Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Đại lực Xích Long Vương  

             Rống!  

             Tiếng kêu chói tai của cự long vang lên bên tai của tất cả mọi người, thân thể khổng lồ bị bao vây bởi hàng ngàn xích sắt không ngừng giãy giụa. Sự phẫn nộ và bất lực của nó khiến tất cả mọi người xung quanh lo lắng không thôi.  

             “Khuynh Thành tỷ, làm sao đây, bây giờ thân thể của hắn đều bị khoá chặt, thần hồn cũng bị khốn trụ, hình như sắp không được rồi, có khi nào hắn sẽ bị người của Thiên Địa Chính Nghĩa tông giết chết hay không?” Khuôn mặt bé nhỏ của Đan Nhị ửng đỏ vì lo lắng.  

             Những chúng nữ còn lại cũng nhìn thấy tất cả, tuy không biểu hiện bối rối như nàng ta nhưng trong mắt đều hiện rõ vẻ lo lắng không thể che giấu.  

             Tuyên Thiếu Vũ nghe xong cười lạnh, châm chọc nói: “Hừ, trước kia tên tiểu tử này đối mặt với những đối thủ khác đều chỉ xem là phế vật, nhưng lần này thì khác, dù sao bọn họ cũng là cao thủ của thượng tam tông, nếu như thua trong tay bọn họ thì cũng là chuyện bình thường. Huống hồ, loại ma đầu này, hắn nên chết đi sớm hơn!”  

             “Đan Nhi, ngươi không cần phải lo lắng, mục tiêu cuối cùng của chàng là Diệp Lân của Thái Thanh tông, từ giờ cho đến lúc đó, nhất định chàng sẽ không chịu thua!” Sở Khuynh Thành hoàn toàn không để ý đến lời nói nhảm của Tuyên Thiếu Vũ, nàng ta vẫn duy trì vẻ điềm đạm như cũ, nhìn về phía Đan Nhi khẽ cười nói.  

             Sau đó nàng ta quay mặt nhìn về phía Trác Uyên, nhìn thấy gương mặt không chút biến đổi, không hề tỏ ra lo sợ của hắn, trong lòng mới bình tĩnh trở lại.  

             Chúng nữ sau khi nghe xong cũng yên tâm không ít, chỉ có một mình Tuyên Thiếu Vũ tức giận đến mức môi cũng sắp bị hắn ta cắn nát, tại sao trong mắt của ngươi chưa từng có ta xuất hiện...  

             Rống!  

             Cự long vẫn không ngừng gào thét, tựa hồ như đã thấm mệt, bên dưới một chuỗi dài xích sắt liên tục chuyển động ào ạt, những ráng ngũ sắc trên thân thể cũng dần dần bị tiêu tán, thân thể không ngừng vặn vẹo cũng dần dần giảm bớt bày bức.  

             Thấy tình cảnh này, hai mắt của Triệu Đức Trụ không ngừng sáng lên, hắn ta cười to nói: “Ha ha, long hồn này đã không còn sức lực, các huynh đệ, đã đến lúc chúng ta ra tay, phá vỡ long hồn này cho ta, sau đó bắt lấy nguyên thần của hắn, khiến cho thần hồn của hắn bị câu diệt!”  

             “Được!”  

             Mọi người hét lớn một tiếng, trên mặt hiện rõ sự hưng phấn dị thường, sau đó tiếp tục hạ kết ấn, những đạo xích sắt bị kéo đến mức liên tục chuyển động. Từng đạo xích sắt thô kệch không ngừng chuyển động làm hao mòn trên thân của cự long, có thể chỉ trong giây lát sẽ cọ xát xuống thân thể trong sạch không tỳ vết của Long Lân.  

             Đột nhiên Long Lân rời khỏi thân thể hoá thành một đoàn linh khí tiêu tán không còn bóng dáng. Cự long lại ngửa mặt lên trời gào rú một tiếng, một trận đau đớn kịch liệt diễn ra.  

             Trác Uyên cũng cảm nhận đau đớn không kém, mí mắt không nhịn được mà co rút, sau đó đứng yên không cử động.  

             Triệu Đức Trụ nhìn thấy cảnh này càng thêm yên tâm, hắn ta liên tục cười lớn, xem ra tên tiểu tử này không còn thủ đoạn nào khác, cho dù mọi người buông tay kéo, xé nát con cự long này cũng coi như dương danh tại Tây Châu.  

             Dù nói thế nào, bọn họ cũng đã giết chết người có Thiên Long Hồn.  

             Thế là mọi người buông lỏng chân tay, hạ ấn quyết nhanh như tia chớp, những đạo xích sắt giao thoa lẫn nhau, tốc độ cọ xát càng lúc càng nhanh.  

             Đột nhiên, Long Lân bị mài mòn đến mức vỡ ra càng lúc càng nhiều, Trác Uyên vẫn một mực cau mày, hắn vẫn không hề có một động tác gì khác.  

             “Ha ha, sư huynh nhìn xem, quả nhiên hắn sắp không xong rồi,  xem ra Toả Hồn trận lần này của chúng ta thật sự hữu kinh vô hiểm, Thiên Long Hồn này cũng chẳng đáng sợ gì mấy!” Một tên đệ tử chỉ tay về phía Trác Uyên, cười giễu cợt lên tiếng.  

             Triệu Đức Trụ nghe thấy liền gật đầu, hắn ta thuận tiện khoác lác tăng lên một chút uy vọng cho bản thân: “Ta đã nói từ trước, chỉ cần có Triệu Đức Trụ ta thì chuyện gì cũng có thể bao được hết, ha ha...”  

             “Đúng vậy, đúng vậy, tên của sư huynh quả thật được đặt rất hay, quả thực có thể bao được hết!” Một đệ tử ở bên cạnh thừa cơ xu nịnh.  

             Lúc này, chúng nhân của Thiên Địa Chính Nghĩa tông dò xét Trác Uyên một lượt, sau khi xác nhận trận pháp này thật sự hữu dụng với Trác Uyên thì không nói hai lời gia tăng công lực. Một lần nữa hàng ngàn đạo xích sắt tiếp tục bay ra, khoá chặt lấy thân thể của cự long, bắt đầu không ngừng cọ xát.  

             Vốn dĩ bọn họ đều sợ rằng trận thức này sẽ không góp sức được gì nên mỗi người đều giữ lại một tay, thuận tiện tùy thời cơ mà buông tay chạy trốn. Nhưng bây giờ, sau khi biết Trác Uyên bị trận thức này đè lên thì không còn sức phản kháng, hiện tại tốc độ cọ xát lên cự long quá chậm, dứt khoát đặt toàn bộ sức lực của thần hồn lên trên, nhanh chóng xử lý tên tiểu tử này, hưởng thụ ánh mắt tán tụng của tất cả mọi người xung quanh.  

             Thiên Địa Chính Nghĩa tông bọn ta không phải tông môn kiệt quệ, nhát gan sợ sệt mà chính là vì việc lớn nên chịu nhục.  

             Ngươi xem, hiện tại bọn ta không những ngăn cản được một ma đạo tông môn ở bên ngoài thượng tam tông, hơn nữa còn giết được một Thiên Long Hồn! Đây quả là một đại công tích!  

             Thế là mười người Thiên Địa Chính Nghĩa tông gia tăng sức lực, bên kia cự long bị cọ xát liên tục với tốc độ chóng mặt mà không ngừng gào rú.  

             Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Viêm Ma liên tục cau mày, ai thán lên tiếng: “Không ngờ rằng tuyệt thế cao thủ như Trác Uyên lại bị tên tiểu nhân Triệu Đức Trụ vây khốn, ngay cả tính mạng cũng bị đe doạ. Thần hồn cường đại như Thiên Long Hồn cũng bị khắc đến mức ấm ức như vậy lại không có một chút sức lực phản kháng. Chẳng lẽ Ma Sách tông phải dừng bước tại đây sao?”  

             “Cũng chưa hẳn!”  

             Diệp Lân chậm rãi lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc, hai mắt của hắn ta chăm chú nhìn về hướng đó, cau mày nói: “Phàm là thần hồn vừa mới ngưng tụ thành hình đều ở trạng thái nguyên thủy, căn cứ vào điều kiện khác nhau của mỗi người sẽ xuất hiện dị biến. Kiếm Hồn là như thế, Thiên Long Hồn cũng là như thế, tất cả đều tồn tại trong cảm ngộ của cá nhân. Thế nhưng từ trước đến nay, Thiên Long Hồn của Trác Uyên vẫn ở trạng thái nguyên thủy, vẫn chưa biểu hiện dị biến đặc biệt của chính mình. Lẽ nào hắn vẫn chưa ngộ ra được, nếu như vậy, hắn thật khiến ta quá thất...”  

             Trong mắt của Diệp Lân hiện ra tia nghi hoặc, thế nhưng lời còn chưa nói xong, khi nhìn về phía Trác Uyên, tròng mắt của hắn ta chợt ngưng tụ, sau đó trên mặt hắn ta lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng: “Ta biết ngay long hồn của hắn sẽ không chỉ vỏn vẹn như vậy!”  

             Nhóm người Viêm Ma không khỏi sững sờ, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, sau khi nghe được lời nói vừa rồi lại nhìn về phía Trác Uyên, tròng mắt nhịn không được mà co rụt lại, hoảng hốt lên tiếng: “Cái gì... Đây là cái gì?”  

             “Thiên Long Hồn dị biến!” Khoé miệng của Diệp Lân lộ ra nụ cười tà dị, hắn ta hưng phấn nói: “Ngược lại ta muốn xem Thiên Long Hồn mà hắn luyện hoá thành, nếu so với ta sẽ thua kém mấy phần, ha ha...”  

             Ong!  

             Nhóm người Triệu Đức Trụ đang không ngừng cười phấn khích, thình như lập tức chúc mừng thành quả thắng lợi của chính mình, nhưng đột nhiên một âm thanh nhỏ của không gian ba động vang lên, đột nhiên những đạo xích sắt đang không ngừng ma sát trở nên trơn bóng, cảm giác như sắp rơi xuống, gần như không thể tiếp tục mài mòn lân phiến.  

             Mọi người không khỏi sững sờ, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên nhưng chỉ nhìn thấy cự long đột ngột bất động, dừng lại việc giãy dụa, nhưng mặt ngoài của hắn nổi lên một đạo ánh sáng đỏ thẫm biểu hiện khí tức cuồn cuộn tà dị.  

             Mà những đạo hồng mang bám phía bên trên khiến cho những đạo xích sắt khó mài mòn long hồn dù chỉ một phân một hào.  

             Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?  

             Mọi người mắt to trừng mắt nhỏ, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều khó hiểu, không biết nội tình bên trong.  

             Khoé miệng Trác Uyên lộ ra nụ cười quỷ dị, hắn mở to mắt nhìn về nhóm người Triệu Đức Trụ: “Một đám đắc ý quên hình, cuối cùng cũng dùng hết toàn bộ sức lực rồi, ha ha... Vậy thì ta cũng nên dùng một chút sức lực để các ngươi mở mang tầm mắt một chút, cho các ngươi biết thế nào gọi là muốn thoát cũng thoát không xong!”  

             Vừa dứt lời, tròng mắt Trác Uyên chăm chú, hắn hét lớn: “Long hồn dị biến, kỳ lân biến, đại lực Xích Long Vương!”  

             Bùm!  

             Giống như một khoả thiên thạch nện xuống đất, đột nhiên long hồn đã bị thủng trăm ngàn lỗ giải phóng một luồng khí thế vô cùng mãnh liệt công kích bốn phía. Những đạo xích sắt khoá trên thân của nó liên tục phát ra tiếng động, toàn bộ kết giới cũng không ngừng run lên, tựa hồ sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.  

             Tròng mắt của nhóm người Triệu Đức Trụ không nhịn được co rụt lại, bọn họ đồng loạt hít một hơi thật sâu, trong lòng hoảng hốt và khó hiểu.  

             Theo lý mà nói, long hồn này đã bị bọn họ mài đến không còn khí lực, tại sao lại đột ngột tản ra uy thế mạnh mẽ như vậy?  

             Nhưng chỉ một khắc sau, mọi người đều hiểu ra, hai con ngươi liền trở nên ngây ngốc. Chỉ thấy long hồn toàn thân cao thấp nổi lên hồng mang, răng nanh trong miệng không ngừng dài ra, biến thành bộ dạng càng thêm hung mãnh, lân giáp trên thân không những được chữa trị như lúc ban đầu cũng đột ngột biến đổi, hoá thành khải giáp nặng nề, mang đến cảm giác vừa dày vừa nặng chứ không mỏng nhẹ như lân phiến lúc ban đầu.  

             Nó ngửa mặt lên trời gào rú một tiếng, âm thanh chấn động thương khung, trình độ hung mãnh này so với lúc trước mạnh hơn rất nhiều.  

             Nếu nói đây là Thiên Long Thần Hồn, không bằng nói đây căn bản là thay một long hồn khác. Hơn nữa long hồn này còn lợi hại hơn nhiều so với long hồn trước đây.  

             “Đây chính là long hồn dị biến của hắn, đại lực Xích Long Vương!” Mí mắt của Diệp Lân khẽ nhích một cái, hắn ta âm thầm tán thưởng: “Không tệ, đem sức mạnh của thánh thú kỳ lân kết hợp với Thiên Long Hồn, sinh ra một long hồn dị biến mạnh hơn, tuy không lợi hại bằng Phần Thiên Kim Long Vương của ta, nhưng cũng là một dị biến không tồi, tối thiểu là quán chú của sức mạnh thánh thú, ha ha... Trác Uyên, quả nhiên ngươi rất hợp để chiến đấu với ta!”  

             Trong lòng Diệp Lân càng thêm hưng phấn, thậm chí có chút hoa tay múa chân, hắn ta nhịn không được mà muốn lập tức có thể chiến đấu với Trác Uyên.  

             Thế nhưng mà, mấy nhà hoan hỉ, mấy nhà sầu, giờ khắc này nhóm người Triệu Đức Trụ hai mắt trợn tròn. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều có một loại biểu tình xúc động muốn khóc.  

             Tại sao đang yên đang lành, trước mắt sắp giết chết được thần hồn của hắn, tại sao đang yên đang lành lại biến ra một con khác, nếu nói như vậy, việc bọn họ vừa làm đều là công cốc hay sao?  

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!