Rầm!
Một trảo màu vàng kia phát ra một loại âm thanh muốn xuyên thủng màng nhĩ, trong nháy mắt nó đã áp sát người Trác Uyên. Mà Trác Uyên hất tay ra, lấy cánh tay kỳ lân của mình làm lá chắn, vững vàng chống đỡ ở phía trước, không sợ hãi một chút nào.
Suy cho cùng thì cánh tay này cũng là vật của Trùng Thiên Kỳ Lân, dù chiêu thức này của ngươi lợi hại như thế nào, nếu đánh vào bộ phận khác, ta còn có thể bị gãy xương đứt gân, nhưng đánh vào cánh tay kỳ lân của ta, hừ hừ, muốn ta bị thương cũng không dễ dàng như vậy.
Ngay cả khi thứ này của ngươi là Long Trảo thì cũng sẽ giống như vậy thôi!
Oóc!
Tước Nhi kêu lên khi thấy Diệp Lân tấn công Trác Uyên, nàng không thể không vội vàng tiến lên hỗ trợ, đây là chiêu vây Ngụy cứu Triệu. Với nanh vuốt sắc bén, Tước Nhi mạnh mẽ lao đến túm lấy Diệp Lân.
Nếu lần này Diệp Lân lại tiếp tục tấn công, một trảo này của hắn ta khi túm lấy cánh tay Kỳ Lân của Trác Uyên, cùng lắm thì năng lực của Kim Viêm tác động vào và thâm nhập vô trong cơ thể Trác Uyên nhưng cũng chỉ gây thương nhẹ mà thôi. Còn nếu muốn gây trọng thương hay muốn tính mạng của Trác Uyên, tuyệt đối không thể nào có chuyện đó.
Nếu không thì ngươi biết để thể diện của cánh tay Kỳ Lân này ở đâu?
Mà vào thời điểm đó, Tử Lôi cuồng bạo của Tước Nhi và móng vuốt sắc bén có thể cào nát Diệp Lân đến mức không nhận ra, phá vỡ phòng ngự bên ngoài và sơ hở trên người của hắn ta, ngoài ngực ra, còn có một chỗ khác nữa đã khiến cho đối phương càng có cơ hội lợi dụng.
So sánh cả hai bên, quả thật hại nhiều hơn lợi, hành động thiếu khôn ngoan!
Giống như trước kia ba người bọn họ đã chiến đấu trong một khoảng thời gian dài nên tình huống như vậy cũng đã xuất hiện quá nhiều lần, mỗi khi Diệp Lân muốn tấn công vào một trong hai người bọn họ thì người còn lại nhất định sẽ xông lên đánh lén vào chỗ hiểm của hắn ta khiến cho hắn ta buộc phải quay về phòng ngự, cho nên mỗi lần như thế hắn ta không thể dốc hết toàn bộ sức lực, thật sầu não!
Lúc này cũng như thế nhưng giờ đã có sự khác biệt vì trong mắt của Diệp Lân không còn vẻ do dự, giống như muốn giải quyết dứt điểm, hắn ta tình nguyện để Tước Nhi đả thương thêm một lần nữa, cũng quyết tấn công Trác Uyên cho bằng được, đây là chiến thuật lấy thương đổi tật!
“Tiểu tử, ngươi dám? Chúng ta đã lấy hai chọi một, còn dùng chiến thuật lấy thương đổi tật, nhưng như thế đối với ngươi không có lợi ích gì cả!” Trác Uyên hét lên đe dọa, nhưng trong lòng hắn thì đang cười nhạo Diệp Lân, quả nhiên người này nóng lòng sốt ruột!
Diệp Lân bất giác hừ nhẹ, hắn ta lạnh lùng cười, chẳng mảy may quan tâm chút nào: “Lấy thương đổi tật? Hừ hừ… Ngươi nghĩ nhiều rồi, cho dù lúc trước Diệp Lân ta mắc không ít âm mưu thủ đoạn của ngươi, nhưng ta cũng không phải là người hấp tấp, rồi lại rơi vào bẫy của ngươi. Lần này, ta có thể sẽ phải giải quyết con linh sủng đang hỗ trợ cho ngươi trước rồi nói sau!”
Vứt dứt lời, bóng dáng Diệp Lân đã tan biến, chỉ để lại một ảo ảnh hình người mang ngọn lửa màu vàng đang vươn móng vuốt túm lấy Trác Uyên.
Vì ảo ảnh chỉ có Kim Viêm mà không có năng lực chống đỡ như thân thể của Diệp Lân, nên dù một trảo này cào trúng người Trác Uyên, cũng chỉ như mưa bụi thôi, dù sao Trác Uyên có Thanh Viêm, còn có hắc khí của Thiên Ma Đại Hóa Quyết, nên hắn không chỉ có thể hóa giải năng lực đó, mà còn rất thoải mái.
Chẳng qua, vào cùng lúc đó, bóng dáng của Diệp Lân cũng vù vù xuất hiện ở kế bên ảo ảnh Kim Viêm đó, cũng một chiêu Câu Trảo đó đã tàn nhẫn chộp đến chỗ Tước Nhi đang kéo tới đánh úp hắn ta.
Tròng mắt của mọi người không nhịn được mà co rút lại, ai thấy vậy cũng hoảng sợ.
Kể từ khi chứng kiến Tử Long Vương của Trác Uyên, mọi người cũng hiểu được năng lượng điên cuồng của Tử Lôi này, đương nhiên nếu nói về sức công kích thì rất kinh khủng, nhưng độ phòng ngự lại có điểm yếu, Kim Viêm không có cửa so bì với Thanh Viêm về độ phòng thủ kỹ càng.
Cho nên, một trảo này của Diệp Lân thẳng thừng cào Trác Uyên thì thật sự chẳng có vấn đề gì, cánh tay Kỳ Lân của Trác Uyên hoàn toàn có tác dụng như bức tường thành sắt thép, nhưng nếu tóm được Tước Nhi thì đó là nguy cơ lớn nhất.
Tước Nhi như vậy mà còn bị Long Trảo cào cho bị thương một cách dễ dàng, mà nếu như Tước Nhi bị thương, thì khi hai người phối hợp sẽ thất bại, Diệp Lân đã tạm gác lại nỗi lo lắng, chuyện đánh bại Trác Uyên cũng chỉ mất vài phút!
Thật ra trong cuộc đối đầu của hai người, thì đây là thời điểm quan trọng nhất trước khi thời gian gần kết thúc!
Dường như Tước Nhi cũng hoảng hốt, không ngờ lần này đối phương sẽ trực tiếp lao đến chỗ của nàng, khi cảm nhận được luồng sát khí bao trùm và sức mạnh trên Long Trảo sắc bén, lông vũ của nàng bất giác dựng đứng cả lên!
“ m Dương Long Câu Trảo, thực chiêu, hư chiêu, thực ảo kết hợp!”
Khoé miệng của hắn ta hiện rõ một tia tà ác, khi một trảo hung tợn của Diệp Lân sắp thành công, hắn ta không nhịn được mà cười to: “Trác Uyên, trước đây ngươi giở trò ở sau lưng ta nhiều lần, lần này đến lượt ta bày kế đáp trả lại cho ngươi đấy. Vừa rồi một chiêu mà ta nhằm vào ngươi là hư chiêu, thực chiêu đã cho linh sủng của ngươi. Bây giờ đã quá muộn để hai người các ngươi phối hợp với nhau, ta thành công rồi, ha ha ha…”
Mi mắt hơi hơi run lên, Trác Uyên không nói gì chỉ im lặng đứng ở trên không.
Những người xung quanh nhìn thấy thế, ai ai cũng đều cảm thấy rùng mình, không thể ngờ rằng Diệp Lân cũng bắt đầu chơi chiêu lừa bịp dương đông kích tây (thành ngữ có nghĩa là đánh lạc hướng), Võ Thanh Thu lại bất đắc dĩ lắc đầu rồi cười: “Ha ha ha… Cuối cùng tiểu sư đệ cũng bắt đầu động não. Chẳng qua hắn ta không phải là người ngu ngốc, bây giờ ta mới hiểu, do trước đây không có đối thủ nào xứng đáng để hắn ta động não thôi!”
Bỗng dưng, mọi người đều nhìn một màn mang tính chất quyết định này, dường như chuyện thắng hay thua sẽ công bố ngay lập tức!
Nhưng mà, vào lúc này, Trác Uyên lại nở một nụ cười tươi nhưng nụ cười lại mang dáng vẻ quỷ quái, bên trong con mắt trái của hắn tỏa ra một vầng sáng màu vàng rạng rỡ: "Ha ha ha… Thật ra ta không cần chiêu này của ngươi có gì kỳ dị ở bên trong, ta chỉ cần ngươi quyết tâm xuất chiêu mà không kiêng nể gì cả, vậy thôi đã đủ rồi. Không Minh Thần Đồng thức thứ nhất, Di Hình Hoán Vị!"
Phù!
Vừa dứt lời, đột nhiên trong không gian phát ra một cơn chấn động rồi bỗng nhiên vị trí của Trác Uyên và Tước Nhi đổi ngược lại. Hóa ra Tước Nhi chịu một đòn hư chiêu của Diệp Lân, còn Trác Uyên thì đón lấy thực chiêu của hắn ta.
Tròng mắt của Diệp Lân sững sờ, hắn ta ngạc nhiên kêu lên: “Chuyện gì thế, con chim kia đâu?”
Chiếp!
Cùng lúc đó, một âm thanh bị bí hơi vang lên, chỉ trong khoảng thời gian ngắn bóng người do Kim Viêm tạo thành đã bị đôi cánh của Tước Nhi vỗ ra từng đạo từng đạo Tử Lôi nổ tung lên đánh bại bóng người đó hoàn toàn. Ngay sau đó, Tước Nhi lao đến bổ vào ngực của Diệp Lân.
Nanh vuốt sắc bén nhắm vào ngực hắn ta, vào chỗ không có lân giáp bảo hộ, nếu bị cào trúng, Tử Lôi sẽ đánh vào cơ thể và bổ chẻ lục phủ ngũ tạng của hắn ta đến mức một mảnh vụn cũng tìm không thấy.
Đến lúc đó, Diệp Lân đừng hòng nói đến chuyện thắng, ngay cả tính mạng nhỏ của hắn ta cũng đã khó giữ rồi, cho nên thân thể của hắn ta bị hủy hoại như vậy cũng được xem là nhẹ!
Thấy tình cảnh như vậy, Võ Thanh Thu hoảng sợ, nhịp tim bất ngờ đập nhanh hơn, hai vị chí tôn cũng không nhịn được mà phải đứng lên muốn đến giải cứu, nhưng không còn kịp nữa.
Tất cả đều xảy ra ở trong Điện Quang Hỏa Thạch!
Đâu ai có thể ngờ rằng vị trí của hai người bọn họ đã hoán đổi, đáng lẽ Diệp Lân sẽ mở ra cánh cửa chiến thắng, nhưng lúc này lại bị rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm nhất, cánh cửa của sơ hở mở rộng ra, để cho con Lôi Điểu kia bổ nhào vào hắn ta!
Vèo!
Bất giác hít một hơi, Diệp Lân gần như đang sợ đến mức hồn bay phách lạc, một trảo của hắn ta đang tấn công Trác Uyên cũng không dám tiến lên đánh nữa, hắn ta muốn rút về để phòng thủ nhưng mà trong trong khoảng thời gian ngắn hắn ta không thể rút về được.
Khi lâm vào đường cùng, Diệp Lân không thể làm gì khác hơn ngoài nghiêng mình, một tiếng nổ ầm vang lên, Tước Nhi ở trên lưng hắn ta quắp lấy hai mảnh lân giáp sáng chói ánh vàng mà trên mảnh còn có lửa bốc cháy.
Dòng máu đỏ tươi nhuộm đầy sau lưng, làm hắn ta đau đến mức phải nghiến răng nghiến lợi, mà lần trọng thương bất thình lình này đã đánh gãy một trảo của hắn ta, khi một trảo của hắn ta đang lao đến chộp lấy Trác Uyên.
Tỉ mỉ tính kế bận rộn cả buổi, mà bản thân mình lại bị trọng thương, nhưng một cọng lông của đối phương cũng chưa bị gì, quả thật mất cả chì lẫn chài (chẳng thu lại được kết quả gì, sau khi đã tốn công sức, thời gian cho việc gì đó)!
Tước Nhi vỗ cánh bay về chỗ Trác Uyên rồi ném Long Lân trong móng vuốt xuống và nói với vẻ hối lỗi: “Phụ thân, vừa nãy hắn ta xoay người, chứ không thì con đã có thể moi được tim của hắn ta ra ngoài!”
“Không sao, do hắn ta phản ứng nhanh lẹ, không trách ngươi được. Hơn nữa coi như lần này chúng ta đã có thu hoạch lớn, bây giờ trên người hắn ta đã có hai lỗ hổng. Một lát nữa chúng ta tấn công gọng kìm (chiến thuật tấn công cả hai bên sườn đối phương của mình) ở phía trước và phía sau hắn ta, để xem hắn ta sẽ chú ý đến phía trước hay là phòng thủ phía sau, ha ha ha…”
Một tiếng cười lớn, với vẻ mặt pha trò cay nghiệt của Trác Uyên khi nhìn Diệp Lân, hắn cười nhạo và nói: “Rõ ràng ngươi có thể cậy bản thân có sức mạnh để chiến thắng, nhưng ngươi vẫn cố tình động não. Lấy khuyết điểm của mình để đi tấn công sở trường của kẻ địch, ngươi không biết điều này rất ngu ngốc sao? Ở trước mặt lão tử mà giở trò âm mưu quỷ kế, dương đông kích tây, tiểu tử, ngươi còn non lắm!”
Hai má của hắn ta nhịn không được mà giật giật, vẻ mặt Diệp Lân căm phẫn trừng mắt nhìn Trác Uyên, hàm răng nghiến chặt kêu ken két!
Mọi người xung quanh nhìn thấy cũng chỉ bất đắc dĩ gật gật đầu, cứ tưởng rằng lần này Diệp Lân tính kế Trác Uyên, nhưng không ngờ bị người ta tương kế tựu kế ngược lại, còn bản thân mình lại lâm vào, trận chiến này được vén màn, ôi...
Ôn Đào nhìn thấy cảnh bộ dạng nhếch nhác của Diệp Lân cũng chỉ cười chua xót: “Căn bản hắn ta bị chỉ số thông minh nghiền nát, rõ ràng thực lực của Diệp Lân siêu phàm, vậy mà luôn bị tiểu tử Trác Uyên dắt mũi dẫn đi, ngay cả đạo chính thống của chính mình mà cũng để lạc mất. Nếu như hắn ta có thể kiên trì giữ đạo chính thống của mình, thì sẽ không bị người ta đùa giỡn quay vòng như thế!”
“Đạo chính thống?" Tạ Thiên Thương nhếch mày và nhìn Ôn Đào mà nói.
Ôn Đào gật đầu nhẹ và điềm đạm cười nói: "Không sai, đạo chính thống là thứ cả đời người tu giả chúng ta theo đuổi. Có người theo đuổi thực lực, có người theo đuổi địa vị, có người tôn sùng thuật cai trị lấy đức thu phục người, có người tuân theo thuật dùng sức mạnh để trị dùng võ khiến cho người ta khuất phục. Mọi người đều tìm kiếm xem bản thân mình theo đạo chính thống nào rồi từ đó hình thành các quy tắc ứng xử riêng cho bản thân. Không phải Diệp Lân thích chính trực thẳng thắng sao, vậy đao thật giáo thật (Ý của Ôn Đào có nghĩa Diệp Lân chỉ cần dùng thực lực thật sự mà chiến đấu thôi) mà liều thôi!”
“Sau khi Diệp Lân gặp phải Trác Uyên, hắn ta bị người đó gài bẫy vài lần, có vẻ cũng mơ màng mà lệch khỏi đạo chính thống của mình và lậm vào đạo chính thống của người khác nên bị người khác nắm cái mũi dắt đi rồi!”
Ôn Đào cười khẽ, hắn ta ngẩng đầu nhìn sắc trời và buồn bã nói: “Thời gian trôi nhanh quá, đoán chừng khoảng thời gian còn lại, Diệp Lân sẽ cẩn thận hơn để không bị mắc lừa nữa, còn Trác Uyên muốn đánh bại hắn ta một mạch cũng chẳng thể nào, hẳn là nên hòa thôi!”
Nhưng mà, hắn ta vừa dứt lời thì nghe thấy bên trong chiến trường, Trác Uyên cũng ngẩng đầu nhìn trời và cố ý quát to: “Ơ kìa, sắp đến giờ rồi, xem ra chỉ có thể dẹp yên thôi!”
Cơ thể của Ôn Đào không khỏi chao đảo một chút, hắn ta liếc mắt nhìn chằm chằm Trác Uyên rồi bất đắc dĩ lắc đầu bật cười: "Trác huynh này thật là xấu xa, cho dù ở giây phút cuối cùng, cũng không quên chọc tức Diệp Lân một chút. Khát vọng chiến thắng cũng có, nhưng Trác huynh đây cũng có nguy hiểm nhiều lắm đây, cứ nhất định phải dụ dỗ đối phương lo lắng, lộ ra sơ sót cho bằng được!"