Cái gì, lại mẹ nó thay đổi rồi!
Mọi người thấy vậy, tất cả bất giác đều sợ ngây người, ai cũng thật sự không ngờ tới, Trác Uyên có thể một hồn luyện thành hai đã không thể tưởng tượng nổi, hiện tại vẫn còn xuất hiện một hình thái thứ ba của Long Hồn.
Điều này không khỏi khiến mọi mười, thậm chí là hai vị chí tôn, đều cảm thấy sợ hãi không ngớt.
Trong lòng cũng hoài nghi, đến cùng đạo chính thống hoặc công pháp của tiểu tử này có lai lịch gì, vậy mà có thể duy trì Thần Hồn tam biến!
Nhưng mà bọn họ lại nào biết đâu rằng, công pháp Thiên Ma Đại Hóa Quyết của Trác Uyên vốn là hải nạp bách xuyên*, bao dung vạn vật, Thanh Viêm kia lại điều hòa âm dương, tiếp nhận bản chất của vạn vật, cũng không xung đột với các loại năng lượng đạo chính thống của hắn, hóa thành tất cả!
(*hải nạp bách xuyên: biển tiếp nhận nước từ trăm sông, ý chỉ sự hòa hợp bao dung tất cả)
Cho nên đừng nói là Thần Hồn tam biến, cho dù là Thần Hồn bách biến thì Trác Uyên cũng có khả năng này.
Mà không giống Diệp Lân, được Long Tổ truyền thừa, tất nhiên sẽ ngưng kết Phần Thiên Kim Long Vương, cũng sẽ không hợp với dị biến khác. Thần Hồn của Ôn Đào là Kiếm Nhu Tình, đó là trong nhu mang cương, hình thái cương nhu song song, muốn hắn ta biến kiếm hồn thành hình thái cương mãnh tinh khiết dứt khoát hẳn hoi, cũng không phù hợp với đạo chính thống của hắn ta, không thể đạt được!
Nguyên nhân là vì công pháp của Trác Uyên và đạo chính thống của hắn, là hải nạp bách xuyên đến từ Cửu U Ma Đế, mới khiến cho hắn có thể tiếp nhận truyền thừa từ nhiều cao nhân như vậy, vẫn thuận buồm xuôi gió, không hề cảm thấy có chỗ xung đột.
Nhưng mà điều này cũng khiến cho hắn không thể nghiên cứu quá sâu trong một đạo chính thống, giống như trước kia hắn nghĩ như vậy, Diệp Lân và những người khác tìm kiếm trên đại đạo, thắng ở trên chiều sâu, hắn lại thắng ở trên độ rộng!
Tựa như trận đối chiến này, đối với vận dụng truyền thừa Thánh thú, không ai thuận buồm xuôi gió như Diệp Lân. Đều là truyền thừa Thánh thú dị biến, cũng không phải là Đại Lực Xích Long Vương thật sự kém hơn so với Phần Thiên Kim Long Vương, mà Trác Uyên lĩnh hội không đủ đối với lực Kỳ Lân, phát huy không được sức mạnh thật sự của Đại Lực Xích Long Vương.
Song trái lại, Trác Uyên có thể thông qua thay đổi của Thần Hồn, để bù đắp cho khiếm khuyết của mình. Giống như hiện tại, muốn khiến cho thế công võ hỏa bạo ngược này ngưng trệ lại, tất yếu không thể không vận dụng ra Kình Thiên Thanh Long Vương có thể điều hòa thiên địa vạn vật âm dương!
Rống!
Ngửa mặt lên trời gầm một tiếng, Thanh Long Vương vọt tới đối diện với mấy vạn Kim Viêm Lân Giáp, cũng không sợ chút nào, cực kỳ hứng thú mà hứng lấy.
Mọi người vây xem nhìn thấy, con ngươi bất giác đồng loạt co rụt lại, trong lòng lo lắng một trận, lo lắng Thanh Long đó sẽ giống như hai con Long Hồn trước đó, sẽ bị Kim Lân nổ tung, nổ nát thành mấy mảnh, không hề có lực đánh trả, vô cùng thê thảm!
Nhưng mà khi bọn họ nhìn thấy hai người này thực sự đồng thời đâm vào nhau,tất cả cũng không khỏi đều ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy Lân giáp màu vàng này bỗng dưng bắn vào trong thân thể của Thanh Long do Thanh Viêm tạo thành, sau đó nổ tung ầm ầm, kim sắc hỏa diễm mãnh liệt bộc phát ra, tỏa tra kim quang nóng bỏng, lại bị Thanh Viêm này bao trùm vào trong nháy mắt, sau đó khí tức thô bạo của kim sắc hỏa diễm chợt biến mất, lại biến thành thanh sắc diễm hỏa, dung nhập vào trong thân thể của Thanh Long Vương.
Kết quả, mọi người thấy Kim lân như cuồng phong bão táp liều mạng đâm vào trong cơ thể của Thanh Long, không ngừng nổ tung, cũng đều bị Thanh Viêm phục hồi vết nổ, trong chốc lát, chẳng những Thanh Long nọ không có một tia cảm giác nhụt chí, ngược lại Thanh Viêm trên người càng thêm thiêu đốt mạnh mẽ.
Mà con Thanh Long đó, cũng ngửa đầu gầm một tiếng to, giống như cười nhạo con Kim Long, vui vẻ tiếp tục xông về phía trước, không có chút ngăn trở nào!
“Đây chẳng lẽ là... Hỗn Độn Thanh Viêm của Kình Thiên Côn Bằng?”
Đồng tử không nhịn được mà co rụt lại, Diệp Lân không khỏi chấn động, lẩm bẩm lên tiếng: “Nghe sư phụ nói, hỗn độn sơ khai, Ngũ đại Thánh thú, chỉ có hai người quản lý Thiên Địa Thần Hỏa. Một người là Phần Thiên Long Tổ lão ta, quản Thiên Địa Võ Hoả, Phần Thiên Kim Viêm, hủy trời diệt đất; một người là đứng đầu Ngũ đại Thánh thú, Kình Thiên Côn Bằng, quản Thiên Địa Văn Hỏa, Hỗn Độn Thanh Viêm, sáng lập vạn vật. Điều này cũng quyết định nguồn gốc danh hào của bọn họ, Võ Hỏa hủy diệt, Văn Hỏa sáng sinh; Võ Hỏa thiêu trời diệt thế, Văn Hỏa trụ chống kình thiên.”
“Có thể nói, Văn Võ song hỏa, một âm một dương, tương sinh tương khắc. Có thể ngăn chặn khí thế bạo ngược của Võ Hỏa mạnh nhất trong thiên địa của hắn, cũng chỉ có Văn Hỏa mạnh nhất thiên địa. Nhưng mà tuyệt đối không ngờ rằng, vậy mà Văn Hỏa này lại ở trên người hắn, sau lưng hắn lại còn có Kình Thiên Côn Bằng làm chỗ dựa? Như vậy hắn... rốt cuộc là đồ đệ của ai, Kỳ Lân hay là Côn Bằng?”
Trong lúc nhất thời, ánh mắt Diệp Lân nhìn về phía Trác Uyên có chút mờ mịt, lại cũng rơi vào hỗn loạn!
Ban đầu hắn ta không biết Trác Uyên là truyền thừa của con Thánh thú nào, Thanh Viêm lại không phải là thứ mà Trác Uyên dễ dàng thấy được, hắn ta lại càng không rõ ràng. Nhưng mà sau đó thấy Trác Uyên coi trọng nhất là Kỳ Lân Tí, thì kết luận hắn là đệ tử Kỳ Lân.
Về phần Tử Lôi gì đó, ước chừng là không biết vì sao lại dính vào trong kết giới, không giữ được, bằng không tại sao hắn lại dùng Tử Lôi nọ không quen tay như vậy?
Cho nên, trải qua phán đoán cẩn thận, hắn ta cho rằng Trác Uyên là đệ tử Kỳ Lân, không có khí lực, chắc chắn không quen với phương pháp vận chuyển năng lượng. Ngoại trừ giáp lá cà ra, Thần Hồn chiến tuyệt đối không phải đối thủ của hắn ta!
Nhưng mà hiện tại, hắn ta cũng phát hiện hắn ta sai lầm rồi, cuối cùng Trác Uyên cũng xuất ra một Thiên Long Hồn do Hỗn Độn Thanh Viêm luyện hóa ra, đủ để khắc chế năng lượng biến hóa của hắn ta, Kình Thiên Thanh Long Vương, vừa khéo tương khắc với Phần Thiên Kim Long Vương của hắn ta!
Chẳng qua, nếu chỉ là về năng lượng thuộc tính, thật sự là như vậy, nhưng nếu đặt nó trong Long Hồn mà nói...
Trong mắt chợt lóe tinh quang, Diệp Lâm sẽ không bao giờ bày ra dáng vẻ vững vàng ngồi câu cá*, ăn chắc Trác Uyên nữa, tâm niệm vừa động, Kim Long Vương đó nổi giận gầm lên một tiếng, vọt qua phía Thanh Long, đúng là tiên phong đề xuất tấn công!
(* đầy đủ là Dù cho sóng gió nổi lên, vẫn vững vàng ngồi câu cá, ý chỉ không dao động mà luôn vững tâm khi gặp khó khăn)
“Hừ, Thanh Viêm tương khắc với Kim Viêm là không sai, nhưng làm Long Hồn, cứng rắn nhất mạnh mẽ nhất mới là vương đạo, ngươi cho là Long Hồn luyện hóa từ Văn Hỏa này của ngươi, có thể mạnh hơn so với Võ Hỏa luyện hóa của ta hay sao?”
Diệp Lân hét lớn một tiếng, mạnh mẽ trừng tới chỗ Trác Uyên, nhưng chỉ hét lớn, cũng không liều lĩnh như lúc trước.
Khóe miệng nhếch lên, Trác Uyên đã biết ngay từ đầu tư tưởng hắn ta tràn đầy tự kiêu, đến bây giờ đã lo lắng không có thắng tuyệt đối được nữa, bất giác cười nhạo một tiếng, đã tìm hiểu thêm được thông tin cần biết.
Ít nhất điều này đã chứng minh, Trác Uyên đi theo chiến lược này, là đã có hiệu quả, tiểu tử đó đã luống cuống. Như vậy, tiếp theo, nên dốc toàn bộ sức mạnh rồi.
Trên mặt lộ ra một nụ cười quỷ quái, Trác Uyên không khỏi nhướng nhướng mày, trêu đùa: “Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe lấy nhu thắng cương sao, Kim Long Võ Hỏa của ngươi, nhất định có thể thắng Thanh Long Văn Hỏa của ta sao?”
“Hừ, đó là chắc chắn!” Diệp Lân cười lạnh, hơi ngẩng đầu lên, kiên định nói: “Rồng phải mạnh mẽ, cho dù thuộc tính của hai con Long Hồn của ngươi ta tương khắc, nhưng bàn về chiến lực, Kim Long của ta tuyệt đối ở phía trên Thanh Long của ngươi, không tin cứ chờ xem!”
Nói xong, Diệp Lân kết ấn dưới tay, đồng tử ngưng tụ, Kim Long nọ lại ngâm một tiếng dài, Kim Viêm toàn thân cuồng bạo, tập trung vào một trảo, cái đuôi vung lên, trong nháy mắt xuất hiện trước người Thanh Long, một trảo chụp tới trên người nó!
Ầm!
Một tiếng nổ phát ra, long trảo màu vàng mạnh mẽ móc vào trên lưng Thanh Long, kim sắc hỏa diễm cuồng mãnh, điên cuồng dũng mãnh xông vào bên trong Thanh Viêm nọ, thiêu đốt sau lưng của Thanh Long. Song Thanh Viêm đó lập tức vòng trở về, bao vây Kim Viêm trong đó, cắn nuốt Kim Viêm trong nháy mắt.
Nhưng mà dù vậy, cỗ trảo lực mạnh mẽ nọ, vẫn khiến cho lưng Thanh Long run lên như trước, khàn giọng kêu lên.
Mày Trác Uyên cũng mạnh mẽ nhíu lại, bỗng nhiên một cỗ đau đớn đánh úp vào sâu trong đầu, nhưng mà hắn lại mạnh mẽ cắn răng, kiên trì như trước. Đợi đến lúc đúng thời cơ, trong mắt chợt lóe tinh quang, tâm niệm cũng vừa động, Thanh Long cũng thừa dịp chỗ sơ hở của Kim Long mở ra hết sức, một trảo cào về phía bụng của Kim Long!
Thấy tình cảnh như vậy, Diệp Lân cũng bĩu môi khinh thường, không chút để ý: “Vô dụng thôi, Thanh Long Văn Hỏa chủ động phòng ngự, tấn công không tốt. Một trảo này của ngươi, đánh vào trên người Kim Long ta, cũng không khác gì gãi ngứa!”
“Hừ, vậy cũng chưa chắc!” Khóe miệng nhếch lên, Trác Uyên chẳng nói đúng sai, trong mắt phát ra ánh sáng quỷ quái.
Vù!
Đột nhiên, một tiếng chấn động vang lên trong không gian, một đạo hồng mang hiện lên phía trên Long Hồn.
Diệp Lân thấy vậy, dường như đã sớm đã đoán được, phát ra tiếng cười nhạo: “Quả nhiên, ngươi phải đổi Đại Lực Xích Long Vương. Trong ba con Long Hồn này của ngươi, cũng chỉ có một con Xích Long Vương này có khả năng tấn công. Nhưng mà đáng tiếc, nó lại chỉ có sức mạnh lớn mà thôi, trong Thần Hồn công phòng, năng lượng trùng kích mới là bản lĩnh cuối cùng. Một trảo của Xích Long Vương này, cùng lắm chỉ đánh bay Kim Long Vương nọ của ta, muốn đả thương ta, còn không có...”
“Thật xin lỗi, ai nói ta chỉ có ba con Long Hồn vậy?”
Nhưng mà, còn không đợi hắn ta tiếp tục nói, lời nói quỷ dị của Trác Uyên bỗng dưng phát ra.
Ngay sau đó, đột nhiên một tiếng phốc trầm đục vang vọng ở phía chân trời, mặc dù nặng nề, nhưng lại truyền rõ ràng vào trong tai mọi người. Ngay sau đó, chuyện tình khiến cho tất cả mọi người không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.
Bụng của con Phần Thiên Kim Long Vương, vậy mà bị một long trảo hung mãnh trực tiếp móc xuyên qua từ dưới lên trên, linh khí cuồn cuộn không ngừng tràn ra bên ngoài!
Thân mình Diệp Lân cũng chợt chấn động, hai mắt lồi ra, vẻ mặt khó tin nhìn về phía Trác Uyên, khóe miệng bỗng xẹt qua quỹ tích đỏ tươi, tí tách chảy xuống. Nhưng mà trong mắt hắn ta, vẫn là một mảnh mơ màng!
Điều này sao có thể, theo lý thuyết, ba con Long Hồn nọ, đều không đến mức có thể đả thương đến nó mà!
Mày có hơi run lên, Diệp Lân cứng ngắc quay đầu, lại thấy xa xa phía trên hư không, phía trước thân hình khổng lồ của Kim Long Vương, nhưng cũng không phải là một trong ba con cự long lúc trước, mà là một con trường long toàn thân màu tím hiện ra mũi nhọn sấm sét.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!