Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

“Ha ha ha… Trác Uyên, ngươi đến rồi xem đi, so với thần uy của Long Hồn, ngươi còn kém nhiều lắm, vẫn nên  nhanh chóng đầu hàng đi, nói cách khác…”  

             Ban đầu cả người Kim Long Vương cũng bị đánh bay, bởi vì một móng vuốt bắt được Xích Long Vương mà ngừng lại. Ngay sau đó, cả người Kim Long Vương đột nhiên lắc lư, toàn bộ thân mình cự long quấn lấy Xích Long Vương khiến nó không thể cử động được. Dù có vùng vẫy như thế nào cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của Kim Long Vương.  

             Hơn nữa, Phần Thiên Kim Viêm cuồn cuộn không ngừng nướng chín cả người Xích Long Vương, khiến cho nó đau đớn rống lên liên tục. Nếu không có một lớp ánh sáng màu hồng bao quanh thân mình làm thành một vòng bảo vệ, chỉ sợ bây giờ nó đã bị đốt cháy không còn một cọng lông.  

             Nhưng cho dù là như vậy, Xích Long Vương cũng không nhịn được co quắp gào thét, dáng vẻ dường như đang vô cùng đau đớn.  

             Trác Uyên thân là chủ nhân của Long Hồn, cả người cũng run rẩy, sắc mặt cũng trắng bệch một cách đáng sợ, sau đầu cũng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.  

             Diệp Lân ở phía xa nhìn thấy Trác Uyên như vậy, không khỏi cười lớn một cách đắc ý: “Rõ ràng rằng Long Hồn của ngươi cũng không phải là đối thủ của ta, nếu như ngươi còn không chịu đầu hàng, chỉ sợ sẽ rơi vào kết cục thần hồn câu diệt.”  

             Nói xong, Diệp Lân vừa suy nghĩ, Kim Long Vương dường như nhận được một mệnh lệnh nào đó, há miệng, phun ra lửa cháy ngập trời về phía Xích Long Vương, đốt cho Xích Long Vương đau đớn đến mức nhe răng trợn mắt, thống khổ không thể chịu được.  

             Cả người Trác Uyên cũng run rẩy không ngừng, nắm chặt tay, cũng cắn chặt hàm răng, không nói ra lời nào, nhưng đôi mắt sắc bén kia vẫn mang một dáng vẻ vô cùng bất khuất.  

             Người bên ngoài thấy vậy, trong lòng tất cả mọi người đều đồng thời trở nên vô cùng căng thẳng, bất đắc dĩ thở dài.  

             Thần hồn chiến còn không bằng đánh nhau vật lộn, ngay từ đầu đã bị hắn ta chế trụ. Quả nhiên, tiểu tử này cũng biết rằng thần hồn chiến chính là uy hiếp của hắn, không thể đánh bừa, cho nên mới dốc hết toàn lực trên phương diện đánh nhau.  

             Thế nên cho đến khi thần hồn chiến, hắn ta còn muốn vật lộn một lần cuối cùng, nhưng đáng tiếc vẫn không thể chiếm được một chút thượng phong.  

             Không còn cách nào khác, một trái tim vẫn kiên trì bất khuất, hắn lại phải bắt đầu trận chiến thần hồn này. Tuy nhiên thực lực chính là thực lực, quả thực trận thần hồn chiến này còn chênh lệch quá lớn.  

             Không, không phải là chênh lệch quá lớn, mà ngay cả tư cách cơ bản cũng không có, chỉ thấy hắn hoàn toàn bị áp chế.  

             Trác Uyên này… Đã không còn bất kỳ một cơ hội nào để trở mình.  

             Mọi người đều cho rằng Trác Uyên đã xác định rồi, ngay cả Long Hồn của Trác Uyên đều đã bị người ta nắm chặt ở trong lòng bàn tay, còn có thể không thua được hay sao? Chỉ có Sở Khuynh Thành vẫn nắm chặt tay, trong ánh mắt còn mang theo tia hy vọng.  

             “Khuynh Thành tỷ, kết quả đã định, Diệp Lân kia quá mạnh mẽ, Trác… Hắn… Thua…” Đan Nhi nhìn về phía cơ thể căng cứng của Sở Khuynh Thành, đột nhiên muốn an ủi.  

             Nhưng Sở Khuynh Thành vẫn kiên định với suy nghĩ của nàng, gắt gao nhìn chằm chằm về phía Trác Uyên, nói một cách khí phách: “Ta biết chàng không nắm chắc trận chiến lần này, nhưng chỉ cần chàng chưa mở miệng nhận thua, ta sẽ tin tưởng chàng sẽ thắng, nhất định…”  

             Đột nhiên cảm thấy rùng mình, tất cả những người con gái ở đây đều nhìn Sở Khuynh Thành, bất đắc dĩ thở dài, ai thán nghĩ đây là tín nhiệm mù quáng đến mức nào.  

             Hai vị chí tôn thấy tình huống như vậy, cũng bất đắc dĩ lắc đầu, đồng thời nhìn về phía phương hướng của Diệp Lân, trong mắt cũng lóe lên vẻ ngạc nhiên.  

             “Rốt cuộc kẻ kia có lai lịch gì, không ngờ lại có sự tìm hiểu sâu sắc như vậy với việc luyện hóa Thiên Long Hồn. Vốn ban đầu chúng ta nghĩ Trác Uyên đã luyện hóa Thiên Long Hồn lớn mạnh rồi, nhưng không thể ngờ được, Thiên Long Hồn của Diệp Lân lại còn mạnh hơn, thực sự là… Ngay cả hai người chúng ta đã tìm hiểu nhiều năm như vậy, chỉ sợ cũng không bằng.” Ánh mắt Hắc Nhiêm Chí Tôn run rẩy, tim đập nhanh, kinh sợ thốt lên.  

             Bạch Mi Chí Tôn nghe thấy vậy, cũng khẽ vuốt cằm, tỏ vẻ đồng quan điểm: “Đúng vậy, không thể bỏ qua người thắng cuộc được, huống hồ cả hai người đều là Thiên Long Hồn. Thiên Long Hồn này của Diệp Lân, dường như được luyện hóa trên một Thiên Long Hồn cực mạnh, thực sự khó có thể tưởng tượng được, rốt cuộc là luyện hóa như thế nào mới có thể đạt được uy lực lớn như vậy. Quả nhiên Trường Giang sóng sau đè sóng trước, chúng ta đều đã già rồi…”  

             Bạch Mi Chí Tôn cảm thán liên tục, Hắc Nhiêm Chí Tôn nhìn lão ta một cái, cũng khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt nhìn kỹ về phía Trác Uyên, thở dài một tiếng, đứng dậy, nhìn về phía Bình Phán trưởng lão nói: “Diệp Lân thắng, kêu bọn họ trở về đi.”  

             “Cái gì?”  

             Cả người không nhịn được chấn động, vẻ mặt Bình Phán trưởng lão không thể tin nhìn về hướng của hai vị chí tôn, còn tưởng rằng lão ta bị lãng tai, nghe nhầm chứ.  

             Trong những trận đấu của Song Long Hội, hai vị chí tôn đều chỉ làm những người đứng xem, bảo trì sự công bằng công chính cao nhất, không hề tham dự đến những trận đối chiến của các đệ tử, tất cả đều dựa trên quy củ.  

             Nhưng bây giờ, thời gian còn chưa đến, thậm chí thời gian còn hơi sớm, thế nhưng hai vị chí tôn lại muốn chấm dứt trận đối chiến, tuyên bố thắng bại, đây là chuyện chưa từng có trong mấy ngàn năm qua.  

             Trong lúc nhất thời, trưởng lão Bình Phán còn chưa kịp suy nghĩ, vẻ mặt mê mang.  

             Làm sao không hiểu được suy nghĩ của lão ta, Hắc Nhiêm Chí Tôn đột nhiên thở dài một tiếng, thản nhiên nói: “Thắng bại cũng đã rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn chờ đến khi bọn họ nháo đến tai nạn chết người hay sao?”  

             Lần này, xem ra trưởng lão Bình Phán đã hoàn toàn phản ứng lại, nhìn kỹ qua núi nhỏ bên đó, đột nhiên hiểu rõ mọi chuyện.  

             Thì ra hai vị chí tôn sợ Trác Uyên bị tổn thương, cho nên tự mình mở miệng cứu hắn một mạng, đây thực sự là vinh quang lớn mà.  

             Phải biết rằng, ở trong mắt những người ở bên trên, mạng người chỉ là một chuyện nhỏ. Người chết trong Song Long Hội còn ít hay sao, nhưng người được hai vị chí tôn nói cầu tình, thì chỉ có duy nhất Trác Uyên này…  

             Xem ra kẻ này sẽ chính là đệ tử được sủng ái sau này của hai vị chí tôn, thực sự là có phúc lớn.  

             Bất giác mỉm cười một tiếng, Bình Phán trưởng lão nhìn về phía song tôn rồi cúi đầu, sau đó liếc mắt nhìn về phía hai thủ vệ trưởng lão, hắng giọng, chuẩn bị ngăn hai người bọn họ lại, tuyên bố thắng cuộc.  

             Nhưng mà, đúng lúc này, hai vị trưởng lão còn chưa kịp mở ra kết giới thông đạo, Bình Phán trưởng lão cũng chưa kịp mở miệng nói, một tiếng cười quỷ dị đột nhiên truyền ra từ trong núi nhỏ, chui vào trong tai của tất cả mọi người, khiến cho cả người không nhịn được run lên, cảm thấy hơi sợ hãi.  

             Dường như là tiếng kêu của u hồn dã quỷ trong bóng đêm, âm trầm mà đáng sợ vô cùng.  

             “Ha ha ha… Tiểu tử thối, cuồng vọng cũng phải có mức độ, bảo lão tử đầu hàng ngươi ư? Ngươi còn không xứng.” Một tiếng cười âm trầm phát ra, Trác Uyên chậm rãi ngẩng đầu lên, tuy rằng trên mặt vẫn còn mang vẻ suy yếu, nhưng trong hai con ngươi cũng đã thay đổi thần quang, không còn sự lo lắng và ngưng trọng lúc trước, mà thay thế bằng sự điên cuồng một cách trắng trợn.  

             “Nếu như Thiên Kim Long Vương của ngươi chỉ có trình độ như vậy, thì thật có lỗi, lão tử thắng. Dị biến, Thôn Thiên Ma Long Vương.”  

             Đột nhiên, hai con ngươi Trác Uyên ngưng tụ lại, bỗng nhiên hô to. Tất cả mọi người, thậm chí ngay cả Diệp Lân cũng còn chưa kịp phản ứng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Long Hồn của Trác Uyên đột nhiên ngửa mặt lên trời rít gào một lần nữa.  

             Ngay sau đó, ánh sáng màu đỏ đậm dần dần biến mất, hai mắt Xích Long Vương nhắm lại, dường như đang ngủ say, ánh sáng màu hồng cũng theo đó biến mất. Đợi đến khi cự long mở mắt một lần nữa, cũng đã biến thành một mảnh tối đen.  

             Hơn nữa ánh mắt cuồng bạo của Xích Long Vương lúc trước cũng biến mất không thấy, chỉ còn lại sự âm trầm tàn nhẫn. Hai mắt tối đen, giống như bị sự tàn nhẫn vô tận cắn nuốt.  

             Đồng thời, trên người cự long cũng bắt đầu nhiễm một màu đen tối, trong chớp mắt đã biến thành một màu đen thuần túy, vô cùng yên ắng, cũng tản ra hơi thở cực kì nguy hiểm.   

             Cả người Diệp Lân chấn động, hai mắt không nhịn được co rút lại.  

             Đây… Đây là chuyện gì? Rõ ràng vẫn là Long Hồn đó, nhưng làm sao vẻ bề ngoài lại đột nhiên thay đổi, thậm chí ngay cả khí chất cũng thay đổi, dường như đã biến thành một thần hồn khác.  

             Hai vị chí tôn thấy vậy cũng vô cùng ngạc nhiên, trong lòng kinh hãi.  

             Theo lý thuyết, Thần Hồn dị biến có quan hệ cùng với công pháp tu luyện đạo chính thống của bản thân người đó, một khi kết hợp cùng với đặc tính của bản thân sẽ không còn thay đổi nữa, nhưng tại sao trong một hơi thở lại xuất hiện hai chủng loại dị biến hoàn toàn khác nhau?  

             Một loại tàn bạo hung ác, chính đại quang minh, một loại thì âm ngoan thủ lạt, giống như sát thủ ẩn núp trong bóng đêm.  

             Thế nhưng điểm quan trọng là hai chủng loại dị biến này lại xuất hiện đồng thời trên cùng một con Thần Hồn, thật sự là không thể tưởng tượng được. Song tôn thề, bọn họ sống cả một đời cũng chưa từng gặp chuyện quỷ dị như vậy.  

             Không chỉ là bọn hắn, cho dù là Đan Thanh Sinh đã từng tự mình chỉ điểm cho Trác Uyên, lúc này đang tránh ở một bên cũng nháy mắt trở nên ngây dại, thầm thì tự nói: “Đây chính là phương pháp tiểu tử kia ngộ ra thần hồn dị biến của bản thân hay sao, thực sự con mẹ nó quá quỷ dị, quả thực biến thái y hệt như hắn. Rốt cuộc hắn đang biểu diễn loại công pháp nào, không ngờ lại có vài loại Đạo chính thống…”  

             Trong lúc nhất thời, mọi người nhìn thấy tất cả cảnh này đều nghị luận không ngừng, vô cùng ngạc nhiên, ngay cả Bình Phán trưởng lão cùng hai vị thủ vệ trưởng lão cũng đều nhất thời quên mất nhiệm vụ của mình.  

Top Truyện Hay

             Khóe miệng khẽ nhếch lên, Trác Uyên không để ý đến cái nhìn của những người bên ngoài, gian ác cười nói: “Tất cả tình báo đều đã được sưu tầm, bây giờ thì… Phản kích bắt đầu.”  

             Vừa dứt lời, một tiếng rống kinh thiên động địa đột nhiên phát ra từ miệng của Hắc Long, sau đó tất cả mọi người, ngay cả Diệp Lân cũng đều cảm thấy sởn gai ốc.  

             Hắc Long kia hoàn toàn không sợ thần uy của Kim Viêm, đột nhiên xoay ngược lại, bò lên trên người của Kim Long Vương. Sau đó hé miệng ra, cắn vào người của Kim Long, đến nỗi Kim Long Vương không nhịn được rống lên liên tục, kêu thảm thiết.  

             Trong đầu Diệp Lân đột nhiên đau đớn, biết Long Hồn bị hao tổn, bất giác trở quýnh lên, vội vàng ra lệnh Kim Long Vương đốt cháy Hắc Long.  

             Nhưng Hắc Long cũng giống như chủ nhân Trác Uyên của nó, vô cùng quỷ dị, nhưng lại không hề sợ hãi thần uy của Kim Viêm mà ngay cả Xích Long Vương cũng không đối phó được kia.  

             Khí thế đen tuyền cả người lưu chuyển không ngừng, trong nháy mắt Phần Thiên Kim Viêm cuồn cuộn bị Hắc Long hút vào trong cơ thể, chẳng mấy chốc đã biến mất không còn nữa.  

             Hai mắt không nhịn được co rút lại, lần này đến lượt Diệp Lân luôn luôn kiêu ngạo phải chấn động.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!