“Long là chí cường chí cương vật, mặc dù Ma Long Vương của người rất quỷ dị, có thể khắc chế Kim Viêm của ta, nhưng bây giờ ta sẽ cho ngươi xem, tư thái chân chính của một cự long nên có.”
Hét lớn một tiếng, bí quyết trên tay của Diệp Lân đã kết xong: “Hãy thể hiện sự bạo ngược của ngươi, Phần Thiên Kim Long Vương, Kim Lân Thiểm.”
Rống!
Một tiếng ngâm khí phách vang lên, cả ngươi Kim Long Vương bỗng nhiên phát ra ánh sáng màu vàng chói mắt, cả người chấn động, hất tung Ma Long Vương ra.
Sau đó, không đợi Ma Long Vương cắn xé một lần nữa, toàn bộ long lân trên người Kim Long Vương đã mở ra, mỗi mảnh long lân tựa như một mũi đao nhọn, thẳng tắp chống lại Ma Long Vương, bên trên long lân còn có Phần Thiên Kim Viêm cực nóng đang thiêu đốt không ngừng, phát ra những tiếng nổ vang ken két, cảm giác như thứ gì đó bị nứt ra.
Hai mắt không nhịn được run lên, mặc dù Trác Uyên không biết hắn ta muốn làm cái gì, nhưng trong lòng bỗng dưng sinh ra một cảm giác nguy hiểm, vì vậy không nói hai lời, dựa vào trực giác chinh chiến nhiều năm, vội vàng ra lệnh cho Ma Long Vương lui về phía sau.
Nhưng đã chậm, Ma Long Vương còn chưa kịp rời khỏi người Kim Long, kim lân trên người Kim Long đã bắn như mưa về phía Ma Long Vương, Phần Thiên Kim Viêm chui vào trong cơ thể của Ma Long Vương, Ma Long Vương còn chưa kịp cắn nuốt luyện hóa chúng, Kim Lân này đã đột nhiên phát nổ rầm rầm.
Sóng xung kích mãnh liệt, Phần Thiên Kim Viêm đốt cháy nóng rực khiến cho cả người Ma Long Vương nở tung như pháo hoa, đau đớn trong xương tủy khiến cho cả người nó co rút lại, cả người run rẩy không ngừng.
Trác Uyên cũng bị tác động, trong đầu cũng vô cùng đau đớn, da mặt không nhịn được căng ra.
Thấy tình huống như vậy, Diệp Lân đột nhiên lạnh lùng cười, lại chỉ huy Kim Lân Vương thoát ly dây dưa với Ma Long Vương, sau đó nanh vuốt sắc bén chém vào đầu của Ma Long Vương.
Khí thế đen tối trên người Ma Long Vương dần phiêu tán trong không trung, từng âm thanh nổ vang ầm ầm trên người Ma Long Vương vang vọng trong tai mọi người, bị móng vuốt của Kim Viêm đánh vào đầu, thế nhưng lại không có một chút sức lực để phản kích.
Khóe miệng nhếch lên, thời điểm Kim Long Vương đánh Ma Long Vương, Diệp Lân cảm thấy như đánh vào người Trác Uyên, cười nhạo nói: “Ha ha ha… Cho dù Ma Long Vương của ngươi có thể khắc Kim Viêm của ta thì sao, ngươi đã từ bỏ sự cương mãnh của một long hồn. Mặt khác ngươi lại sử dụng lực lượng lộn xộn rối loạn để luyện hóa Long hồn, làm sao có thể là đối thủ của một Long hồn thuần khiết? Luận về thực lực tổng hợp, Phần Thiên Kim Long Vương mới là hoàn mỹ nhất. Thần hồn chiến, ngươi cũng không phải là đối thủ của ta.”
Trong mắt Diệp Lân lóe lên sự ngông cuồng, cười to liên tục. Mọi người xung quanh vừa mới nhìn thấy Trác Uyên có một cơ hội chuyển bại thành thắng, nhưng chỉ trong chớp mắt lại bị đối phương áp chế, tia hy vọng nhạt nhòa lại ảm đạm.
Song Long Chí Tôn cũng bất đắc dĩ lắc đầu, tuy rằng bọn họ cũng cảm thấy ngạc nhiên khi Trác Uyên có phương pháp một hồn song luyện, nhưng không thể không nói, lực lượng Long Hồn cùng với viêm lực của Diệp Lân đều như nhau, cũng rất hoàn mỹ, không hề có chỗ thiếu hụt.
Xích Long Vương cùng với Ma Long Vương của Trác Uyên, mỗi con Long Hồn đều có thể khắc một sở trường của hắn ta, nhưng đáng tiếc khuyết điểm của hai con Long Hồn này cũng không ít, rất dễ dàng bị người ta nắm lấy sơ hở công phá, cũng không thể đánh bại được đối phương, trừ phi…
Mí mắt khẽ run lên, Song Tôn liếc nhìn lẫn nhau, trong lòng thầm hiểu mà không nói, dường như muốn nghĩ rằng có thể, nhưng rất nhanh sau đó lại lắc đầu phủ định.
Chuyện này làm sao có thể xảy ra được? Một song hồn luyện đã là đáng quý, làm thế nào có thể pha trộn hai loại năng lượng khác nhau… Hơn nữa, dường như đó cũng không phải là Đạo chính thống, căn bản là không có khả năng…
Xem ra trước mắt, Trác Uyên đã sử dụng toàn lực, nhưng không thể không nói, thắng bại đã định.
“Nếu như hai con Long Hồn có thể hợp lại thành một…” Ở vị trí của Kiếm Thần Tông, dường như Tạ Thiên Thương cũng nghĩ đến khả năng này, khẽ thầm thì.
Nhưng lời hắn ta vừa mới nói ra, Ôn Đào ở bên cạnh đã lắc lắc đầu, quả quyết phủ định: “Đây là chuyện không có khả năng, mặc dù chuyện của Ma Long Vương là như thế nào ta còn chưa hiểu rõ lắm, nhưng có thể khẳng định, đó là lực lượng cực âm, âm vi nhu, hậu đức tái vật, cho nên mới có thể khắc chế được Kim Viêm, giống như kiếm ý nhu tình của chúng ta. Tuy nhiên Xích Long Vương chính là chí cương chí mãnh, âm dương cùng sinh nhưng cũng có âm dương tương khắc. Nếu như lực lượng của hai Long Hồn hợp nhất, hoặc là âm dương dung hợp, hóa thành phàm vật, không hề có một lực lượng nào nữa. Hoặc là âm dương tương khắc, xung đột lẫn nhau, chưa giết được kẻ địch đã tự tổn thương bản thân, mất nhiều hơn được.”
“Cho nên Trác huynh có thể luyện hóa ra hai chủng loại Long Hồn hoàn toàn tương phản lẫn nhau một âm một dương, đã là đáng quý. Nếu như lực lượng của hai Long Hồn hợp nhất thì chắc chắn là không có khả năng. Hơn nữa, cho dù hắn có làm được cũng không thể trở thành đối thủ của Diệp Lân, bởi vì nó còn thiếu một thứ vẫn chưa đủ.”
“Còn thiếu một thứ?” Nhíu mày, Tạ Thiên Thương ngạc nhiên hỏi.
Thản nhiên gật đầu, vẻ mặt Ôn Đào trở nên nghiêm túc: “Đúng vậy, đó chính là sự bạo ngược của long. Long chính là loại chí cường, Long Hồn của Diệp Lân chính là Viêm Long, viêm là tượng trưng cho sự bạo liệt, cho nên một khi đã công kích sẽ như mưa rền gió dữ. Mà Long Hồn của Trác huynh, cho dù là Xích Long Vương hay là Ma Long Vương, đều thiếu đặc tính này. Nhất định là lực công kích sẽ không đủ. Mà trên phương diện phòng thủ cũng khó có thể phòng trụ được đặc tính công kích này, giống như Kim Lân Thiểm…”
Nhưng mà, trong lúc bọn họ đang suy nghĩ, một tiếng rống to đột nhiên truyền ra từ núi nhỏ, tất cả mọi người lại ngẩn ra, nhìn chăm chú vào chỗ đó, chỉ thấy Long Hồn của Trác Uyên biến trở lại thành Xích Long Vương, hai trảo vung lên, phù một tiếng liền đỡ lấy chiêu của Kim Long Vương, sau đó gầm một tiếng, tung một trảo về phía Kim Long Vương, một tiếng nổ ầm vang đã đánh bay cả người Kim Long Vương ra ngoài.
Xích Long Vương mạnh mẽ, thần lực vô địch, mặc dù là Kim Long Vương cũng khó có thể chống lại trên phương diện lực lượng. Luận về lực chí cương, Xích Long Vương mới hoàn toàn xứng đáng là Long Hồn thứ nhất.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đang xem trận chiến trong sân đột nhiên hô to đứng lên, vô cùng hưng phấn, nghĩ đến Trác Uyên lợi dụng hai Long Hồn chuyển hóa, sẽ lập tức trở mình.
Nhưng đúng vào lúc này, Kim Long Vương đột nhiên kiềm hãm cả người, sau đó vung đuôi lên, mưa kim lân lại đánh về phía Xích Long Vương.
Tựa như sao băng nện xuống người, Xích Long Vương vội vàng vung đuôi, bảo vệ đầu ở bên trong, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng vang rầm nổ ra, Xích Long Vương gào một tiếng thê thảm, lân giáp trên người nhất thời bị Phần Thiên Kim Viêm nổ mạnh, bạo tạc thành từng mảnh nhỏ, linh khí phiêu tán không ngừng trong không trung, ánh sáng màu hồng trên người cũng ảm đạm hơn rất nhiều.
Cảm thấy rùng mình, rốt cuộc Tạ Thiên Thương cũng hiểu được sự bạo ngược trong lời của Ôn Đào, thì ra hai con Long Hồn của Trác Uyên, cho dù là cái nào cũng không thể ngăn cản được Kim Lân Thiểm của Kim Long Vương.
Đối mặt với công kích cuồng bạo như vậy, cho dù Trác Uyên có chuyển hóa hai Long Hồn như thế nào, đều không hề có một chút tác dụng nào, vẫn là cục diện bị động chịu đánh như trước.
Điểm này, rất nhiều cao thủ ở đây đã chú ý đến, nhưng cũng chỉ có một phút này, tất cả người xem ở đây mới phát hiện ra được, mặc dù Trác Uyên có hai con Long Hồn, nhưng vẫn không thể thay đổi được cục diện bị động như cũ.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều thở dài, mất mác lắc đầu, Song Tôn lại liếc mắt nhìn về phía ba người Bình Phán trưởng lão, chuẩn bị chấm dứt trận chiến này bất cứ lúc nào…
Cả người khẽ run rẩy, khóe miệng Trác Uyên lại chảy ra một tia máu đỏ sẫm, cũng không để ý, trong lòng thầm chuyển hóa Đại Lực Xích Long Vương thành Thôn Thiên Ma Long Vương, khí thế tối đen hấp thu toàn bộ Kim Viêm còn sót lại trên người, mới thầm nghĩ, xem ra chỉ hai loại Long Hồn khác nhau vẫn không thể làm gì được hắn ta.
“Trác Uyên, ngươi đã rơi vào đường cùng, hai loại Long Hồn dị biến cũng không ngăn cản được Kim Long Vương của ta. Không thuần khiết chính là không thuần khiết, làm sao có thể làm đối thủ với Long Hồn của ta, ha ha ha…”
Vẻ mặt Diệp Lân đắc ý nhìn về phía Trác Uyên, tràn đầy vẻ kiêu ngạo, Kim Long Vương cũng lắc lắc cái đuôi, vẻ mặt khinh thường nhìn về phía Hắc Long ở phía đối diện. Giống như một đệ tử hoàng thất nhìn một tên dân đen, trong mắt đầy vẻ hèn mọn.
Khinh thường bĩu môi, Trác Uyên rất không thích người khác ra vẻ đắc ý, nhất là dám ra vẻ ở trước mặt hắn, vì thế khẽ sờ cái mũi, lạnh lùng nói: “Thằng nhãi con, đừng ra vẻ làm màu, làm màu bị sét đánh. Chưa đến cuối cùng, ai cũng không thể khẳng định được thắng bại.”
“Ngươi còn muốn ngoan cố chống cự? Nói cho ngươi biết, chỉ là tự rước khổ vào người mà thôi. Ta đã nói trước, ta xuống tay không biết nặng nhẹ, đến lúc đó đừng trách ta đánh tan thần hồn của ngươi.”
“Ha ha ha… Cũng vậy, một khi lão tử đã điên lên, cũng không làm chủ được bản thân mình.” Trác Uyên khẽ nhếch miệng cười nhạo.
Sắc mặt trở nên lạnh lùng, Diệp Lân bình tĩnh nói: “Ngươi muốn mắng ta là kẻ điên? Hừ, chúng ta chờ xem, rốt cuộc ai sẽ bị bức điên trước. Phần Thiên Kim Viêm của ta xưng là Phần Thiên, đã đủ để đốt cháy bầu trời này.”
“Ngươi không nghe lời người xưa nói, báo ứng ở ngay trước mắt hay sao. Ngươi muốn đốt cháy bầu trời này, ta sẽ không để cho nó sụp đổ, ha ha ha…” Trác Uyên khoan thai cười, khóe miệng nhếch lên một vòng cung tà dị.
Khẽ nhí mày, Diệp Lân cảm giác có một chút quái dị, sao hai Long Hồn của tên tiểu này đã không còn tác dụng nào, trở thành đồ bỏ đi, mà vẫn có thể ung dung bình tĩnh như vậy được?
Nhưng rất nhanh, hắn ta cũng cố gắng quên đi suy nghĩ quái dị này, bởi vì Long Hồn của Trác Uyên lại một lần nữa hóa thành Đại Lực Xích Long Vương rồi vọt về phía hắn ta.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!