Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Hú!  

             Một bóng dáng to lớn vút qua những đám mây, bay thẳng đến chỗ của bọn đệ tử Ma Sách Tông.  

             Những người ở Ma Sách Tông, nhìn thấy Trác Uyên đang cưỡi Long Hồn bay đến chỗ bọn họ và càng kinh hoàng hơn là Diệp Lân đang đuổi theo phía sau hắn, ai nấy đều giật nảy người, một số thì giậm chân mắng chửi mẹ nó.  

             Trác quản gia, cho dù ngài có muốn bỏ chạy kéo dài thời gian thì cũng chỉ cần đến chỗ khác, cần gì phải dắt mầm tai họa đến chỗ chúng ta chứ, thường ngày bọn ta cũng không đắc tội gì với ngài, có cần mượn tay người khác tiêu diệt toàn bộ bọn ta không?  

             Trong nhất thời, tất cả mọi người đều hoảng loạn cả lên, ai nấy đều chạy ào ào khắp nơi để trốn.  

             Ở một chỗ tối tăm, Đan Thanh Sinh đang ẩn núp, cũng mắng chửi, rốt cuộc tiểu tử này muốn làm cái quỷ gì, dời chiến trường đến đây là có ý gì, không biết lão phu đang trốn ở đây đợi thời cơ để hành động sao, còn để cho lão phu ra tay thay hắn xử lý tiểu tử kia, vậy thì chẳng phải lão phu đây sẽ bị bại lộ sao?  

             Chẳng qua không còn cách nào, lão ta âm thầm tức giận trong lòng, nhưng không thể chạy ra ngoài chửi mắng Trác Uyên một phen, chỉ có thể tìm cái góc xó xỉnh, nơi mà trận pháp Giám Khống không tra ra rồi lại trốn đi.  

             Chẳng qua lão ta vẫn cảm thấy tức giận.  

             Hừ, tiểu tử thối, chúng ta sẽ quay lại tính món nợ này sau…  

             Song Long chí tôn    chăm chú nhìn theo bóng đáng của hắn, trong mắt của bọn họ cũng ngập tràn sự mơ hồ, Hắc Nghiêm chí tôn nhìn Bạch Mi mà nói: “Lão gia hỏa, tiểu tử này đang muốn làm cái quái gì đây? Theo lý mà nói, tình huống thế này, ngay cả chúng ta cũng đã nhận thấy trên mọi phương diện thì Diệp Lân đều không có sơ hở, cho dù hắn còn có mánh khóe gì đi nữa, trừ khi lấy đá chọi đá, không thì cũng chẳng có mánh nào dùng được mới đúng!”  

             “Ha ha ha… Đúng đấy!”  

             Bất giác lão ta cười thầm, Bạch Mi chí tôn vuốt nhẹ chòm râu và khẽ gật đầu: “Nhưng mà tiểu tử này là người mà ta có thể dựa theo lẽ thường để suy đoán sao? Ví như việc lúc trước, có bao nhiêu người có thể ngờ đến Thần Hồn Chiến của hắn có thể trở mình?”   

             Chân mày của lão ta khẽ run lên, Hắc Nghiêm chí tôn cũng chỉ cười nhẹ và tán thành sâu sắc: “Không tệ, thật sự cách làm việc của tiểu tử này luôn ngoài dự tính của người khác, khiến cho người ta vô cùng khâm phục. Nhưng bây giờ, rõ ràng Diệp Lân đã hợp nhất Thần Hồn và thân thể làm một, không giống với Thần Hồn Chiến mà hắn đã đánh tay đôi lúc trước, có thể nói rằng không thể tìm thấy một lỗ hổng nào trên người Diệp Lân. Tiểu tử này còn có kế sách gì mà mong muốn thắng, ôi… Khó đấy!”  

             Lão ta nhìn hắn thật lâu, Bạch Mi chí tôn do dự một chút, sau đó cũng bất đắc dĩ mà gật đầu!  

             Trong lòng những người còn lại cũng có nhận xét như thế, ai cũng mang vẻ mặt lo lắng nhìn Trác Uyên ở nơi đó. Thế nhưng sau khi Diệp Lân dung hợp với Thần Hồn, hắn ta thành công nhận thêm sức mạnh nên tốc độ đã nhanh càng thêm nhanh, chỉ một lúc thôi hắn ta đã đuổi kịp theo sau Trác Uyên và Cự Long.  

             Trác Uyên quay đầu nhìn Diệp Lân, đôi chân mày của hắn cũng nhíu lại và hai tay của hắn vẽ ấn kết làm cho tốc độ của Cự Long càng nhanh hơn.  

             “Ha ha ha… Ngươi không cần bỏ công chạy trốn vô ích, tốc độ của ngươi kém hơn tốc độ của ta!” Với một tràng cười to, hai tròng mắt của Diệp Lân đỏ thẫm, hắn ta lên tiếng chế nhạo: “Bất kể ngươi có âm mưu hay quỷ kế gì đi nữa thì ngươi cũng không làm được gì sau khi ta đã Dung Hồn, trừ khi ngươi phá được thân xác của ta rồi phá Thần Hồn của ta. Đáng tiếc, ngươi thua ta trong trận đánh tay đôi, chủ yếu do ngươi không thể làm được!”  

             “Thật không, vậy cũng chưa hẳn!”  

             Trác Uyên nheo con mắt lại rồi đưa mắt nhìn về phía trước, khi thấy Nhẫn Lôi Linh chấn động mà tay mình vừa mới hất ra đang chớp lóe ánh sáng sấm sét rạng rỡ, hắn bất giác cười nhẹ và do dự khá lâu, sau khi đợi hắn tính toán khoảng cách chuẩn xác, bất thình lình, Trác Uyên chợt hô to: “Tước Nhi!”  

             Oóc!  

             Đột nhiên một tiếng gáy chói tai vang thấu tận mây trời, ngay sau khi Trác Uyên cưỡi Long Hồn vừa mới đi qua chiếc nhẫn trên không trung, Diệp Lân đã theo sát ở sau, vào đúng lúc hắn ta đứng phía trên chiếc nhẫn, bỗng sinh ra một loạt sấm sét màu tím từ Nhẫn Lôi Linh.  

             Ngay sau đó, một con Lôi Điểu với chiều dài hơn mười trượng, toàn thân mang những tia sét màu tím nổ vang, rồi nó kêu lên một tiếng, từ đuôi đến đầu đều mạnh mẽ lao lên bổ xuống đầu Diệp Lân, ngay tức thì nó đánh hắn ta đến mức khiến hắn ta trở tay không kịp!  

             Cái gì, đây là…  

             Tròng mắt của hắn ta không thể không co rút lại, ngay lập tức Diệp Lân giật nảy người, nháy mắt hắn ta đã đực mặt ra. Đối với tia sét màu tím này thì hắn ta đã quá quen thuộc, hơn nữa đẳng cấp của Tử Lôi này mà so với Trác Uyên gà mờ thì cao hơn nhiều lắm.  

             Đây thật sự là… Phách Lôi Thiên Hoàng!  

             “Oanh Thiên Lôi Minh Trảo!”  

             Chỉ một tiếng thét chói tai, bỗng nhiên Tước Nhi sải đôi cánh, khi Tước Nhi vỗ cánh đã nổi lên sấm sét bão táp cuồn cuộn, ngay tức thì người đang không biết chuyện gì đang xảy ra là Diệp Lân đã bị quét vào trong.  

             Tiếp theo, hai móng vuốt nhọn sắc bén mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa của Tử Lôi, bất thình lình hai móng vuốt đó quắp ngực hắn ta ở nơi tràn ngập Kim Viêm!  

             Phạch!  

             Kim Viêm gặp phải Tử Lôi giống như thiên lôi gặp phải địa hỏa, hai luồng năng lượng hủy diệt giống nhau cùng đâm vào nhau và làm bùng lên một vụ nổ to lớn. Móng vuốt bén nhọn của Tước Nhi quắp vào Long Lân cứng rắn của Diệp Lân, một cái là ngọn giáo kiên cường nhất thiên hạ, một cái là tấm khiên kiên cố nhất thiên hạ, keng, một âm thanh nhẹ nhàng êm tai phát ra từ phía hai kim loại va chạm vào nhau.  

             Nhưng cho dù như vậy, Tước Nhi bất ngờ đánh trước, một cú đánh khiến hắn ta không kịp trở tay, không hề phòng bị, còn ngang ngạnh chộp lấy hai mảnh lân giáp trước ngực của hắn ta rồi bay lên trên cao!  

             Chỉ một thoáng sau, bỗng dưng có một mảnh đỏ thẫm thấm dần và nhuộm đỏ cả ngực của Diệp Lân. Hắn ta cũng bởi vì hứng một lực đánh mạnh mẽ nhập vào phổi mà chịu không nổi phải phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm rồi hất ngược ra sau.  

             Thấy tình cảnh này, tất cả những người đang quan sát đều sợ ngây người, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc khi nhìn thấy Lôi Điểu màu tím đang bay lượn trên bầu trời, nó phô bày vẻ kiêu ngạo không ai sánh bằng, trong lòng ai ai cũng dấy lên thoáng mơ màng.  

             Đây… Rốt cuộc linh thú này xuất hiện từ đâu ra đây?  

             Hai vị chí tôn thì nhịn không được đều đứng dậy và đồng thời la to: “Thì ra là thế!”  

             “Lão gia hỏa, ngươi cũng nhìn ra sao?” Hắc Nghiêm chí tôn nhìn Bạch Mi chí tôn với vẻ mặt kích động: “Tiểu tử này có thể bố trí thâm sâu như vậy, còn có sự chuẩn bị ở phía sau!”  

             Bạch Mi chí tôn cũng vội vàng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng, lão ta nói: “Đúng vậy, trong lòng ta đã có sự nghi ngờ từ trước, vào lúc chiến đấu tay đôi, với chiếc nhẫn bên người của tiểu tử này, sao có thể dễ dàng bị Diệp Lân đánh bay ra ngoài, bây giờ ta đã hiểu toàn bộ, hóa ra do hắn tự chủ động để chiếc nhẫn bị đánh bay ra chỉ vì thời khắc này, chôn lôi dưới mặt đất. Lần này, Diệp Lân lại bị tính kế rồi bị đánh một phát làm cho trở tay không kịp!”  

             “Cho nên mới nói, làm người thì không nên kiêu ngạo, cho dù ngươi có mạnh mẽ đến đâu thì cũng vậy. Hôm nay, xem như Trác Uyên đã cho Diệp Lân vài bài học, không biết hắn nhớ được bao nhiêu, ha ha ha…”  

             Bất giác cười thầm, Hắc Nghiêm chí tôn còn nhìn chằm chằm về phía con Lôi Điểu kia, chân mày lão ta hơi hơi nhíu lại: “Nhưng mà đối với thực lực của Diệp Lân, linh thú bình thường cũng khó có thể làm hắn ta bị thương, Lôi Điểu này là gì vậy?”  

             Tay vuốt chòm râu, Bạch Mi chí tôn cẩn thận xem xét, sau một lúc cân nhắc khá lâu, nhưng lão ta vẫn còn chút nghi ngờ mà nói: “Đây là con linh thú cấp sáu, nhưng thực lực lại vượt xa linh thú cấp sáu rất nhiều, kể cả linh thú cấp bảy hay cấp tám cũng không phải là đối thủ của nó, điều này có chút kỳ lạ. Hơn nữa xét theo thân hình này của nó, có chút giống với hình dáng của  Lôi Vân Tước, nhưng thân hình của nó lại lớn hơn Lôi Vân Tước. Đây…”  

             “Ha ha ha… Chủ nhân là cái dạng gì thì linh sủng sẽ là cái dạng đó. Tiểu tử Trác Uyên này, bản thân hắn biến thái là được rồi, còn nuôi dưỡng một con linh sủng cũng biến thái như vậy, quái dị đến mức khiến cho người ta không nhận ra, ta thật sự khâm phục hắn!” Hắc Nghiêm chí tôn sờ râu và mỉm cười gật đầu.  

             Bạch Mi chí tôn nhìn Trác Uyên, cũng khẽ cười thành tiếng rồi thở dài một hơi. Chẳng qua khi lão ta nhìn hắn ở nơi đó, trong ánh mắt càng lúc càng hiện rõ vẻ tán thưởng.  

             Nếu như nói chuyện một kỳ tài tu luyện như Diệp Lân rất khó có thể xảy ra trong đời, còn Trác Uyên, một cao thủ có thành tích xuất sắc về mọi mặt, càng khiến cho bọn họ cực kỳ coi trọng!  

             Dù sao, song quyền nan địch tứ thủ (câu tục ngữ muốn nói một người không thể đánh lại hai người), có một số việc, không phải chỉ dựa vào thực lực thì có thể giải quyết…  

             “Sư huynh, ngươi nhìn xem, ta biết ngay tên tiểu tử đó còn có âm mưu!” Tại hướng đến Thái Thanh Tông, có một tên đệ tử chỉ vào một mảng máu bắn tung tóe của Diệp Lân ở phía xa xa giống như đã đoán trúng phần thưởng lớn, hắn ta kích động lên tiếng.  

             Đôi má của Võ Thanh Thu không nhịn được mà giật lên, hắn ta ra sức gõ vào đầu tên đệ tử và trách mắng: “Tiểu sư đệ bị người ta lập kế, ngươi vui mừng lắm sao, thái độ kích động của ngươi là sao vậy?”  

             “Không, ý của ta không phải như vậy, ta chỉ muốn nói rằng ta đã nhìn thấu âm mưu của tiểu tử đó…”  

             “Ngươi nhìn thấu cái gì, chủ yếu chỉ đoán mò. Lúc trước, tiểu tử kia đã bày không ít mưu kế, người không có đầu óc mới cho rằng dưới tình huống vô giải khả kích (không có điểm yếu, kẽ hở, lỗ hổng) của tiểu sư đệ vừa rồi, hắn còn có thể giở trò quỷ được ư.”  

             Võ Thanh Thu trừng mắt liếc nhìn tên đệ tử kia rồi mắng lớn, nhưng rất nhanh sau đó, khóe miệng của hắn ta méo xệch rồi bất đắc dĩ thở dài: “Nhưng mà tại sao… Chuyện này thật sự bị mấy người ngốc nghếch đó đoán đúng rồi, vậy mà tên tiểu tử này còn có thể giở chiêu trò tính mưu kế, hắn lại có thể bày mưu khác! Nói cách khác, từ đâu mà hắn tìm thấy được linh thú biến thái như vậy, linh thú bình thường không thể khiến cho tiểu sư đệ mảy may chịu thương tổn đâu!”  

             Bất giác, chân mày của hắn ta nhếch lên, mọi người nhìn về bóng dáng của Tước Nhi, rồi bỗng dưng sắc mặt của ai cũng trầm xuống hẳn, vẻ mặt nghi ngờ.  

             Đương nhiên bọn họ và sư huynh đệ đồng môn của Diệp Lân cũng tương đối nắm rõ chỗ quái dị của tiểu quái vật này, nhưng cũng không ai quan tâm đến linh thú này cấp mấy, vì chỉ cần linh thú trông thấy Diệp Lân đã như chuột thấy mèo, phải cúi đầu chịu phục tùng!  

             Đó là lý do mà Diệp Lân không bao giờ nuôi dưỡng linh sủng, hắn ta cũng không sợ so chiêu với người nuôi dưỡng linh sủng, nhưng trăm triệu lần hắn ta cũng không ngờ rằng ngày hôm nay đã xảy ra một điều kỳ lạ đến như vậy, con linh sủng đó chẳng những không sợ Diệp Lân mà còn hung hãn đánh hắn ta đến bị thương.  

             Thật sự coi giới linh thú như cỗ máy chiến đấu!  

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!