Tỏa Hồn Trận
Trên chiến trường, người đông nghìn nghịt, từ sáng sớm tinh sương chỗ này đã đông kín người. Ngoài đại diện của các đế quốc ra, đệ tử của các tông môn cũng tới xem trận đấu.
Dù cho thần hồn bị thiệt hại nghiêm trọng, dù cho sắc mặt Hàn Vân Phong trắng bệch vẫn miễn cưỡng lê thân thể suy nhược đến nơi đây.
Bởi vì hôm nay có thể là một ngày khiến cả Tây Châu đều bị lay động. Một hạ tam tông trực tiếp đi thẳng tới đây, sau đó còn đứng trước mặt của thượng tam tông, chuẩn bị thách đấu với vật khổng lồ.
Có phải chuyện giang sơn đổi chủ sắp diễn ra rồi hay không, tất cả mọi người đều mong chờ khoảnh khắc này!
Vụt!
Chỉ một cú xoay người, bóng dáng của vị trưởng lão bình phán lại một lần nữa xuất hiện trên bục thách đấu, tiếp theo chính là hiện thân của hai vị chí tôn, sau khi hành lễ với hai vị tôn giả, hắn ta lập tức nhìn về phía mọi người, mặt ửng đỏ cứ như hôm nay hắn ta cũng là một trong những người chiến đấu, trên mặt biểu hiện vô cùng mong đợi.
“Đệ tử ngũ tông vào sân!”
Một tiếng thét cất lên, ba tông phái Thái Thanh tông, Ma Viêm tông và Thiên Địa Chánh Nghĩa tông vênh vang bước lên chiến đài, sau đó người đứng đầu chiến đấu cá nhân của trung tam tông, đệ tử của Kiếm Thần tông thong thả bước lên phía trước, kể cả Ma Sách tông đã thách đấu với đoàn chiến trên chặng đường cũng đã đứng trước mặt mọi người dưới sự dẫn dắt của Trác Uyên.
Khi bóng dáng của hắn vừa xuất hiện, tất cả mọi người đang nhìn về phía bục thách đấu đều nhốn nháo cả lên. Mọi người ai cũng đều biết một hạ tam tông nhỏ bé có thể ngang nhiên đến được nơi này đều do tên đệ tử tên là Trác Uyên này một tay nâng đỡ.
Đối với một người thủ lĩnh xuất sắc như vậy, điều này nghiễm nhiên đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh, tất cả mọi người đều muốn xem hắn có thể tạo ra những điều kỳ tích gì.
Chỉ có Thiên Địa Chính Nghĩa tông nhìn Trác Uyên với con mắt ghen tị và phẫn uất!
Trưởng lão bình phán dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người phía bên dưới, tuy trong lòng đều biết rõ nhưng lão ta vẫn dùng giọng điệu như thường ngày hỏi: “Đệ tử Kiếm Thần tông nghe cho rõ, các ngươi có thật sự muốn thách đấu cá nhân với thượng tam tông hay không?”
“Đương nhiên!” Ánh mắt của Ôn Đào chăm chú, hắn ta hét lớn, khí phách hiên ngang.
Trưởng lão bình phán khẽ gật đầu, trong lòng thầm khen ngợi, dũng khí lớn như vậy, rõ ràng đã chịu tổn thương đến thần hồn mà vẫn dám đối mặt với hiểm nguy, quả không hổ danh là đệ tử của Kiếm Thần tông.
Sau đó trưởng lão bình phán nhìn Trác Uyên một lần nữa rồi lớn tiếng hỏi: “Đệ tử của Ma Sách tông nghe đây, các ngươi có thực sự muốn thách đấu với thượng tam tông trên đoàn chiến hay không?”
Giọng nói rành mạch của trưởng lão bình phán truyền đến tai của mọi người, trong chốc lát ánh mắt mong đợi của mọi người lần lượt đổ dồn về hướng của Trác Uyên.
Lông mày của Trác Uyên khẽ nhúc nhích, hắn suy tính một lúc sau đó nhìn về hướng của Diệp Lân, ánh mắt lay động nói: “Chuyện này là đương nhiên, bởi vì ở đây lão tử là người mạnh nhất!”
Soạt!
Ngay khi lời của Trác Uyên vừa dứt, mọi người xung quanh được một phen náo loạn.
Sự tuyên bố hùng hổ của Trác Uyên, khẩu khí cũng không tính là quá lớn nhưng cũng khiến cho mọi người có mặt được một phen kinh ngạc. Tuy rằng mọi người đều biết hắn rất mạnh nhưng nếu như nói là mạnh nhất thì có hơi quá!
Ngươi đặt thiên tài Vũ Thanh Thu đứng đầu của Tây Châu ở đâu rồi, nếu như không nhắc đến hắn ta thì còn có nhân tài mới xuất hiện là Diệp Lân ngươi cũng đem hắn ta vứt ở một xó nào rồi? Dù trước giờ hai người vẫn chưa giao đấu với nhau nhưng từ thực lực trước đó mà nói thì mọi người đều nhận thấy Diệp Lân mạnh hơn ngươi không ít.
Vì sao Trác Uyên ngươi dám mạnh miệng như vậy, tự xưng bản thân là mạnh nhất?
Song Long chí tôn vuốt nhẹ chòm râu, hai mắt nhìn nhau có chút khó hiểu. Tên Trác Uyên này trước giờ luôn điềm tĩnh và thận trọng, không phải là người chưa nhận rõ tình hình đã khua môi múa mép như vậy.
Nhưng ngay vào lúc này, hành động của Diệp Lân đã khiến bọn họ lập tức hiểu ra.
“Trác Uyên, ta mới là đệ tử mạnh nhất của Tây Châu, ngươi chỉ có thể chịu ủy khuất mà đứng thứ hai, sư huynh của ta đứng thứ ba!” Cùng lúc đó Diệp Lân bước một bước, hét lớn.
Vào lúc này, trên bục thách đấu càng thêm náo nhiệt, có thể nhìn thấy hai người Diệp Lân và Trác Uyên mắt to trừng mắt nhỏ, dáng vẻ không ai nhường ai khiến mọi người xung quanh càng thêm rạo rực.
Đối với mọi người mà nói thì ngay lúc này như đang được chứng kiến hai con mãnh hổ đang đấu tranh xem ai là sơn đại vương, khiến tất cả vô cùng kích động.
Trận đấu giữa hai người nhất định sẽ là trận quyết chiến chưa từng có.
Vũ Thanh Thu thấy hết tất cả nhưng chỉ lắc đầu, bật cười nói: “Sư đệ à, hai người các ngươi tranh đứng nhất lại không nhắc đến ta. Dù gì thì ta cũng từng là thiên tài đứng đầu của Tây Châu, tại sao bây giờ lại vô duyên vô cớ rớt xuống hạng ba rồi? Nếu tính về thực lực thì ngươi cũng không cần nói tới!”
“Vũ Thanh Thu, ngươi có phải là hắc sư huynh hai mươi năm rồi không, haha...” Viêm Ma đứng ở một bên xem xét, bất giác cười ra tiếng, nhưng trong giọng cười của hắn ta có chút buồn bực.
Vốn dĩ đối thủ của hắn ta chỉ có một mình Vũ Thanh Thu, cũng chính là mục tiêu trước giờ của hắn ta, chỉ cần đánh bại Vũ Thanh Thu hắn ta sẽ trở thành thiên tài đứng đầu của Tây Châu. Nhưng đáng chết là không biết từ đâu chạy tới hai con quái vật này, ngay cả Vũ Thanh Thu cũng bị đá xuống còn hạng ba, vậy thì hắn ta xếp thứ mấy đây?
Hình như mục tiêu của hắn ta càng ngày càng cách xa hơn!
Vừa nghĩ đến đây, hắn ta không ngừng thở dài, Vũ Thanh Thu cũng đồng cảm mà thở dài ngao ngán.
Chỉ có Triệu Đức Trụ là da mặt không ngừng co lại, hắn ta nhìn hai người đang đối đầu trước mặt mà trong lòng lửa giận sôi sùng sục.
Trận chiến của thượng tam tông dựa theo trình tự, nếu như ngươi vẫn chưa qua được cửa ải của Thiên Địa Chính Nghĩa tông của bọn ta mà trực tiếp thách đấu với tên tiểu tử này của Thái Thanh tông thì thật là quá xem thường chúng ta rồi!
Thật là mẹ nó không coi ai ra gì rồi!
Trác Uyên, ngươi đợi đó cho ta...
Trong lòng Triệu Đức Trụ thầm chửi rủa, hắn ta thở ra một hơi ngột ngạt đầy uất ức, trong ánh mắt hiện lên tia lạnh lẽo.
“Oan gia ngõ hẹp, kẻ mạnh thì thắng!”
Hắc Nhiêm chí tôn quan sát kỹ càng bóng dáng của hai người trước mặt sau đó nhìn về phía của Bạch Mi chí tôn, cười nhẹ nói: “Haha, xem ra tên tiểu tử Trác Uyên này không phải không hiểu chuyện, mà là trước mặt đối thủ, tuyệt đối không được tỏ ra yếu kém!”
“Đúng vậy, cho dù là thắng hay thua thì luôn luôn phải có một trái tim quyết thắng. Nếu không thì còn chưa chiến đấu đã xem như thua cuộc rồi! Trác Uyên nói muốn trở thành người mạnh nhất ở đây chính là muốn quyết đánh đến cùng! Chỉ cần nghĩ đến một lát nữa hai người này sẽ dùng hết tất cả sức lực chiến đấu, long tranh hổ đấu, thật là một màn kịch hay!”
Trong mắt của Bạch Mi chí tôn lóe lên một tia sáng, trên mặt lộ ra sự hớn hở và mong đợi, nếu so với tất cả mọi người ở phía dưới thì cũng không kém là bao, thậm chí còn hơn thế nữa
Hự!
Chỉ một cú xoay người, thân hình của trưởng lão bình phán chặn lại ánh mắt của Trác Uyên và Diệp Lân đang nhìn nhau, tia điện vô hình trên không trung cũng bị lão ta vô tình cắt đứt.
Lão ta lạnh lùng nhìn Trác Uyên, sau đó lại nhìn Diệp Lân trên mặt đầy sự cương quyết, trưởng lão bình phán khịt mũi mắng: “Hai người các ngươi trừng cái gì mà trừng? Bây giờ vẫn chưa đến lượt hai người các ngươi đánh nhau đâu, đợi một lát tự nhiên sẽ có chỗ cho hai ngươi phát huy sức mạnh, gấp gáp gì chứ?”
Vèo!
Đột nhiên một cái liếc mắt khinh thường xuất hiện, Triệu Đức Trụ thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa thở không ra hơi, trong lòng thầm nguyền rủa.
Trưởng lão bình phán, ngài có phải là trưởng lão bình phán hay không, có thể công bằng một chút không? Lời ngài vừa nói rốt cuộc là có ý gì, trực tiếp bỏ qua bọn ta là thế nào?
Để hai người bọn họ đợi một lát rồi mới động thủ còn Thiên Địa Chính Nghĩa tông bọn ta thì tất bại có đúng không!
Đến ngài còn cho rằng bọn ta là tất bại, vậy bọn ta còn có ý nghĩa gì mà đánh tiếp?
Trong phút chốc, các đệ tử của Thiên Địa Chính Nghĩa tông đều xám mặt, không còn lời gì để nói, vô cùng thất vọng. Cùng lúc đó đội ngũ Ma Viêm tông cũng thất vọng không kém.
Suy cho cùng, lời nói vừa rồi ngoài việc xem nhẹ Thiên Địa Chính Nghĩa tông ra còn xem nhẹ Ma Viêm tông. Nhưng Ma Viêm tông lại không có một chút gì gọi là buồn bực, dù nói thế nào thì Viêm Ma là người dẫn đội, tuy hắn ta không phải người tốt nhưng dù sao cũng là một hán tử. Đối với sức mạnh của Trác Uyên, hắn ta thật tâm chịu phục, cũng không có gì bất mãn, chỉ là có chút bi thương mà thôi.
Thế là dưới sự nhúng tay của trưởng lão bình phán, cuối cùng Trác Uyên và Diệp Lân lại trở về chỗ ngồi của mình. Sau đó các chi chuẩn bị thách đấu, chiến đấu cá nhân của Kiếm Thần tông và Thiên Địa Chính Nghĩa tông chính thức bắt đầu!
Nhưng mà chuyện không ngờ tới là thần hồn của mười người trong Kiếm Thần tông đều bị trọng thương, đối diện với sự vô sỉ giữ lại sức lực của Thiên Địa Chính Nghĩa tông, kết quả bại trận, mất đi tư cách thách đấu tiếp theo.
Tiếp theo là Ma Sách tông thách đấu với Thiên Địa Chính Nghĩa tông.
Đối diện với trận chiến này, tất cả mọi người đều tràn ngập mong chờ đội ngũ còn tồn tại đến cuối cùng.
Keng!
Một trận dao động không gian vang lên, vẫn là hai vị lão giả giữ cửa, sau khi kết động ấn quyết thì vô cùng phí sức để mở kết giới của đại môn. Trác Uyên sờ vào Lôi Linh Giới của chính mình, trầm ngâm một chút, sau đó dẫn theo tất cả mọi người sải bước vào bên trong, Thiên Địa Chính Nghĩa tông nối gót theo sau!
Vụt!
Không gian biến hóa, đội ngũ hai tông một lần nữa đi vào sơn cốc nhỏ vắng vẻ, Trác Uyên vung tay để Thích Trường Long bảo chín vị đệ tử lui về sau, sau đó một mình bước lên trước mấy bước, khóe miệng hiện lên một nụ cười tà mị: “Các ngươi lui xuống, ta với những người này khởi động tay chân một chút!”
“Trác Uyên, ngươi thật là cuồng vọng tự đại, một mình ngươi lại muốn đấu với mười người bọn ta?” Tròng mắt của Triệu Đức Trụ nhịn không được mà chăm chú, hắn ta nhìn thấy cảnh tình này thì tức giận lên tiếng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!