Ầm ầm ầm!
Am thanh của từng đạo Long Hồn va chạm vang vọngu, nhưng lần này cũng không phải hai con Long Hồn va chạm kịch liệt, mà vô cùng đơn giản là đơn phương ngược đãi!
Phần Thiên Kim Long Vương bị thương trí mạng, lúc này khiến cho hắn ta rơi vào hoàn cảnh bất lợi. Vốn Xích Long Vương không giỏi trùng kích, mặc dù sức mạnh có lớn, cũng chỉ có thể đánh bay hắn ta, lại khó có thể đánh hắn bị thương nặng. Về phần những con Long Hồn khác, lại không có lực công kích gì, không đủ bạo ngược mạnh mẽ, mặc dù Tử Long Vương là bạo ngược chi long, nhưng cấp bậc năng lượng lại không đủ, khó có thể đột phá phòng ngự Kim Viêm này.
Nghĩ như thế nào, cho dù bốn con Long Hồn này có biến hóa như thế nào, không có một bản lĩnh công kích mạnh mẽ, vẫn khó có thể tạo thành uy hiếp đến Kim Long Vương toàn diện như vậy.
Nhưng hiện tại lại rất khác, Tử Long Vương đánh lén, một chiêu thuận lợi, lập tức khiến cho phòng ngự toàn diện của hắn ta mở ra một lỗ hổng lớn, đến nỗi cho dù là đại lực của Xích Long Vương, cũng trở thành thủ đoạn trí mạng có thể không ngừng đánh hắn ta trọng thương!
Kết quả, trong bốn con Long Hồn biến hóa, Thanh Long Vương và Ma Long Vương chủ động phòng ngự, đề phòng lực bạo ngược của hắn ta và Kim Viêm thiêu đốt, thỉnh thoảng hấp thu Kim Viêm của hắn ta, khiến cho hắn ta không thể công kích, chỉ có thể bị động bị đánh.
Nhưng mà hắn ta không ra tay, Xích Long Vương cũng phát huy tác dụng, một trận đấm mạnh hướng đến miệng vết thương của hắn ta, khiến cho hắn ta đau đớn không chịu nổi. Hắn ta muốn giải quyết dứt điểm, cũng muốn đánh đối thủ trọng thương mà nói, nhưng sự phối hợp hoàn mỹ của Thanh Long Vương và Tử Long Vương lại đang chờ hắn ta.
Thanh Viêm cường đại có thể hoàn toàn chống đỡ bạo ngược của hắn ta và Kim Viêm thiêu đốt, cho dù hắn ta sử dụng toàn lực, cũng chỉ có thể khiến Thanh Long Vương bị thương nhẹ, nhưng không thể bị thương nặng, nhưng Thanh Long Vương biến đổi thành Tử Long Vương, cho dù cấp bậc năng lượng thấp, nhưng thuộc tính Tử Lôi cũng khắc chế Kim Viêm của hắn ta, cũng là từng phút có thể xuyên qua thân mình không hề phòng ngự của hắn ta!
Cứ như vậy, Kim Long Vương đã hoàn toàn bị vây trong tình cảnh bị động bị đánh, giống như một đại hán bị trói chặt tay chân, bị bốn đứa trẻ ranh quây thành một vòng mà đánh, trong đó có một đứa còn cầm đao, đâm hắn ta một cái bất cứ lúc nào.
Đại hắn nọ nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm vào đứa trẻ cầm đao, chỉ có thể nhảy dựng về phía sau né tránh, lại hoàn toàn không có lực phản kích, cũng không có ý phản kích, sợ một cái không tốt, lại bị thanh đao đó đâm một cái nữa, vậy sẽ chết!
Năng lượng Tử Lôi là cấp thấp nhất trong tất cả năng lượng trong cơ thể Trác Uyên, cũng khiến cho Tử Long Vương là tồn tại yếu nhất trong hình thái bốn con Long Hồn của hắn, nhưng mà uy hiếp trắng trợn tới kẻ địch, cũng rõ ràng như ban ngày!
Đến nỗi Kim Long Vương sợ Tử Long Vương này lại đánh lén, đã không dám buông tay chân ra, toàn lực ứng phó. Cứ như vậy, hắn ta cũng chỉ có thể bị bốn con Long Hồn của Trác Uyên không ngừng mài đánh tiêu hao, không còn nửa phần sức phản kháng!
Mọi người quan sát thấy cảnh nghịch thiên đảo ngược này trong nháy mắt, đã bị chấn động đến ngây người. Tại sao Kim Long Vương trước đó còn vô cùng mạnh mẽ, bây giờ lại biến thành dáng vẻ sợ hãi không hề có lực đánh trả như vậy?
Trong lúc đánh trả, tất cả mọi người cảm thấy kinh ngạc, quả nhiên là đời người như trò đùa, trò đùa như đời người, mạnh yếu đảo ngược này cũng quá nhanh rồi!
Chúng nữ Đan Nhi, lại kinh hãi kêu to một trận, không ngừng líu rít chỉ vào phía trước: “Khuynh Thành tỷ, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, tại sao ta không nhìn rõ, làm sao thoáng cái hắn đã chiếm được ưu thế rồi?”
“Đây...”
Trên mặt cũng bất giác sửng sốt, sau khi Sở Khuynh Thành ngây người một, cũng bất đắc dĩ lắc đầu, bật cười ra tiếng, nhưng khóe miệng cũng lộ ra một độ cong vui vẻ: “Xem ra... Ta tự cho là hiểu rõ chàng, kết quả vẫn không biết mà! Không ngờ tới, chàng lại đặt thắng bại của trận chiến này vào nơi chàng không am hiểu nhất, thật sự là khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng được!”
Mày bất giác run lên, chúng nữ Thủy Nhược Hoa nghe được lời này, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía Trác Uyên, trong lòng không khỏi tán thưởng một trận: “Thật sự là kẻ tài cao gan cũng lớn mà, người bình thường nào có quyết đoán như vậy, tìm kiếm cơ hội thắng trong thế yếu của chính mình!”
“Hừ, ưu thế áp đảo cũng có thể khiến cho hắn lật ngược lại, Diệp Lân này cũng mẹ nó là một phế vật!” Tuyên Thiếu Vũ mạnh mẽ khẽ cắn môi, vẻ mặt cũng u ám lầm bầm.
Phía Kiếm Thần Tông, thập đại đệ tử kiếm đạo của tông môn, nhìn thấy một màn nghịch chuyển này, đồng loạt sửng sốt hơn một khắc, Ôn Đào mới xoa trán, bật cười lên tiếng: “Thiên Hương, vị huynh đệ này của ngươi thật sự là khiến ta nhìn với cặp mắt khác xưa mà, lúc trước ta chỉ thấy thực lực hắn biến thái, hiện ta ta mới chiêm ngưỡng được cái gì gọi là tính toán chưa từng sai lệch, dùng đầu có đánh nhau. Đây hoàn toàn không phải là một trận đối chiến lấy thực lực quyết thắng, theo lý thuyết, thực lực của bốn con Long Hồn kia, thế nào cũng không phải đối thủ của con Kim Long Vương đó, nhưng hiện tại, Kim Long Vương đó cũng bị đè xuống đánh. Trời ạ, làm sao hắn lại tạo ra một thế cục không thể tưởng tượng được như vậy chứ?”
“Ha ha ha... Chuyện này có gì to tát, không phải ta đã từng nói với ngươi sao, chẳng qua xuất thân của hắn chỉ là một thế gia tam lưu trong thế đời mà thôi. Nhưng trong thời gian mười năm ngắn ngủi, hắn đã đưa gia tộc này đến vị trí gia tộc nhất lưu của Đế quốc, cũng không chỉ dựa vào sự hùng dũng của hắn. Ngươi lừa ta gạt với các thế lực lớn, cũng nguy hiểm không ngừng, đi nhầm một bước, là muôn đời muôn kiếp không trở lại được. Trong đó giao tiếp với hắn, cũng có rất nhiều nhân vật là cáo già!”
Không khỏi cười khẽ một tiếng, Tạ Thiên Thương nhàn nhạt lên tiếng: “Sư huynh, ngươi cũng nên biết, vương quyền đấu tranh trong thế đời có bao nhiêu tàn khốc, không giống như quan hệ đơn thuần của người tu luyện trong tông môn. Cuối cùng hắn có thể thu tam đại trí tinh của Đế quốc vào dưới trướng, đã chứng minh trí tuệ và mưu kế của hắn không đơn giản. Diệp Lân là thiên tài tuyệt thế như vậy, bàn về thực lực có lẽ ở trên hắn. Nhưng trong mưu lược, quý công tử của tông môn như vậy, làm sao là địch thủ của hắn?”
Ôn Đào nhìn hắn ta thật lâu, lại chuyển ánh mắt về chỗ Trác Uyên, ngây người mấy giây, vẻ mặt bất giác cảm thán mà thở dài một hơi: “Ài, đây hoàn toàn là âm mưu chiến mà. Nhưng mà, bất kể là âm mưu gì, mọi người đều sẽ thi triển ở lĩnh vực mình am hiểu nhất, như vậy mới có không gian thi triển. Nhưng tuyệt đối không ngờ, mưu lược của hắn không triển khai ở đánh giáp lá cà, mà đặt trong Thần Hồn chiến, gan dạ sáng suốt như vậy, thật sự là khiến cho người ta khâm phục không thôi. Người bình thường... nào có lá gan và tự tin như vậy?”
“Đột phá cô lũy!”
Đúng lúc này, nhìn thấy một màn đối chiến, ba đạo âm thanh già nua cũng đồng thời lên tiếng, trong đó hai đạo là đến từ hai vị Long tôn, một đạo khác là đến từ phía Đan Thanh Sinh đang trốn ở chỗ tối quan sát tất cả.
Trong mắt ba người, đều tản ra ánh sáng ngạc nhiên khen ngợi, hơi gật đầu.
Hít vào một hơi thật sâu, râu của Đan Thanh Sinh khẽ đong đưa, chậm rãi xoay người sang hướng khác, đã chuẩn bị rời đi, cười khẽ lẩm bẩm: “Đột phá cô lũy, là chiêu hiểm của quân gia. Cái gọi là cô lũy, đó là nơi duy nhất xây dựng tường cao, phòng ngự mạnh nhất trong trận địa phòng ngự trên chiến trường. Nhưng mà cũng bởi vì như thế, cũng là nơi bị đối phương sơ suất nhất, binh lực không đủ. Mọi người đều nghĩ đến, kẻ địch sẽ công kích vào điểm yếu của trận địa phòng thủ, cho nên đã thiết lập lực lượng hùng hậu ở nơi đó. Nhưng tướng soái có kinh nghiệm, thường xuyên đi ngược lại, tập trung tất cả lực lượng, chuyên tấn công vào cô lũy có phòng ngự mạnh nhất, một đòn tất thắng, đánh đối phương một cái không kịp trở tay, không kịp điều binh khiển tướng, trận địa đã bị phá!”
“Điều này cần có gan dạ và trí tuệ thông minh, một khi không thành công, sẽ gặp phải tổn thất nặng nề. Tiểu gia hỏa Trác Uyên này cũng giống vậy, đặt cơ hội quyết chiến ở trong Thần Hồn chiến mà Diệp Lân tự hào nhất, lại không hề chuẩn bị gì cả, thực sự khiến cho mọi người không thể tưởng tượng được, cũng đánh đối phương một cái khiến đối phương phạm sai lầm! Ha ha ha... Tiểu gia hỏa này, làm việc dũng cảm, lại cẩn thận như trần, nắm trong tay hạt ngọc trí tuệ, không đơn giản mà! Xem ra trận đối chiến này, thắng bại đã phân, lão phu có thể yên tâm đi mà chuyện của bản thân rồi!”
Khẽ lắc đầu, tâm tình Đan Thanh Sinh vui sướng một trận, giống như trận chiến tuyệt vời này là lão ta đánh, vui vẻ đi về phía xa. Nhưng mà, còn không đợi lão ta đi xa, một tiếng gầm lên kinh thiên, đột nhiên đều truyền vào trong tai mọi người, khiến cho thân thể lão ta cũng không khỏi lập tức chậm lại.
“Trác Uyên, hai người chúng ta phải có một người đạp lên bả vai của đối phương, đi tới đỉnh cao, nhưng người này cũng không phải ngươi!” Tiếng gầm của Diệp Lân, gào thét ở trong hư không, mặc dù máu tươi phun ra từ trong miệng đã nhuộm ướt vạt áo, nhưng hai mắt lại tràn đầy chiến ý như trước, một mảnh đỏ bừng, không hề có chút ý định nhận thua nào.
Trác Uyên hiểu được tâm tình của hắn ta, hoàn toàn có thể lý giải.
Nếu hai người bọn họ đều ít nhiều kế thừa đạo dã thú của Thánh thú, đạo chính thống đó sẽ nhiều ít ảnh hưởng một chút đến bọn họ, Diệp Lân này là đệ tử quan môn của Long Tổ, càng ảnh hưởng lớn hơn.
Một khi thua trận, sẽ vĩnh viễn thần phục, đây là quy luật giữa dã thú, không thể vi phạm. Rất có thể, là một tổn thương lớn đối với tâm tình sau này, cho nên hắn ta tuyệt đối không thể thua.
Nhưng mà Trác Uyên cũng giống vậy, cũng không muốn thua, hắn cũng không muốn trong lòng bản thân, cuộc sống sau này luôn chứa một bóng ma thua trận trước tiểu tử Diệp Lân này, điều này đối với con đường cầu đạo của hắn là tổn hại vô ích.
Cho nên, trận chiến này hai người bọn họ đều không có lý do để thua, ai cũng sẽ không nhường ai!
Khóe miệng nhếch lên một độ cong quỷ quái, trong tay ấn quyết của Trác Uyên đột ngột thay đổi, bốn con Long Hồn đã không ngừng biến hóa, càng nhanh chóng đánh con Kim Long Vương nọ, muốn mau chóng chấm dứt trận đối chiến này, phân ra thắng bại, nhưng ngoài miệng vẫn kéo dài thời gian, khiêu khích nói: “Hừ, hiện tại thắng bại đã quyết, ngươi chấp nhận đi, nếu Long Tổ biết ngươi thua Trác Uyên ta, thủ hạ của Tam đại Thánh thú truyền thừa này, cũng sẽ bày tỏ đã hiểu. Dù sao cho dù là lão ta, cũng không thể lấy một địch ba được!”
“Nói dóc, Thánh thú đều là hạng người kiêu ngạo, đừng nói lấy một địch ba, cho dù lấy một địch bốn, sư phụ lão nhân gia ngài cũng sẽ không nhíu mày chút nào!” Diệp Lân hét lớn một tiếng, cãi chày cãi cối nói.
Bất giác cười lạnh, Trác Uyên chẳng nói đúng sai: “Cái gọi là kẻ thức thời mới là người tài giỏi, lực lượng Thánh thú tương đương, nếu là lấy một địch bốn, đây rõ ràng là thế thua. Nếu sư phụ ngươi còn muốn chiến, thì phải là một tên ngu ngốc!”
“Sư phụ ngươi mới là ngu ngốc...” Hai má không nhịn được đanh lại, lúc này Diệp Lân giận dữ, mắng to ra tiếng.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng ầm, Đại Lực Xích Long Vương của Trác Uyên lại mạnh mẽ quất đuôi, mạnh mẽ quất lên miệng vết thương của Kim Long Vương nọ, lập tức đánh cho Kim Long Vương một trận run rẩy, đau xót kêu gào liên tục.
Diệp Lân lại phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm, cũng đã cảm thấy bản thân bị thương nặng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!