Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Cái gì?  

             Trác Uyên không khỏi sững sờ, vội vàng xua tay, từ chối nói: "Không thể, tuyệt đối không thể! Nhẫn của ta chỉ có thể bỏ được vật chết, không thể nào bỏ được vật sống. Cho dù có cho một người sống như người vào nhẫn, thì người ta cũng sẽ nhìn ra đầu mối, nghi ngờ ta tại sao lại thay đổi một cái Tử Lôi khác. Sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện..."  

             Trác Uyên lắc đầu như trống lắc, kiên quyết phủi sạch mọi quan hệ với chuyện này!  

             Lão già này hay lắm, lúc  trước vẽ cho lão ta một tấm bản đồ địa hình thì không sao, dù sao thì đó cũng là đồ chết, cho dù bị người của Song Long viện lấy được cũng không thể nào tra ra hắn được. Trừ phi bắt được Đan Thanh Sinh, khiến lão ta tự mình khai ra.  

             Nhưng đường đường là người đứng đầu Tây Châu thì làm sao có thể bị bắt dễ dàng như vậy được?  

             Vậy nên, lúc đó Trác Uyên đã vui vẻ giúp đỡ lão ta, hòng muốn đuổi lão ta đi ngay lập tức, để khỏi bại lộ chuyện mình che giấu linh binh!  

             Nhưng lần này thì khác, đưa nghi phạm làm hại đến lợi ích của Song Long viện vào dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, một khi bị bắt quả tang thì sẽ bắt được cả người lẫn vật, muốn trốn cũng trốn không được!  

             Rủi ro trong việc này không thể tính được bằng đạo lý.  

             Vậy nên, nếu Trác Uyên có thể phủi sạch quan hệ, hắn sẽ phủi sạch mọi quan hệ. Có thể đạp lão già này ra xa thì sẽ đạp lão già này ra xa, tốt nhất là không bao giờ dính dáng đến lão ta nữa.  

             "Hừ hừ hừ...tiểu tử, thân là người đứng đầu một tông môn cho dù chỉ là Hạ Tam Tông, sao Tử Lôi trong tay ngươi có thể thấp kém đến như vậy? Ngươi xem ta là hài tử ba tuổi, tin vào mấy lời nói nhảm của ngươi sao?" Đan Thanh Sinh bất giác cười lạnh, giống như có thể nhìn thấu tâm tư của hắn chỉ trong nháy mắt, cười giễu nói: "Ngươi muốn dứt ra để bảo vệ bản thân sao? Hiện tại đã quá muộn rồi!"  

             Khóe miệng không khỏi trễ xuống, Trác Uyên cười khổ, nói: "Tiền bối, chắc người không biết, ta chỉ là một tên tạp dịch bình thường ở trong tông môn mà thôi. Tên gấu xám của Ngự Thú Tông nói không sai, hắn ta đã lựa chọn tinh anh ở trong tông môn chúng ta, không còn cách nào khác nên mới chọn người từ phòng tạp dịch bọn ta. Người nghĩ xem, một kẻ tạp dịch như ta thì có vật gì tốt bên người cơ chứ?"  

             "Ồ, một đám tạp dịch mà lại đánh cả đệ tử ưu tú của Trung Tam Tông và Hạ Tam Tông chạy tán loạn ư? Nếu lời nói của ngươi mà truyền ra ngoài, đệ tử của mấy tông môn kia có còn sống nổi nữa không đây?"  

             Đan Thanh Sinh không khỏi phì cười một tiếng, lão ta đột nhiên thay đổi nét mặt, hung ác nói: "Tiểu tử, ngươi và lão phu đã ở trên cùng một con thuyền, vậy nên chuyện hôm nay ngươi không muốn giúp cũng phải giúp cho bằng được! Nếu như ngươi giúp lão phu lấy được thần kiếm rồi nghênh ngang bỏ đi, ta tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến ngươi. Nhưng nếu ngươi không giúp, lão phu sẽ lấy trộm thần kiếm, và sẽ công khai bản đồ địa hình của ngươi trước mặt mọi người. Hơn nữa còn ở trước mặt mọi người, cảm ơn ngươi một phen. Ha ha ha...đến lúc đó..."  

             Đan Thanh Sinh khẽ nhếch miệng cười, khoé miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm.  

             Da mặt Trác Uyên không khỏi giật giật, bất lực xoa đầu, cân nhắc một hồi lâu, cuối cùng cũng thở dài gật đầu: "Xem ra lão tử không có lựa chọn, thật sự lên lầm thuyền giặc rồi!"  

             "Ha ha ha…vậy mới đúng chứ, tạ lễ của lão phu không thể nhận không dễ dàng như vậy được!" Đan Thanh Sinh ngẩng đầu lên trời cười to vô cùng vui vẻ.  

             Lông mày khẽ cau lại, Trác Uyên suy tính một lúc, sau đó có chút lo lắng nói: "Tiền bối, nếu như ta đưa người vào, vậy thì làm sao để đưa người ra? Đối thủ lần này không thể so với ngày thường, nên ta không thể thảnh thơi được, cũng không có năng lực để lừa bọn họ! Xung quanh đó đều là các trận pháp giám sát, một khi bóng dáng của người xuất hiện thì sẽ bị bại lộ ngay lập tức đấy!"  

             "Này này này...chuyện này ngươi cứ yên tâm đi. Lần trước được ngươi gợi ý, lão phu đã nghĩ ra cách rồi, chúng ta sẽ dùng chiêu giương đông kích tây. Ngươi cứ đánh đám người đó cho hăng vào, sau đó nhân lúc hỗn loạn thì tìm cách ném nhẫn vào điểm mù của trận thức giám sát, sau đó ngươi sẽ dẫn bọn họ đi. Đợi đến khi mọi người đều chú ý đến ngươi, đương nhiên lão phu sẽ tự mình chuồn đi và đi đến chỗ Thánh Linh Khoáng mà thần không biết, quỷ không hay!"  

             Lông mày bất giác nhíu lại, Trác Uyên suy nghĩ một lúc rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đây không phải là chiêu mà lần trước hắn dùng sao! Nhưng vì lần trước không ai nghi ngờ gì, nên lần này vẫn có thể dùng lại chiêu này, chỉ là...  

             Trác Uyên không khỏi đảo mắt, đột nhiên cau mày, nói với vẻ mặt khó xử: "Ài, nhưng tiền bối nên biết rõ, ta là nam nhân đã đánh bại Viêm Ma, đệ tử thiên tài ở trong cửu tông đều có thể dễ dàng đối phó, nhưng có một người..."  

             "Ý ngươi là Diệp Lân?" Đan Thanh Sinh nhíu mày, dường như đã đoán được suy nghĩ của hắn, mở miệng khẽ nói.  

             Trác Uyên khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt: "Tiền bối anh minh, quả thật tên Diệp Lân này nằm ngoài dự đoán của ta, khiến ta không thể cảm nhận được gì. Ta mà ném nhẫn ra sớm, hai mắt song tôn không mù, xong chuyện nhất định sẽ đoán ra được. Cũng chỉ có lúc đối mặt với Diệp Lân, ta mới có lý do để ném chiếc nhẫn này ra."  

             "Tiểu tử giỏi lắm, ngươi đã nghĩ ra lý do rồi sao? Ngươi đúng là gian xảo mà!" Hai mắt Đan Thanh Sinh bất giác sáng lên, không khỏi khen ngợi một tiếng.  

             Thật ra vừa bắt đầu đánh hắn cũng hiểu rõ, trong Song Long viện này, bất kỳ hành động nào của bất kỳ ai đều không thể thoát khỏi pháp nhãn của song long chí tôn.  

             Chẳng qua hắn cũng biết rõ hành động ném nhẫn kỳ lạ này, mặc dù sẽ khiến hai vị chí tôn nghi ngờ, nhưng sẽ không đến mức vội vàng mà dừng lại trận đấu giữa các đệ tử, để điều tra tình hình, làm vậy thì lại chuyện bé xé ra to.  

             Chỉ tới sau khi vụ việc Kình Thiên Kiếm bị mất cắp bại lộ, người ta mới có thể điều tra về nó. Chẳng qua đến lúc đó, Đan Thanh Sinh đã cao chạy xa bay, chỉ có một mình Trác Uyên hắn ở lại tranh luận.  

             Vậy nên vừa bắt đầu, Đan Thanh Sinh chỉ nghĩ ngay đến việc làm thế nào để trộm kiếm rồi chạy lấy người, chứ không hề nghĩ đến đường lui cho con chốt thí là Trác Uyên.  

             Nhưng người ta không nghĩ cho hắn, Trác Uyên cũng phải tự mình nghĩ cho bản thân, nhưng điều khiến Đan Thanh Sinh thực sự kinh ngạc chính là trong thời gian ngắn như vậy, mà hắn đã có thể vạch sẵn kế hoạch, thật sự là thông minh hơn người.  

             Trong lòng hai người đồng thời hiểu rõ kế hoạch của mình, nhưng đều không nói ra, chỉ ngầm hiểu trong lòng.  

             Đan Thanh Sinh có chút xấu hổ, cũng có chút áy náy, dù sao thì bị Trác Uyên đoán được chuyện mình muốn qua cầu rút ván, lão ta vẫn có chút hổ thẹn. Vậy nên, có lẽ là để bù đắp cho sự hổ thẹn đó, hoặc có lẽ để xoa dịu cái tên thông minh Trác Uyên này, tránh cho kế hoạch thấy bại. Đan Thanh Sinh khẽ cau mày, bắt đầu phân tích sức chiến đấu của đối thủ cho Trác Uyên: "Tên tiểu tử Diệp Lân này, thâm tàng bất lộ, thực lực tuyệt đối không thua ngươi. Chỉ là hắn ta vẫn chưa dốc hết sức lực, lão phu cũng không dám xác định thực lực của hắn ta mạnh đến mức nào, ngươi có thể đánh một trận với hắn ta hay không. Chỉ có Kim Sắc Hoả Diễm kia là có chút quỷ dị, ngươi cần phải lưu ý mới đúng!"  

             "Ta đã nghĩ ra cách để đối phó với Kim Viêm kia rồi, nhưng vẫn còn một vấn đề khác, chuyện khiến ta cảm thấy không yên tâm, chính là thần hồn của hắn ta!" Lông mày của Trác Uyên khẽ nhíu lại, nghiêm nghị nói: "Ta đoán thần hồn của hắn ta cũng là Thiên Long Hồn, hai Thiên Long Hồn gặp nhau thì sẽ phải đối địch thế nào đây. Về điểm này ta thật sự vẫn là tay ngang, tiền bối sở hữu Thiên Long Hồn nhiều năm, đã có kinh nghiệm phong phú, xin tiền bối chỉ giáo!"  

             "Cái gì, hắn ta cũng là Thiên Long Hồn sao, làm sao ngươi biết được?" Đan Thanh Sinh không khỏi kinh ngạc, trong lòng lập tức trở nên nghiêm túc, lão ta khẽ cau chặt mày.  

             Lão ta nghĩ thế nào cũng không tài nào nghĩ ra được, Tây Châu là nơi đất thiêng người tài như vậy sao, thế mà lại xuất hiện một Thiên Long thần hồn khác!  

             Trác Uyên gật đầu vô cùng chắc chắn, từ chối cho ý kiến.  

             Đường đường là truyền nhân Phẫn Thiên Long Tổ, sao thần hồn không phải là Thiên Long thần hồn cho được! Tốt xấu gì cũng là người nhà, thần hồn cũng phải tương xứng chứ, đúng không. Trác Uyên chưa từng nhìn thấy thần hồn của hắn ta, nhưng từ kế thừa của hắn ta, cũng có thể đoán ra được tám chín phần mười!  

             Nhưng nếu là như vậy, trong lòng hắn lại càng thêm nặng trĩu.  

             Ai có thể hiểu rõ Thiên Long Hồn hơn Long Tổ chứ? Nếu như hai Thiên Long Hồn va chạm vào nhau, nhất định tiểu tử sẽ vận dụng sự khéo léo hơn người hơn hẳn người không được sư phụ dạy bảo như hắn.  

             Đến lúc đó, dù là về mặt thần hồn hay là năng lượng trong cơ thể hắn thì đều sẽ tụt xuống. Đó mới chính là sự bất lực thực sự, thua là điều không thể nghi ngờ!  

             Trác Uyên nhìn về phía Đan Thanh Sinh, đặt hết hy vọng chiến thắng vào sự chỉ bảo của vị tiền bối dày dặn kinh nghiệm này. Tuy rằng lão ta thua xa Long Tổ về mặt kinh nghiệm, nhưng có còn hơn không, vậy nên hắn cung kính nói: "Tiền bối, sư tôn sau lưng tiểu tử này vô cùng cao minh, biết khá rõ về Thiên Long Hồn, tiểu tử này sử dụng Thiên Long Hồn cũng rất thuần thục. Mong tiền bối chỉ điểm cho ta, ít nhất cũng để ta có thể đấu ngang tay với hắn ta. Nếu không đến lúc đó ta bị hắn ta đè bẹp, dễ dàng bị hạ gục, ta sẽ không có thời gian tháo nhẫn ra, thế chẳng phải là kế hoạch của người cũng bị thất bại theo sao?"  

             "Được rồi, đừng lấy chuyện này ra để uy hiếp lão phu nữa, lão phu hiểu ý của ngươi rồi. Nếu ngươi đã vì lão phu mà mạo hiểm lớn như vậy, vậy thì lão phu cũng phải cố gắng hết sức giúp ngươi!"  

             Lông mày Đan Thanh Sinh khẽ nhíu lại, lão ta cẩn thận suy nghĩ, rồi đột nhiên nói: "Trác Uyên, ngươi biết kiếm đạo không?"  

             Ách!  

             Trác Uyên không khỏi sững sờ, trầm ngâm một lúc, lại khẽ lắc đầu: "Chỉ biết một chút thôi, cũng không nhiều lắm!"  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!