Ầm!
Từng tiếng vang dài trên bầu trời trong trận đối kháng, xem ra bây giờ hai đội cuối cùng đã xuất hiện trong trận chiến này, tất cả mọi người ở đây trở nên sôi nổi!
Một đội là tông môn mạnh nhất Song Long viện ở Tây Châu, đứng đầu chín tông, Thái Thanh Tông. Địa vị không thể rung chuyển trong mấy ngàn năm, để cho bọn họ vẫn treo vinh quang Vương giả, không ai có thể hái xuống!
Một đội khác là Hắc Mã lớn nhất hội Song Long, vị trí thấp nhất từ tầng dưới tam tông, tình trạng một đường giết hoặc đối mặt với Vương giả. Mặc dù mọi người nói trong lòng đã rất rõ đây hoàn toàn là sức lực của một người làm nên. Nhưng dù vậy cũng hoàn toàn không tước hết sự kinh ngạc và mừng rỡ của hắn đem đến cho mọi người.
Ở đây lúc một đám người của tông môn Hắc Mã cao cao tại thượng bước xuống ngựa, trong lòng mọi người không ngừng suy đoán tông môi tiếp theo có thể ngăn cản phiếu đen không ai địch nổi này hay không!
Mọi người vừa hy vọng có người có thể ngăn cản con ngựa hoang rong ruổi này, vừa muốn thấy tình huống con ngựa hoang này đụng ngã địa vị muôn đời không thay đổi của tông môn cao cao tại thượng này.
Loại tâm trạng cực kỳ mâu thuẫn làm cho mọi người đều tràn đầy mong đợi với sự xuất hiện của Ma Sách Tông. Nhất là lần này, Vương giả mới cũ đối kháng, là Thái Thanh Tông có thể bảo vệ địa vị đứng đầu chín tông trước sau như một hay là Ma Sách Tông đi thẳng về phía trước, thế lực không thể đỡ, nhảy lên thành bá chủ chín tông, trận tỷ thí Vương giả này thật sự làm cho người ta kích động không thôi.
Không chỉ có người xem ở đây, mặc dù người chín tông cũng rất khẩn trương xem tất cả mọi thứ, dây thần kinh trong đầu cũng kéo căng, toàn thân trở nên run rẩy!
"Đã bao nhiêu năm chưa từng xuất hiện trận đối kháng gay cấn như vậy rồi!" Bạch Mi Chí Tôn cúi đầu nhìn hết tất cả, phát ra một tiếng cười thoải mái.
Hắc Nhiêm Chí Tôn nghe được cũng nhẹ nhàng gật đầu, cười nói: "Không sai, địa vị của các tông mấy ngàn năm không thay đổi, để cho Tây Châu yên ổn thì đã yên ổn rồi, nhưng mà đã chậm trễ không ít, chưa có nhân tài xuất hiện! Lần này thì được, thứ tự địa vị thay đổi lớn, sẽ khích lệ các tông nên bồi dưỡng đệ tử cho tốt đi, haha..."
Chậm rãi gật đầu, Bạch Mi Chí Tôn đồng ý. Sau đó ánh mắt của hai vị Chí Tôn cùng nhau nhìn chằm chằm lên người Trác Uyên và Diệp Lân, bởi vì bọn họ biết chiến thắng lần này đúng là vẫn phó thác lên trên vai của hai người này!
Đám người còn lại, ngoại trừ Võ Thanh Thu, nói lời khó nghe thì là không có chút tác dụng nào!
Mà đám người xem ở dưới đài, chỉ cần không phải là mắt mù, cũng biết rõ hai ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào bóng dáng hai người kia, trong mắt lộ ra ánh sáng hưng phấn.
Lần đối kháng của hai tông cũng không chỉ là quyết định vấn đề đứng đầu của ba tông, còn phải quyến định ai mới là đệ tử thiên tài đệ nhất chân chính của Tây Châu, người đứng đầu Tây Châu vào tương lai...
"Đệ tử hai tông đều đã đến đầy đủ, mặc dù hiểu được tâm lý của các ngươi, nhưng lão phu vẫn hỏi một câu theo thường lệ, Ma Sách Tông, các ngươi muốn tiếp tục khiêu chiến Thái Thanh Tông đứng đầu chín tông hay sao?"
Hình như trưởng lão trọng tài có hơi kích động, nhưng lại tăng thêm một danh hiệu ở trước tông môn, đứng đầu chín tông, rõ ràng là muốn khiêu khích không khí ở hiện trường!
Ngày thường lão ta cũng sẽ không nói như vậy.
Quả nhiên, ngay cả tim của lão ta cũng không thể bình tĩnh, những người khác làm sao có thể rụt rè được nữa? Lúc lão ta nói xong, mọi người ở đây cùng nhau hét lên, giọng nói chấn động bầu trời: "Chiến, chiến, chiến..."
"Như các ngươi mong muốn, đương nhiên là, chiến!" Trác Uyên đưa quả đấm lên, hét lớn.
Lời vừa nói ra, trong sân lại phát ra tiếng hét vang trời thêm một lần nữa, vô cùng hưng phấn. Trưởng lão trọng tài cũng nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt nở nụ cười: "Tốt lắm, mở kết giới!"
Vù!
Một không gian dao động truyền ra ngoài, hai vị trưởng lão thủ môn lại mở ra miệng vào sơn cốc thần bí thêm một lần nữa. Võ Thanh Thu nhìn về phía đám người Trác Uyên khiêm tốn cười một tiếng, dẫn đầu đưa mọi người đi vào.
Mí mắt của Trác Uyên run lên, không thể tự chủ sờ lên chiếc nhẫn trên tay, yên lặng một lúc, cũng mang người đi thẳng về phía trước. Hắn vẫn chưa quên Đan Thanh Sinh vẫn còn đang ở trong giới chỉ của hắn, hắn phải nghĩ cách tìm cơ hội thả lão ta ra ngoài mà thần không biết quỷ không hay mới được.
Về phần nắm chắc thời cơ như thế nào thì phải tới lúc tuỳ cơ ứng biến rồi!
Giớ phút này, trên lưng của Trác Uyên mang theo nhiệm vụ có thể nói là khá nặng nề, vừa đánh một trận tử chiến với Diệp Lân lại phải thực hiện hứa hẹn với Đan Thanh Sinh.
Hai chuyện này riêng biệt thì hắn có thể xử lý thuận buồm xuôi gió, cùng lắm thì toàn lực ứng phó. Nhưng mà hai chuyện này kết hợp cùng nhau đến thì cần hắn phải suy nghĩ mưu kế thật tốt!
Ít nhất ném chiếc nhẫn ra, sau này quanh minh chính đại thu về sẽ không khiến cho người khác nghi ngờ, nhưng mà cái kỹ thuật sống sót! Tuy nói trong lòng hắn có tính toán, nhưng có thể thuận lợi tiến hành hay không thì còn phải xem trò đối thủ của bên Diệp Lân như thế nào!
Một ngụm khí dài được phun ra, con ngươi của Trác Uyên ngưng tụ, lập tức bước vào bên trong ánh sáng, biến mất không thấy nữa. Đợi đến khi xuất hiện thêm lần nữa đã là lúc vào trong sơn cốc nhỏ.
Nơi này, hắn đã tới năm sáu lần, rất quen thuộc, một lát đã đứng được. Ở đâu có trận thức quản chế, ở đâu có trận thức điểm mù, hắn rõ ràng hơn bất kỳ ai!
Vù vù vù!
Lại là tiếng không gian dao động liên tục vang lên, tất cả những đệ tử của Ma Sách Tông cũng đã đến đông đủ, cuối cùng hai tông đã chính thức gặp nhau.
"Haha... Thực lực của Trác huynh cao cường, tại hạ đã sớm có lòng muốn lĩnh giáo, đáng tiếc là lần này không có cơ hội, tiểu sư đệ của ta một hai nói ngươi là hắn, Vũ mỗ cũng không nên cướp chỗ tốt của người khác, chỉ có thể để cho lần sau lĩnh giáo sau!"
Vô thức cười một tiếng, Võ Thanh Thu bước lên trên trước, ôm quyền với đám người Trác Uyên, cung kính nói. Sau đó cơ thể nhường đường, lui đến trước mặt Diệp Lân, thản nhiên nói: "Lần này tuy là đoàn chiến, nhưng tình hình của quý tông chúng ta cũng đã hiểu rõ, cơ bản thì một người thừa nhận. Cho nên lần này, chúng ta cũng là một người quyết thắng, để cho sự đệ thay nhóm ta ra sân, bọn ta chỉ đứng nhìn, sẽ không nhúng tay!"
Vừa nói xong, Diệp Lân đã bước lên, khoé môi nhếch lên nụ cười hưng phấn.
Nhưng mà vẻ mặt của đám người Thích Trường Long hơi u ám, mặc dù Võ Thanh Thu nói đều là sự thật, biểu hiện cũng rất khiêm tốn, nhưng nói trước mặt bọn họ thì lại có ý khinh bỉ.
Thật giống như bọn họ có thể tới đây đều dựa vào sức lực của một người, bọn họ không có chút tác dụng. Tuy nói cũng là sự thật, nhưng ngươi không thể nói ra lời đả thương lòng tự ái của người khác.
Hình như Trác Uyên có thể cảm nhận được sự tức giận của người nhà, như muốn lấy lại danh dự, bước chân chậm rãi di chuyển, nhìn chằm chằm đám người Thái Thanh Tông, khẽ cười nói: "Lời của Vũ huynh không sai, hai nhà chúng ta đối kháng thì đúng là nên một chọi một. Dù sao một khi chiến đấu, cho dù đệ tử quý tông muốn giúp cũng không chen vào được, ngươi nói có đúng hay không?"
"Không sai, đúng là như vậy, haha..." Lời vừa nói ra, đám người Thích Trường Long, Khuê Lang đều cười lớn.
Câu này của Trác Uyên đối chọi rất gay gắt, thật không hay chút nào, các ngươi còn dám nói bọn ta vô dụng? Hai người này là quái vật, một khi giao chiến các ngươi cũng không chen vào được, vậy thì có chút tác dụng nào sao?
Nói dễ nghe hơn là bọn ta chiều theo ý một chọi một, thật ra thì các ngươi hoàn toàn không có bản lĩnh tham gia trận chiến có quy định cao như vậy, nếu các ngươi dám lao vào, đoán chừng đã sớm biến thành vật hy sinh rồi chết rồi, làm ra vẻ chính thức gì?
Vô thức sờ trán của mình, Võ Thanh Thu cười một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu, cũng từ chối cho ý kiến.
Chuyện này hắn ta cũng không phủ nhận, suy cho cùng lời của tình cảnh thì là lời của tình cảnh, nhưng sự thật thì vẫn phải tôn trọng, nếu như không nhận thức được sức lực của mình thì đó mới là chuyện đáng sợ nhất.
Nhưng mà người của Thái Thanh Tông nghe được cũng không lộ ra vẻ giận dữ, hình như không muốn bị một tông thấp nhất ba tông khinh miệt.
Còn những người xem trong trận đối kháng nhìn thấy mặt của đệ tử hai tông đã lộ ra dáng vẻ giương cung bạt kiếm, đấu võ mồm, vô thức càng thêm ra vẻ hưng phấn, trong lòng thầm hét, trận đại chiến này nhất định rất kịch liệt!
"Sư đệ, ngươi không nói gì sao, nói mấy lời mạnh mẽ đi!" Võ Thanh Thu thấy những sư huynh đệ đã giận đến không kiềm chế được, vô thức cười một tiếng, nhìn về phía Diệp Lân, lẩm bẩm nói.
Chân mày run lên, Diệp Lân nhìn bọn họ một cái, vô thức sờ mũi gật đầu, sau đó nhìn về phía Trác Uyên, vô cùng côn đồ thừa nhận nói: "Không sai, ngươi nói rất đúng, trong những người này, ngoài trừ Võ huynh ra thì những người khác hoàn toàn không đáng kể. Trận đối kháng này, vốn dĩ là chuyện của ngươi và ta!"
Gương mặt không nhịn được giật giật, Võ Thanh Thu bất đắc dĩ xoa trán, liên tục cười khổ. Người sư đệ này của hắn thật đúng là hiệp khách độc hành, độc lai độc vãng, thật sự không biết để mặt mũi cho tông môn của mình.
Nếu như người khác mắng hắn ta một câu thì hắn ta có thể ghi hận cả đời, nếu như người khác sỉ nhục tông môn của hắn ta thì hắn ta lại không quan tâm!
Các đệ tử còn lại của Thái Thanh Tông đều là hắc tuyến rơi đầy mặt, bất đắc dĩ lắc đầu.
Ôi, vị tiểu sư đệ này thật đúng là tự bôi nhọ bản thân rất chuyên nghiệp!
Nhưng mà bọn họ đâu biết là Diệp Lân luôn lấy truyền nhân thánh thú làm sự kiêu ngạo. Làm sao có thể để những thứ phàm phu tục tử này vào trong mắt, tại sao phải cho bọn họ mặt mũi?
Ở trong mắt của hắn ta, cho dù là Võ Thanh Thu thì hắn ta cũng không để vào mắt, nhưng mà hưởng thụ rất nhiều sự chăm sóc của Võ Thanh Thu, cũng thân thiết với hắn ta hơn mà thôi. Chỉ có Trác Uyên và hắn ta mới là truyền nhân thánh thú cao uý, mới đáng giá để cho hắn ta đối xử đặc biệt!
"Các ngươi cũng lui ra xa một chút, một lúc nữa hai người bọn ta chiến đấu, dư âm lan đến gần các ngươi thì ta cũng mặc kệ!" Đột nhiên vẻ mặt trở nên nghiêm túc, Diệp Lân phất tay ra phía sau, đã bắt đầu dọn bãi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!