Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Con ngươi Trác Uyên không nhịn được co rút, Trác Uyên bất giác ngạc nhiên. Tuy rằng hắn đã biết tốc độ của Diệp Lân rất nhanh từ lâu rồi nhưng lúc thật sự đối mặt thì bản thân hắn mới cảm nhận được tốc độ kia nhanh đến mức khiến người khác tức lộn ruột như thế nào.  

             Chỉ trong nháy mắt, hắn còn chưa kịp phản ứng, Diệp Lân đã đến gần trước mặt.  

             Hết cách rồi, đối mặt với một quyền bất ngờ, một quyền chuẩn bị phóng ra của Trác Uyên lúc trước lập tức rút về, biến thành một tấm chắn, phòng ngự trước mặt, biến công thành thủ, tất nhiên cũng mất đi cơ hội!  

             Ầm!  

             Một tiếng vang nặng nề phát ra, kèm theo đó là lửa mạnh màu vàng cháy hừng hực, thân thể của Trác Uyên bị một quyền của Diệp Lân đánh lui. Nhiệt độ nóng rực khiến cho cánh tay Kỳ Lân của Trác Uyên cũng cảm nhận được cảm giác đau đớn.  

             Đột nhiên sắc mặt Trác Uyên trở nên sầm xuống, trong nháy mắt trở nên nghiêm trọng!  

             Mọi người còn lại, đặc biệt là đệ tử Ma Sách Tông và ba vị cung phụng Dương Sát cũng không nhịn được rung động, không thể tưởng tượng nổi mà kêu lên đầy sợ hãi: “Sao có thể, vậy mà Trác quản gia cận chiến lại thua một bước ư?”  

             Không chỉ bọn họ không tin mà ngay cả Trác Uyên cũng khó thể tiếp nhận sự thật này.  

             Vốn dĩ hắn cho rằng mặc dù Diệp Lân này luyện hóa Phần Thiên Kim Viêm của Phần Thiên Tổ nhưng cũng chỉ là bên trong thân thể thêm một loại năng lượng có tính hủy diệt thôi, thân thể vẫn là cơ thể của con người.  

             Vì vậy chỉ cần tránh va chạm năng lượng với hắn ta, đánh thẳng vào thân thể, dựa vào uy lực của cánh tay Kỳ Lân, cho dù không có ưu thế áp đảo cũng có thể chiếm thượng phong.  

             Thế nhưng hắn tuyệt đối không ngờ thân thể của Diệp Lân cũng mạnh mẽ như vậy, không hề kém hơn cánh tay Kỳ Lân của hắn. Chẳng lẽ hắn ta vốn không phải con người mà là đệ tử Long tộc?  

             Tuy nhiên Trác Uyên nhanh chóng lắc đầu, vứt bỏ suy nghĩ này, nếu nhưng hắn ta là Long tộc thuần chủng, cộng thêm sự dạy dỗ của Long Tổ, hắn ta phải mạnh đến biến thái như Tiểu Tam Tử mới đúng. Mà sự thật thì tuy Diệp Lân mạnh nhưng cũng kẻ tám lạng người nửa cân với Trác Uyên thôi, còn chưa đạt tới trình độ khủng khiếp như Tiểu Tam Tử!  

             Chẳng lẽ... Cơ thể của hắn ta cũng trải qua cải tạo sao?  

             Lông mày Trác Uyên nhíu chặt, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, chỉ thấy Diệp Lân cũng đang nhìn về phía hắn đầy quỷ quái, nắm tay vừa chém ra một quyền đang tản ra ngọn lửa màu vàng cực nóng, khiến cho cây cỏ xung quanh nhanh chóng héo rũ rồi bắt đầu cháy hừng hực.  

             Từng lớp vảy màu vàng óng lúc ẩn lúc hiện trên nắm tay của hắn ta, phát ra khí tức sắc bén.  

             Trác Uyên tập trung quan sát, hiểu rõ, không thể nghi ngờ đó chính là vảy rồng. Quả nhiên, thân thể của tiểu tử này đã không còn là con người bình thường nữa, ít nhất đã xem như nửa người nửa rồng rồi!  

             Bởi vậy, mặc dù là cận chiến, Trác Uyên cũng không nắm chắc phần chiến thắng, trong lòng thấy lo sợ!  

             Hắn chỉ có một cánh tay Kỳ Lân là thân thể Thánh Thú thôi, những bộ phận khác đều là thân thể con người, ai ngờ đối phương lại có mấy bộ phận đã cải tạo chứ?  

             Nếu như từ trên xuống dưới cả người hắn ta đề biến thành thân rồng thì rắc rối lớn rồi, hắn không có bất kỳ phần thắng nào khi đánh giáp lá cà!  

             Trác Uyên nhíu chặt mày, trên mặt hiện lên vẻ buồn rầu, Sở Khuynh Thành nhìn chằm chằm một màn này, mỹ nữ không nhịn được khẽ nhíu mày, trong lòng hơi căng thẳng!  

             Cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy Trác Uyên lộ ra vẻ mặt nặng nề như vậy trước mặt đối thủ. Mặc dù lúc trước cũng có kẻ địch hùng mạnh xuất hiện như Hoàng Phổ Thanh Thiên, cao thủ Thất Gia vây công nhưng dưới điều kiện bất lợi đó, hắn đều có cách ứng phó, trên mặt chưa từng xuất hiện dáng vẻ khó khăn như vậy. Tuy nhiên, lúc này là một ngoại lệ.  

             Diệp Lân rất mạnh, tất cả mọi người đều có mắt nhìn, nói không chừng có lẽ thực lực của hắn ta còn vượt xa hắn. Thế nhưng đây không phải là lý do hắn thấy nghiêm trọng.  

             Bởi vì trước đây hắn cũng thường xuyên gặp phải hoàn cảnh như vậy, nhưng... Rốt cuộc tại sao lại lộ ra ánh mắt thiếu tự tin, thậm chí còn sinh ra một chút yếu ớt trong lòng như thế...  

             Sở Khuynh Thành cảm thấy rất nghi ngờ, hai tay không nhịn được siết chặt, căng thẳng đến mức trong tay xuất hiện mồ hôi.  

             Tuy rằng hai người chỉ giao thủ một lần thế nhưng hơn kém trong đó, không chỉ nàng mà tất cả những người quan sát, chỉ cần không mù lòa đều nhìn ra manh mối.  

             Trác Uyên bị áp chế trong nháy mắt, giống như thực lực của hai người có thể phân thắng bại chỉ trong một chiêu...  

             Vèo!  

             Đúng lúc này, Diệp Lân cười một tiếng, thừa thắng đuổi theo, lại hóa thành một luồng sáng màu vàng đi tới trước mặt Trác Uyên trong nháy mắt, tung ra một quyền.  

             Hai con ngươi của Trác Uyên bất giác đông cứng, đột nhiên con mắt phải thoáng hiện một vầng sáng màu vàng óng, sau đó bóng dáng hắn biến mất, lúc xuất hiện một lần nữa đã đi tới sau lưng Diệp Lân vung một quyền mạnh mẽ về phía sau lưng hắn ta.  

             Một quyền này có lực lượng mãnh liệt, cánh tay Kỳ Lân của Trác Uyên tỏa ra ánh sáng hồng bạo ngược. Hơn nữa góc độ này cũng rất gian xảo, một quyền lóe sáng vàng của Diệp Lân hoàn toàn không thể quay lại!  

             Thế nhưng ngay lúc Trác Uyên sắp đánh trúng, một cánh tay khác của Diệp Lân cũng bốc lên ngọn lửa màu vàng, rồi sau đó hắn ta thuận tay vung lên, ầm một tiếng, hung ác va chạm với cánh tay Kỳ Lân của Trác Uyên!  

             Chỉ trong một thoáng, như thiên lôi dẫn động địa hỏa, hai cánh tay không thuộc về con người từ lâu va chạm mạnh mẽ với nhau, ngay lập tức tạo ra dao động không gian kinh khủng kèm theo Kim Viêm cực nóng, trong nháy mắt đã tản ra bốn phía xung quanh. Những nơi nó đi qua đều biến thành một đống đổ nát, biến mất trong hư không.  

             Phạm vi ngàn mét bị san thành bình địa chỉ trong nháy mắt, cả bụi đất cũng biến mất không thấy, dường như mảnh không gian này trở thành không gian hư vô, bất cứ vật chật nào cũng khó thể tồn tại.  

             Hít!  

             Nhìn thấy một màn này, tất cả mọi người không nhịn được hít sâu một hơi, lập tức sợ ngây người. Đặc biệt là đệ tử Thái Thanh Tông và Ma Sách Tông vây xem ở hiện trường, sợ đến mức trên đầu đầy mồ hôi lạnh!  

             Ngay cả Võ Thanh Thu cũng kiêng dè run rẩy mí mắt, sau đó cười khổ lắc đầu!  

             Ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề xem môn đạo!  

             Có lẽ người bình thường nhìn thấy cảnh này sẽ không quá để ý, nhiều lắm là thấy kỳ lạ quý hiếm mà thôi. Ảnh hưởng khi hai người đánh nhau san mấy nghìn mét thành bằng phẳng không phải là chuyện lớn.  

             Đừng nói là cao thủ Hóa Hư Cảnh, ngay cả cao thủ Thần Chiếu Cảnh cũng có khả năng xuất hiện tình huống này!  

             Thế nhưng điểm mấu chốt nằm ở chỗ này, đây không phải chỉ san thành bằng phẳng mà là xóa sạch tất cả mọi thứ trong phạm vi nghìn mét, không lưu lại một hạt bụi. Điều này nói lên dư âm cuộc chiến của hai người có năng lượng rất dày đặc và tinh khiết!  

             Đừng nói là Hóa Hư Cảnh, ngay cả cao thủ Hóa Hư Cảnh cũng chưa chắc có nguyên lực tinh khiết như thế, không thể tiêu diệt tất cả mọi thứ trong phạm vi nhất định không chừa lại một hạt cát hay một hạt bụi, ít nhất có cá lọt lưới.  

             Thế nhưng hai người này lại khác, lực lượng của Trác Uyên, Kim Viêm của Diệp Lân biến tất cả vật chất về số không, không bao giờ tồn tại trong thế giới này nữa.  

             Đây chính là lực lượng luyện hóa tinh khiết nhất của Ngũ đại Thánh Thú khi bắt đầu thời kỳ hỗn độn!  

             Nhìn thấy cảnh này, Song Long Chí Tôn cũng không nhịn được cảm thấy hoảng sợ, thầm tặc lưỡi. Hai tiểu quỷ này, rốt cuộc bọn họ đã tu luyện như thế nào mà lại biến thái như vậy, khắc hẳn người thường thế?  

             Phụt!  

             Một âm thanh trầm lắng vang lên, lần thứ hai giao thủ của hai người, lực lượng ngang nhau lại tách ra, trên cánh tay Trác Uyên hơi cháy đen, bay ra khỏi trăm mét, nhiệt độ nóng bỏng đau nhói khiến hắn không nhịn được hít vào mấy hơi lạnh.  

             Cánh tay của Diệp Lân cũng đang run khẽ, hơi sưng đỏ. Trùng Thiên Kỳ Lân cũng thuộc về Ngũ đại Thánh Thú, lực lượng mạnh nhất, nhận một quyền trực tiếp của hắn, cho dù Diệp Lân có vảy rồng bảo vệ thân thể cũng không tránh khỏi nhận một ít tổn thương.  

             Thế nhưng hắn ta không hề buồn bực chút nào, ngược lại nhìn Trác Uyên đối diện đầy hưng phấn, khóe miệng xẹt qua vẻ tươi cười như bị điên, lẩm bẩm: “Không hổ là truyền nhân Thánh Thú giống ta, quả nhiên không phải hạng tầm thường. Ha ha ha... Long Hồn là lực lượng của Trùng Thiên Kỳ Lân, một quyền này lại là quyền uy của Kỳ Lân, ta đã biết sư phụ của ngươi là ai. Như vậy tiếp theo ta có thể không cần nương tay rồi. Mặc dù về mặc sức mạnh Trùng Thiên Kỳ Lân là Ngũ đại Thánh Thú, nhưng đáng tiếc ngươi mới Thần Chiếu Cảnh, ta là Hóa Hư Cảnh. Có lẽ đối với người bình thường mà nói, ngươi có được quái lực Kỳ Lân nên cách biệt không lớn. Chẳng qua chúng ta cùng một loại người, chỉ cần chừng ấy chênh lệch đã đủ phân thắng bại!”  

             Vừa dứt lời, Diệp Lân đạp chân xuống, lại biến thành một luồng sáng vàng phóng thẳng về phía Trác Uyên. Hai ngọn lửa màu vàng tràn đầy sát khí dữ dội trên tay hắn ta còn chưa tới đã đè ép khí thế của Trác Uyên chậm xuống, có chút không thở nổi!  

             Hai lần trước đều là thăm dò, lần này tiểu tử kia đến thật!  

             Trác Uyên bất giác rùng mình, con ngươi lập tức đông cứng, không dám khinh thường, con ngươi bên phải lóe lên vầng sáng màu vang óng, Không Minh Thần Đồng cấp một, Di Hình Hoán Vị!  

             Bởi vì hắn biết rõ đối mặt với tốc độ kinh khủng của Diệp Lân, chỉ có chiêu Di Hình Hoán Vị mới dùng được!  

             Kết quả, ầm ầm ầm... Hai bóng dáng một vàng một đỏ đan xen vào nhau trên không trung, quyền qua cước lại, tiếng nổ mạnh không ngừng vang lên, đã bước vào cận chiến điên cuồng.  

             Mọi người chỉ thấy hai bóng người lóe lên rồi biến mất, sau đó lại xuất hiện ở một nơi khác, tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã không thấy. Mặc dù người vây xem thông qua trận pháp giám sát và điều khiển bên trong thung lũng để quan sát nhưng ánh mắt vẫn không theo kịp tốc độ của hai người, bất giác cảm thấy hoảng hốt!  

             Bọn họ đứng xem như thế, nếu tự mình đánh nhau với hai người này, ngay cả bóng dáng của người ta còn không nhìn thấy đã bị giết chết trong nháy mắt rồi.  

             Đám đệ tử Cửu Tông Viêm Ma, Ôn Đào càng hãi hùng khiếp vía.  

             Đây là thực lực thật sự của hai tên quái vật này ư? Mẹ nó, quả thực cách xa bọn họ như trên trời dưới đất, nếu chỉ nói riêng về cận chiến, ai trong bọn họ là đối thủ của hai tên quái vật này chứ?  

             Xem ra lúc trước Trác Uyên không hề nghiêm túc đối chiến với bọn họ, nếu không đoán chừng bọn họ chẳng trụ được năm chiêu của người ta.  

             Nhưng nghĩ tới đây, Ôn Đào lại thấy hơi kỳ lạ, cảm thấy khó hiểu. Nếu như thực lực của Trác Uyên hùng mạnh như vậy, sao hắn ta lại đâm hắn bị thương được?  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!