Người tu luyện, nghịch thiên mà đi, đón khó khăn mà lên, chỉ cần có một trái tim bất khuất, thì có thể tiếp tục đạo của bản thân. Nhưng mà người và thú không giống nhau, vương của vạn thú chỉ có một, hai mãnh thú gặp nhau, cần phải phân ra thắng bại.
Người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc!
Ngũ đại Thánh thú thượng cổ, song hành với thế gian, sở dĩ không phân ra địa vị cao thấp, không phải bởi vì bọn họ dĩ hoà vi quý*, mà hai bên bọn họ đều có một chỗ mà thế nhân khó có thể vượt qua, đều tự coi đây là vinh quang, xưng vương xưng bá, ai cũng không làm gì được ai!
(*dĩ hòa vi quý: nên lấy chuẩn mực hòa nhã, hòa hợp và tôn trọng để đối xử với mọi việc)
Thế nhưng, nếu hai thú tranh đoạt, có một thú bại trận, tất nhiên con thú đó sẽ rơi xuống dưới đối phương, khó ngẩng đầu hơn nữa, đây là thú tính, người thắng làm vua!
Một khuôn vàng thước ngọc này, mặc dù con người cũng tuân theo, song con người còn có một điều ngọc luật khác càng thêm kinh điển, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn!
Cho nên, hôm nay, trận đối chiến này của hắn với Diệp Lân, người bình thường mà nói thì không có gì. Nếu thua mà nói, qua vài năm nữa thắng trở về là được rồi, chỉ cần có một trái tim hướng về phía trước, sớm hay muộn cũng có thể tìm về sân đấu.
Nhưng mà chuyện đối với hai người bọn họ mà nói cũng không phải như vậy, hai người bọn họ đều là truyền nhân Thánh thú, trong xương cốt cũng chảy xuôi đạo sinh tồn của dã thú.
Bọn họ tranh chấp, sẽ đại biểu cho tranh đấu của Phần Thiên Long Tổ và Trùng Thiên Kỳ Lân, nếu một bên thua, sẽ mãi mãi lưu lạc phía dưới đối phương, đây là đạo sinh tồn của dã thú.
Thế nhưng, bọn họ là con người, mặc dù không cần hoàn toàn lo liệu, nhưng dù ít hay nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng đến tâm tình.
Cho nên, cái gọi là trận chiến định mệnh, cũng ngay trên điểm này, người thắng đạp trên đầu vai đối phương, tâm tình nâng cao một bước, cách đại đạo của mình càng gần. Người thua, sẽ giống như dã thú thua, vĩnh viễn có bóng ma tâm lý, nhìn thấy đối phương, thì cảm thấy thấp hơn một đầu, đối với con đường đại đạo sau này, sẽ có ngăn trở rất lớn!
Ngay từ đầu, Trác Uyên không muốn nghĩ nhiều như vậy, chỉ là cảm thấy trong lòng có một loại rung động muốn chiến, nhưng bây giờ nghe xong tiếng gầm thét của Diệp Lân, hắn mới phản ứng lại.
Hóa ra một trận chiến này, là cược thành tựu đại đạo sau này của bọn họ, kể từ đó, hắn càng thêm không thể thua!
Hắn không tranh mặt mũi với Trùng Thiên Kỳ Lân, hắn chỉ vì đạo của hắn có thể thuận lợi tiến lên, không ai có thể cản trở...
Nghĩ đến đây, lòng Trác Uyên vốn có chút cô đơn, lại phát động tư thế oai hùng, nhìn thấy Diệp Lân đang vọt về phía mình, đồng tử ngưng tụ, nhất thời một cái chân kỳ lân vẫy qua mặt hắn ta, rống to ra tiếng: "Muốn đạp bả vai lão tử hướng về phía trước sao, không có cửa đâu. Trận chiến này, lão tử tất thắng!"
"Hừ, ngươi chưa từng nhận được truyền thừa của Trùng Thiên Kỳ Lân chính thống đi, bằng không sẽ không dùng thần thông của Thánh thú không hề có quy luật như vậy. Dựa vào đấu pháp lung tung rối loạn này của ngươi, sẽ không thắng được ta!"
Trong mắt tinh quang chợt lóe, hình như Diệp Lân đã nhìn thấu toàn bộ, tức giận hừ một tiếng, vừa xoay người, một chân bay lên đá về Kỳ Lân Tí của hắn, liên tục hét lớn: "Kim Long Bài Vĩ, Phá Không Tảo!"
Rống!
Chỉ một thoáng, một tiếng rồng ngâm vang tận mây xanh, theo một chân của Diệp Lân quét đến, một cái đuôi rồng màu vàng hư huyễn cũng theo một chân của hắn ta quét tới kỳ lân cước.
Ngọn lửa màu vàng bám vào phía trên này, giống như một đạo lưỡi hái, hung hăng chém xuống kỳ lân cước nọ!
Ầm!
Lại là một lần va chạm kịch ác liệt, nhưng mà lần này chuyện khiến cho người ta không tưởng tượng được cũng đã xảy ra, lúc trước kỳ lân cước làm gì cũng thuận lợi, lúc này đây đúng là bị cái đuôi lửa vàng này lướt qua, lập tức văng ra.
Hơn nữa, một đạo tiên ấn đen thui bỗng dưng khắc vào trên chân của kỳ lân đỏ rực nọ, từng tia máu tươi không nhịn được mà chảy ra!
Rầm!
Một đạo hồng mang thoáng hiện lần cuối cùng, một lần nữa cánh tay phải của Trác Uyên lại khôi phục dáng vẻ cánh tay, nhưng mà lúc này đây cũng hoàn toàn bị động, là bị một đuôi kia của Diệp Lân đánh tới, rút về nguyên hình.
Điều này trước kia cũng chưa bao giờ từng xảy ra, Trác Uyên cũng không chưa từng nghĩ tới!
Vậy mà thánh thú Kỳ Lân cước cũng có lúc bại trận trên sức mạnh, đúng vậy, nếu không có bại trận, tuyệt đối Kỳ Lân cước sẽ không tự động trở lại tư thế nguyên hình.
Trong mắt vô thức giật mình, toàn bộ thân thể Trác Uyên không khỏi theo cánh tay bay về phía sau, cảm thấy vẫn có chút khó mà tin được. Diệp Lân này, lại mạnh mẽ như vậy.
Hắn ta đúng là truyền nhân của Phần Thiên Long Tổ, làm sao có thể có sức mạnh...
Chẳng lẽ nói... Đây là sự khác nhau của truyền thừa chính thống và truyền thừa không chính thống sao?
Lông mày có hơi nhíu lại, lòng Trác Uyên trầm xuống, vẻ mặt ngưng trọng. Đột nhiên, hắn nhớ tới chuyện hắn đã đáp ứng Đan Thanh Sinh, nhìn trái nhìn phải bốn phía, thân thể hắn đang bay về phía sau, vừa lúc đối diện với những đệ tử của Ma Sách Tông, lại vừa vặn là một thời cơ tốt.
Kết quả, lúc này hắn thừa dịp cỗ sức mạnh ở phía sau, trên tay chấn động, bỗng nhiên đánh bay nhẫn Lôi Linh của mình ra ngoài, giống như là bị một đòn này của Diệp Lân đánh bay.
Chiếc nhẫn nho nhỏ xẹt qua một đạo quang mang lấp lánh, bay thẳng đến phía sau đệ tử Ma Sách Tông, rơi xuống góc chết mà tất cả các trận pháp theo dõi đều không quan sát được.
Mà chiếc nhẫn vừa mới rơi xuống đất, bỗng dưng một đạo hào quang bay ra từ trong chiếc nhẫn, ỷ vào có phần đông đệ tử che phía trước, xung quanh lại thuận tiện không có trận pháp theo dõi xem xét, trái lại không có một người nào chú ý tới bên trong có thứ chạy ra.
Cho dù là Song Long chí tôn, cũng dồn toàn bộ lực chú ý dừng lại trên người Trác Uyên, mà không có để ý hướng đi của chiếc nhẫn nọ.
"Ông trời của tôi ơi, ngay cả nhẫn cũng bị đánh bay, trận giáp lá cà này, Trác huynh hoàn toàn thất bại nha!" Đôi mắt có hơi run lên, Ôn Đào bất đắc dĩ thở dài, lắc lắc đầu, tương đối có chút ý tiếc hận.
Tạ Thiên Thương thấy vậy, cũng hạ mi mắt xuống, có chút mất mát, thở dài: “Cứ như vậy nữa, thắng bại sẽ đặt vào Thần Hồn chiến mất!”
“Thần Hồn chiến?”
Lông mày run lên, Ôn Đào thở ra một ngụm trọc khí thật dài, yếu ớt lên tiếng: “Trác Uyên này là quái vật, Diệp Lân cũng là một quái vật. Nhưng mà Trác Uyên chỉ là Thần Chiếu Cảnh, mà dù thế nào Diệp Lân cũng là Hóa Hư Cảnh. Ngươi cảm thấy trong Thần Hồn chiến, Trác Uyên thật sự sẽ chắc chắn thắng Diệp Lân sao?”
Trong lòng bất giác rùng mình, Tạ Thiên Thương sợ run nửa khắc, bỗng dưng lại im lặng.
Bất đắc dĩ lắc đầu, trong mắt Ôn Đào chợt lóe tinh quang, thở dài ra tiếng: “Thật ra đánh ngay từ đầu, Trác huynh đã đặt mấu chốt của thắng bại của trận đối chiến này lên đánh giáp lá cà. Nếu như giáp lá cà chiếm ưu thế, trận chiến này còn có thể đánh. Nếu như giáp lá cà cũng thua, ài... tiếp theo đánh thế nào, chỉ sợ chẳng qua cũng chỉ là cho hết thời gian!”
Nghe được lời ấy, thân thể Tạ Thiên Thương có hơi run lên, lại quay đầu nhìn thoáng qua chỗ Trác Uyên, trong mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối!
Không chỉ là chỗ này của Kiếm Thần Tông, thật ra cao thủ khắp nơi của Ma Viêm Tông, Ma Hồn Tông, nhìn thấy tình cảnh như vậy, cũng đã đoán ra được tám chín phần mười, đều bất đắc dĩ lắc lắc đầu đối với điều này.
Sở Khuynh Thành lại không nhịn được mà đứng dậy, nhìn chằm chằm chỗ Trác Uyên, sầu lo bên trong hai mắt, tràn ngập trong lời nói, lẩm bẩm độc thoại: “Chẳng trách vừa rồi chàng lại lộ ra vẻ mặt như vậy, hóa ra chàng gửi gắm tất cả vào đánh giáp lá cà. Nhưng mà khi chàng phát hiện, khí lực của đối phương còn mạnh hơn so với mình, thì đã cảm thấy được không có hy vọng giành thắng lợi...”
Nói xong, trong mắt Sở Khuynh Thành đã chứa chan nước mắt: “Chàng chưa từng... từng vô lực như vậy... Hóa ra, chàng cũng biết rõ không thể làm mà vẫn làm sao...”
“Khuynh Thanh tỷ, không phải hắn còn có Thiên Long Hồn mạnh nhất sao, thắng bại còn chưa định mà?” Đan Nhi thấy Sở Khuynh Thành thương cảm, bất giác vội vàng nói an ủi.
Nhưng mà Sở Khuynh Thành cũng lắc đầu, cười khổ nói: “Nếu là Thần Hồn có thể thắng, hắn đã sớm ra tay, cần gì phải được ăn cả ngã về không? Chắn chắn hắn biết, Thần Hồn của đối phương cũng không ở dưới hắn, thậm chí mạnh hơn, mới phải dùng đánh giáp lá cà để quyết định thắng bại trước, không ngờ...”
“Không ngờ tới đánh giáp lá cà cũng đánh không lại người ta, há há há...” Tuyên Thiếu Vũ nói mát xong, một bộ vui sướng khi người khác gặp họa.
Chúng nữ đồng loạt trừng mắt liếc hắn ta một cái, Sở Khuynh Thành cũng không thèm để ý đến hắn ta, chỉ nhìn Trác Uyên, lên tiếng sâu xa: “Chàng chưa từng lùi bước, tiếp theo lại muốn làm sao bây giờ...”
Sở Khuynh Thành giống như đang hỏi Trác Uyên, lại giống như lầm bà lầm bầm, nghĩ cách giải quyết thay Trác Uyên, mảnh tình sâu này, khiến cho Tuyên Thiếu Vũ nhìn thấy còn có một loại cảm giác phẫn hận.
Về phương diện khác, Song Long chí tôn gắt gao chú ý toàn bộ, ngưng mi suy nghĩ một chút, cũng đều hơi lắc lắc đầu.
“Mặc dù không biết Thần Hồn nọ của Diệp Lâm ra sao, nhưng có lẽ Trác Uyên đã biết cái gì, cho nên chậm chạp không muốn tiến vào trong Thần Hồn chiến. Nếu không mà nói, lúc đánh giáp lá cà vừa mới thất bại, lập tức chuyển tới Thần Hồn chiến, đánh đối phương một cái trở tay không kịp, là kết quả tốt nhất!” Tay của Hắc Nhiêm chí tôn vuốt râu dài, thong thả lên tiếng.
Bạch Mi chí tôn nghe vậy, cũng gật gật đầu: “Đúng là giáp lá cà đã vào ngõ cụt, nếu không chuyển sang Thần Hồn chiến, trận chiến này đã kết thúc, thắng bại đã phân, không cần phải đánh tiếp nữa. Đứa nhỏ Trác Uyên này... đã thua!”
“Ừ, để xem hắn sẽ tự nhận thua, hay là lực chiến đến cùng!” Hắc Nhiêm chí tôn khẽ gật đầu, hai mắt tản tra tinh quang sâu thẳm.
Chẳng qua lão ta hy vọng, hắn sẽ lực chiến đến cùng đi...
Một góc âm u trong sơn cốc nhỏ, Đan Thanh Sinh đi ra từ chiếc nhẫn nọ, lại trốn ở một bên, cũng không vội vàng đi tìm Thánh binh, mà là âm thầm quan sát trận đối chiến này, một bàn tay đầy vết chai xoa cằm, sắc mặt nghiêm túc nói: “Tiểu tử, giáp lá cà chỉ là một màn thăm dò, Thần Hồn chiến của ngươi chuẩn bị xong chưa, lão phu còn muốn xem xem, Long Hồn không chính thống nọ của ngươi sẽ xoay chuyển Càn Khôn như thế nào đây. Ngươi, cũng đừng khiến cho lão phu thất vọng đó...”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!