗng nhiên hắn ta nói với dáng vẻ sâu xa: “Bây giờ ta mới hiểu được, nơi đó là nơi hắn ta giác ngộ ra đạo chính thống của mình! Hắn ta của hiện tại, đã quay trở lại thời điểm mà hắn ta giác ngộ ra đạo chính thống cho bản thân mình. Mà người khiến hắn ta quay trở về là Trác Uyên, kẻ địch mà hắn ta đã xác định!”  

             Đôi chân mày của Võ Thanh Thu khẽ run, tất cả mọi người đều nhìn hắn ta, sau đó quay sang nhìn Diệp Lân xa xa đằng đó rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.  

             Kể từ khi Diệp Lân bị Trác Uyên bức bách, người bình thường không thể khiến hắn ta buộc phải phát huy toàn bộ sức lực, nhưng bây giờ chỉ có một mình Trác Uyên mới có thể đẩy hắn ta vào tình huống khốn cùng như vậy.  

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!