Long hồn dị biến
“Đây là... Toả Hồn trận?”
Lông mày của Vũ Thanh Thu khẽ nhúc nhích, mặt hắn ta đầy kinh ngạc nhìn lên mười người trên trận ở trước mặt rồi âm thầm gật đầu: “Lần này tên Triệu Đức Trụ không hề khoác lác, bọn họ thật sự dốc hết toàn lực, nếu muốn triệu hồi Toả Hồn trận cần phải xuất hết thần hồn của bản thân sau đó mười người tương liên lẫn nhau, nếu như bị đánh vỡ thì thần hồn sẽ bị tiêu diệt, nếu như không phải rơi vào tình huống bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không sử dụng. Hôm nay bọn họ vì muốn ngăn cản Trác Uyên mà bất chấp liều mạng như vậy, đạo thống bọn họ thật sự không bàn mà hợp ý nhau. Lẽ nào ngay từ lúc đầu chúng ta đã trách lầm bọn họ?”
Mí mắt của Viêm Ma khẽ run lên, ánh mắt tà dị nhìn hắn ta một cái, khinh thường lên tiếng: “Có trách lầm bọn họ hay không thì cần xem tiếp mới biết được, nói không chừng giữa đường thì lại quẳng gánh!”
Nghe được lời này, Vũ Thanh Thu suy nghĩ một lúc rồi gật đầu nhưng đột nhiên trên mặt hắn ta lộ ra vẻ nghiêm trọng: “Nếu như mười người liên thủ với nhau thì Toả Hồn trận này sẽ vô cùng lợi hại, chỉ cần bọn họ kiên trì đến cùng cho dù là Thiên Long Hồn của Trác Uyên cũng không thể công phá, ta nghĩ bọn họ sẽ không tiếp tục rút lui. Sư đệ thấy sao?”
Vũ Thanh Thu dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía Diệp Lân nhưng Diệp Lân im lặng không nói, đôi đồng tử của hắn ta phát sáng, hắn ta hầm hầm nhìn về hướng xích sắt không ngừng phát ra tiếng sau đó âm thầm tính toán gì đó.
Thiên Long Hồn bị thập đại cao thủ vây quanh công kích, cho dù có mạnh hơn nữa thì cũng khó thoát khỏi vòng vây, nhưng nếu như...
Trác Uyên, dù gì ngươi cũng là truyền nhân của thánh thú, Thiên Long Hồn của ngươi không chỉ giới hạn tại trình độ tối nguyên thủy này đúng chứ!
Mắt Diệp Lân khẽ híp lại, hắn ta lẩm bẩm trong lòng, trên mặt tràn đầy sự chờ mong.
Ào ào ào!
Có thể nghe thấy từng đợt xích sắt thanh thúy vang lên, mười người Triệu Đức Trụ liên tục nối chặt dây xích hư huyễn, không những vậy còn đung đưa theo nhịp. Trác Uyên đưa mắt nhìn bốn phía, hắn bất giác nở một nụ cười tà mị sau đó đạp chân xuống đất hung hăng xông đến, chớp mắt đã đến được chỗ của Triệu Đức Trụ.
Một cú đấm đầy bạo lực hướng về phía mặt của Triệu Đức Trụ.
Vụt!
Bỗng nhiên không biết có một đạo dây xích hư huyễn từ đâu tới, mạnh mẽ lao về phía Trác Uyên rồi khoá chặt lấy Kỳ Lân Tí của hắn.
Thân thể Trác Uyên bị trì trệ, hắn cảm thấy trong cơ thể không còn sức lực, chuẩn bị vung ra một quyền nhưng nhất thời bị khoá chặt trên không trung làm cho không thể cử động.
Trác Uyên nhíu mày, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, hắn vung mạnh cánh tay trái muốn phá vỡ dây xích nhưng ngay lúc này, mấy chục đạo xích sắt hư huyễn liên tục hướng về phía Trác Uyên.
Tay trái của Trác Uyên bị khoá chặt, hắn không có cách nào trốn tránh, kết quả từ trên xuống dưới toàn bộ thân thể, hai tay hai chân của hắn đều bị dây xích khoá chặt.
Xích sắt vừa mới kéo, hắn đã bị trói chặt ở trên không, không thể mảy may cử động.
Hơn nữa dù cho hắn có nhích người như thế nào, những đạo xích sắt vẫn không bị phá vỡ, nội thể của hắn giống như bị giam cầm, không cách nào phát huy sức lực.
“Trác quản gia!”
Đôi đồng tử không nhịn được co rụt lại, nhóm người Thích Trường Long và Khuê Lang không khỏi kinh hãi, sau đó hét lên một tiếng cùng nhau phóng về phía mười người đang khoá chặt Trác Uyên. Nhưng còn chưa kịp đến gần, bọn họ đã đột ngột bị những đạo xích sắt từ mười người nhắm đến hất văng ra ngoài.
Phốc!
Một ngụm máu tươi không nhịn được phun ra, chúng đệ tử của Ma Sách tông đều bị đánh ngã xuống đất, không thể dậy nổi, trong lòng đầy hoảng sợ.
Đây chính là sức mạnh thật sự của thượng tam tông sao? Mấy người bọn họ đồng loạt xông lên cũng không phải là đối thủ!
Triệu Đức Trụ khinh thường nhìn bọn họ, cười giễu cợt nói: “Một hạ tam tông nhỏ bé như Ma Sách tông các ngươi, có thể trực tiếp đánh tới hàng ngũ trung tam tông đã là may mắn lắm rồi, đã thế còn muốn nhúng chàm thượng tam tông? Ha ha, quả thực si tâm vọng tưởng! Bây giờ mười người bọn ta tương liên, thập nhân nhất thể, các ngươi xem như ở ngoài trận đánh lén bọn ta đồng thời muốn đối mặt với sức mạnh của mười người bọn ta, căn bản không biết tự lượng sức mình. Như ta đã nói, tiểu ma đầu các ngươi, bọn ta vốn không để vào trong mắt. Bởi vì muốn đối phó với con quái vật Trác Uyên mới lập ra trận pháp như thế, nếu không thì bọn ta cũng lười động thủ với tiểu lâu la các ngươi, ha ha ha...”
Lời vừa nói xong, chúng đệ tử còn lại của Thiên Địa Chính Nghĩa tông liên tục cười lớn, trên mặt đầy sự khinh bỉ.
Nhóm người Thích Trường Long hậm hực cắn môi, tay nắm chặt thành quyền, mặt mũi tràn đầy vẻ không cam lòng.
Thực ra bọn họ đều cảm nhận được, càng khiêu chiến với bên trên, bọn họ sẽ càng bất lực, đến cuối cùng toàn bộ trận chiến sẽ do Trác Uyên một mình chống đỡ.
Tuy nói bọn họ bởi vì Huyền Thiên tông âm bọn họ một trận đấu cá nhân nên mới luôn canh cánh trong lòng nhưng trong lòng thì vô cùng hiểu rõ. Nếu như Huyền Thiên tông không cản trở đường đi của bọn họ thì xét về thực lực hiện tại của bọn họ cũng rất khó chiến đấu cá nhân.
Chính vì điều này mà trong lòng bọn họ đều rất ấm ức, rõ ràng là đại biểu của tông môn tham gia Song Long hội nhưng mỗi lần ra sân lại vô dụng như vậy, đừng nói đến việc kiến công lập nghiệp, mỗi lần đối diện với kẻ địch mạnh đều không giúp được chút việc gì, điều này không khỏi khiến bọn họ phẫn uất không thôi!
Bọn họ cùng nhau tới đây sau đó bị người ta làm thành trò hề rồi đùa cợt, rốt cuộc là vì cái gì chứ!
Hình như nhìn ra tâm tư của bọn họ, nét mặt Trác Uyên có chút lạnh lùng, hắn quát nhẹ, trong giọng nói có chút trách cứ: “Ai bảo các ngươi động thủ, không phải đã bảo các ngươi đứng một bên không cần làm cái gì rồi sao?”
Thân thể của nhóm người Thích Trường Long khẽ run lên, bọn họ cùng nhau ngẩng đầu nhìn về phía Trác Uyên nhưng lại bất chợt đối diện với ánh mắt lạnh lùng như một vị sư phụ nghiêm khắc đang không ngừng răn dạy bọn họ.
“Các ngươi vốn không nên xuất hiện tại nơi này, nơi này cũng không phải là võ đài của các ngươi, chí ít thì bây giờ cũng không phải. Nhưng mà nếu như đã đến rồi thì cũng chỉ nên đứng ở một bên xem phong thái của đệ tử mạnh nhất Tây Châu, mở mang kiến thức một chút. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Hôm nay các ngươi chỉ là người đứng xem nhưng ngày mai cũng có thể là người chiếm lĩnh nơi này, đây mới là chuyện mà các ngươi nên suy tính chứ không phải là việc tự oán trách bản thân!”
Trong lòng khẽ lay động, mọi người có chút ngơ ngác nhưng cũng dần lĩnh ngộ ra.
Đúng vậy, bọn họ vốn là hạ tam tông, làm sao có chuyện bọn họ là đối thủ của đệ tử thượng tam tông, chuyện này chính là sự thật. Nhưng mà bọn họ yếu không phải vì bọn họ không bằng đệ tử thượng tam tông mà là vì những đệ tử của thượng tam tông vốn dĩ đã chiếm hữu tài nguyên tu luyện ưu việt nhất.
Bây giờ Trác Uyên đưa bọn họ đến đây, về sau bọn họ cũng sẽ có được nguồn tài nguyên tu luyện như vậy, khi đó mới thực sự là thời điểm để bọn họ chứng tỏ bản thân là rồng hay là giun chứ không phải là bây giờ.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ vượt xa những người này, trở thành cao thủ đứng nhất, đứng nhì của Tây Châu. Bởi vì một chút thất bại nhỏ trước mắt mà nhục chí thì thật không đáng!
Trong chốc lát, ánh mắt của mọi người hiện lên sự kiên định, bọn họ cảm kích nhìn Trác Uyên sau đó khẽ gật đầu.
Dương Sát và tam vị cung phụng ở bên ngoài nhìn thấy cũng coi như tuổi già được an lòng. Người thủ lĩnh như Trác Uyên có đôi lúc cà lơ phất phơ, thái độ như tất cả mọi chuyện đều không liên quan tới hắn nhưng có khi quả thực cũng rất tận chức tận trách, có thể gọi là tinh thần lãnh tụ của chúng đệ tử trong Ma Sách tông.
Đối với một người tu giả, bất kiêu bất táo là quan trọng nhất, mà ở điểm này Trác Uyên chính là người dẫn đường cho thiên chi kiêu tử của bọn họ.
Lúc bọn họ coi trời bằng vung thì đánh bọn họ một cái thật đau, để bọn họ biết được cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, đến lúc bọn họ đau thương tự trách thì khích lệ bọn họ, cho bọn họ tự tin và dũng khí!
“Ai, tiểu tử Trác Uyên này quả thực xứng chức hơn cung phụng chúng ta, ít nhất từ trước đến giờ vào thời khắc mấu chốt chưa bao giờ khiến người ta thất vọng!” Dương Sát khẽ cười, mặt đầy cảm thán nhìn về phía hai người còn lại.
Hai người còn lại cũng khẽ gật đầu thể hiện sự tán đồng sau đó dùng ánh mắt đầy sự ca ngợi nhìn về phía Trác Uyên.
Không chỉ có bọn họ, cho dù là Song Long chí tôn và trưởng lão lĩnh đội của các tông môn khi nhìn thấy cảnh này trong lòng cũng đã âm thầm gật đầu tán đồng. Bất luận thực lực cá nhân có như thế nào nhưng nếu như xét về khí chất Trác Uyên cũng được xếp thứ nhất, thứ hai, có thể là người đảm nhận được những chức trách lớn!
Triệu Đức Trụ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn ta không ngừng bĩu môi, khinh bỉ nói: “Một đám phế vật vô dụng, ngươi đem bọn họ đến đây thực chất là tìm đường chết. Không chỉ có bọn họ, kể cả ngươi cũng sẽ như vậy. Toả Hồn trận của bọn ta đã khoá được nguyên thần của ngươi. Bây giờ nguyên thần của ngươi không thể khống chế được thân thể, cho nên nếu như thân thể của ngươi có cường hãn hơn nữa thì cũng không thể phát huy sức lực, ha ha...”
“Vậy sao? Vậy thì chúng ta hãy xem chân tướng ở thần hồn đi!” Trác Uyên nhếch miệng cười, đột nhiên hắn hét lên một tiếng.
Chỉ trong thoáng chốc, một tiếng động kinh thiên động địa vang vọng trên mây, Thiên Long Hồn của Trác Uyên một lần nữa từ trong người của hắn bay thẳng lên không trung, một hào quang màu sắc rực rỡ phủ đầy toàn bộ bên trong kết giới.
Mà những đạo xích sắt một mực khoá chặt Trác Uyên cũng không ngừng rung lắc dữ dội, như lúc nào cũng có khả năng bị đứt gãy.
Thế nhưng sau khi Triệu Đức Trụ nhìn thấy cảnh này lại không có một chút lo lắng, ngược lại hắn ta lộ ra vẻ hưng phấn, liên tục cười lớn: “Ha ha... Trác Uyên ơi là Trác Uyên, ngươi đã bị ta lừa, lão tôn chính là chờ đợi khoảnh khắc thần hồn của ngươi xuất hiện, Toả Hồn trận này của ta khoá nguyên thần của ngươi chỉ là thứ yếu, chủ yếu chính là khoá chặt thần hồn của ngươi. Lần này thần hồn của ngươi sẽ bị tiêu diệt!”