“Cuộc thi giữa Thượng Tam Tông đã kết thúc. Cho đến hiện tại, thứ tự xếp hạng của Thượng Tam Tông lần lượt là Thái Thanh Tông, Ma Viêm Tông và Thiên Địa Chính Nghĩa Tông. Ba ngày sau sẽ tiến hành khiêu chiến với Thượng Tam Tông, bây giờ giải tán hết đi!”
Trưởng lão bình phán quét mắt nhìn mọi người có mặt, tùy ý xua tay, giậm chân rời khỏi nơi này. Hai lão giả gác cổng cũng mở ra kết ấn, đóng cổng của kết giới lại rồi biến mất.
Xung quanh chiến trường, mọi người vừa hào hứng bàn luận về trận chiến hôm nay, vừa vui vẻ rời khỏi nơi này, chỉ là thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía Ma Sách Tông và Kiếm Thần Tông, trong mắt lộ rõ vẻ hưng phấn.
Dường như bọn họ cũng muốn nhìn thấy, hai con hắc mã đang tiến lên này, liệu có đủ dũng khí để khiêu chiến với uy quyền của Thượng Tam Tông hay không!
Ở chỗ cao nhất của đài quan sát, vẻ mặt Trác Uyên nghiêm túc, nhìn về phía Thái Thanh Tông bên dưới với ánh mắt lạnh lùng, đặc biệt là bóng dáng của Diệp Lân. Dường như Diệp Lân cũng cảm nhận được gì đó, nên quay đầu lại nhìn. Hắn ta bất giác nhếch miệng cười, môi khẽ mấp máy, nhưng lại không phát ra âm thanh.
Chỉ là khẩu hình miệng đó, rõ ràng nói năm chữ: “Ba ngày sau, tái kiến!”
Sau đó, hắn ta cũng rời khỏi đó cùng với đám người Thái Thanh Tông.
Trác Uyên khẽ hít sâu một hơi, trong lòng suy tính, âm thầm cân nhắc. Thực ra, Ma Sách Tông có thể đi được đến ngày hôm nay đã xem như là hời lắm rồi, thật ra không cần phải khiêu chiến tiếp nữa!
Hơn nữa đối thủ như Diệp Lân cũng vô cùng quái lạ. Sau lưng hắn ta là Phẫn Thiên Long Tổ, một trong những thánh thú, chẳng trách thủ pháp bày trận luyện đan của hắn ta không hề thua gì Trác Uyên hắn, dù sao hắn ta cũng là truyền nhân của thánh thú mà.
Ngay cả khi được đặt trong Thánh Vực, cũng sẽ tồn tại giống như thánh vật. Giao đấu với tiểu quái vật này, cho dù hắn là Trác Uyên đi chăng nữa thì cũng không thể nắm chắc phần thắng. Có thể không đánh, tốt nhất là không nên đánh.
Thế nhưng, không biết bằng cách nào, có lẽ là do sự tiếp ứng năng lượng giữa hai thánh thú trong người họ, nên trong lòng hắn luôn có cảm giác, rằng trận chiến với tiểu tử này là không thể tránh khỏi!
Nếu hôm nay hắn trốn tránh, trong lòng hắn vĩnh viễn sẽ tiếc nuối. Hai nam nhân được thừa hưởng năng lượng của thánh thú như bọn họ, cần phải quyết định xem ai mới là người gần với đỉnh phong nhất!
Trác Uyên hơi nheo mắt lại, trong mắt lóe lên một tia chiến ý đáng sợ, hưng phấn đến nỗi máu huyết toàn thân cũng bắt đầu sôi sục.
Đây có lẽ là cảnh tượng, hai con mãnh thú gặp nhau, giống như kẻ thù thiên mệnh vậy!
“Thế nào, Trác huynh cũng biết sợ rồi sao?” Đột nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên, Trác Uyên giật mình, quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy Ôn Đào không biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt hắn, đang cẩn thận đánh giá hắn, khẽ nói.
Trác Uyên bất giác nhíu mày, kỳ quái hỏi: “Con mắt nào của ngươi thấy ta đang sợ hãi hả?”
“Ách…”
Sau khi sững sờ một lúc, Ôn Đào nhìn chằm chằm vào hắn, không khỏi cười khẽ nói: “Xin lỗi, vừa rồi tại hạ nhìn thấy Trác huynh hơi run lên, còn tưởng rằng ngươi đang sợ tiểu quái vật của Thái Thanh Tông. Bây giờ ta mới nhìn rõ, Trác huynh không phải là sợ, mà là đang hưng phấn! Ha ha ha...vậy thì tốt. Cho dù thắng bại thế nào, chỉ cần có thể dốc hết sức mình đấu một trận cùng với cao thủ, đã là chuyện may mắn của đời người rồi, cũng có ích cho sự lĩnh ngộ về đạo thống của mình nữa. Không giống như bọn ta, e rằng sẽ phải dừng lại ở đây, ài, thật không cam tâm... “
Trác Uyên nhìn hắn ta với vẻ mặt kỳ quái, khẽ nhíu mày, khó hiểu nói: “Các ngươi là người đứng đầu Thượng Tam Tông, đấu cá nhân chắc hẳn...”
“Này, không phải ngươi biết rõ mà còn cố hỏi sao. Mặc dù lúc đó ngươi hạ thủ lưu tình, nhưng thần hồn của chúng ta vẫn bị ngươi làm chấn thương. Cho dù linh đan diệu dược có tốt đến đâu, e rằng cũng phải mất một năm rưỡi mới có thể khôi phục lại được...” Ôn Đào bật cười lắc đầu, khóe miệng có chút chua chát nhếch lên, dường như vẫn có chút không cam tâm.
Trong lòng Trác Uyên hiểu rõ, bọn họ cũng đã nhắm đến việc khiêu chiến với Thượng Tam Tông, chỉ là bọn họ đã dùng hết tất cả vào trong trận đấu đồng đội của Trung Tam Tông, khiến cho bản thân trọng thương, không còn sức lực để khiêu chiến cá nhân với Thượng Tam Tông nữa.
Nhìn từng người bọn họ đều sở hữu sức mạnh hơn người, rõ ràng là đã chuẩn bị đầy đủ, khao khát muốn trở thành một tông môn của Thượng Tam Tông. Bây giờ vẫn chưa khai chiến, nhưng họ đã phải biết bại mà lui, ngẫm lại không cam tâm cũng đúng thôi.
Nhưng cho dù như vậy, trong trận đấu đồng đội khiêu chiến với Trung Tam Tông này, bọn họ vẫn không giữ sức, chuẩn bị cho lần khiêu chiến với Thượng Tam Tông. Khi mục tiêu xung đột với nguyên tắc, bọn họ đã bảo vệ kiếm đạo của mình, đây mới là điều khiến người khác khâm phục!
Sau khi thở dài một hơi, Trác Uyên cảm thán nói: “Kiếm Thần Tông các ngươi...thật đáng tiếc!”
“Ha ha ha…không có gì đáng tiếc cả, dù sao thì chúng ta cũng đã bị đánh bại một cách quang minh chính đại, thua tâm phục khẩu phục mà, chỉ là chúng ta không đủ mạnh mà thôi!” Ôn Đào cười thoải mái, từ chối cho ý kiến, sau đó nhìn chằm chằm vào Trác Uyên, trịnh trọng nói: “Trác huynh, Thượng Tam Tông đã sừng sững ở Tây Châu mấy ngàn năm, không có cách nào lay chuyển được. Chúng ta muốn động vào bọn họ đã là chuyện không thể nào, tiếp theo phải xem các ngươi rồi! Hahaha...Ta đến gặp ngươi cũng không có ý gì khác, chỉ đến động viên mà thôi. Các ngươi đừng vì sức mạnh của tiểu quái vật Diệp Lân kia mà lùi bước đấy. Hôm nay ngươi lùi lại một bước, ngày sau ngươi sẽ cách mục tiêu của mình vài bước. Tu giả ở trên con đường tu luyện này, một bước cũng không thể lùi!”
Trác Uyên nhìn chằm chằm vào đôi mắt chân thành của hắn ta, bất giác cười khẽ, gật đầu vô cùng nghiêm túc: “Xin nhận lời chỉ giáo!”
“Nào có, Trác huynh hiểu những đạo lý hơn ta rất nhiều. Ta đến đây chỉ để lảm nhảm một chút mà thôi, ha ha ha...chắc là làm điều dư thừa rồi!” Ôn Đào xua tay một cách tùy ý, khoé miệng nhếch thành một nụ cười nhạt, rồi vui vẻ quay đầu rời đi.
Nhìn bóng lưng tao nhã của hắn ta dần dần biến mất, Trác Uyên cũng bất giác lắc đầu cười khẽ, trong lòng biết rõ rằng sau khi Ôn Đào biết được Diệp Lân khiêu chiến với hắn, nên hắn ta đã đặc biệt đến đây để động viên hắn.
Quả thật có chút không cần thiết, nhưng trong lòng Trác Uyên vẫn có chút ấm áp, mặc dù động thái này cũng đồng nghĩa với việc hắn không hề xem trọng sự thật rằng bản thân mình đã thắng...
Vụt!
Tuy nhiên, đúng vào lúc này, một bóng dáng màu đen đột nhiên lướt đến trước mặt Trác Uyên, hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị bắt đi, nhưng hắn lại không có một chút sức lực nào để phản kháng.
Đợi đến khi người đó dừng lại, quay người về phía hắn, hắn mới chợt nhận ra, người đó không phải là ai khác, mà là người đứng đầu Tây Châu, Đan Thanh Sinh. Chỉ là vào lúc này, nét mặt lão ta vô cùng âm u, ngập tràn trong tức giận.
Trong lòng Trác Uyên không khỏi run rẩy, trên trán chảy ra một lớp mồ hôi mịn!
Lão già này bị sao vậy, không lẽ đã phát hiện trong động không có thánh binh, biết là do lão tử làm nên mới đặc biệt đến đây gây sự với lão tử sao!
Vừa nghĩ đến cảnh Đan Thanh Sinh dễ dàng bắt mình đi như một con gà con vừa rồi, trong lòng Trác Uyên cảm thấy có chút bất an và lưỡng lự.
Với thực lực của người này, giết hắn chẳng khác gì mổ gà vậy, làm gì đây, phải làm gì đây...
Trác Uyên lo lắng trong lòng, nhưng trên mặt vẫn không hề thay đổi, ngược lại còn hỏi với vẻ mặt vô tội: “Tiền bối, sao lại là người? Sao lại ra tay bắt ta đến đây vậy?”
Quay đầu nhìn xung quanh toàn là cây cối vô cùng yên tĩnh, đúng là muốn giết người cướp của đây mà. Trác Uyên càng thêm căng thẳng, da mặt nhăn lại, mỉm cười nói: “Ách...không biết tiền bối có ý gì mà bắt ta đến đây một cách thô lỗ như vậy nhỉ? Vãn bối...đã làm gì đắc tội với tiền bối sao?”
“Hừ, không phải ngươi đắc tội với lão phu, mà là hai lão già kia vậy mà lại ra lệnh phong ấn cổng kết giới lại, hừ...” Đan Thanh Sinh vỗ đùi vừa tức vừa giận, nhưng cuối cùng lại bất lực lắc đầu.
Nghe vậy, ánh mắt Trác Uyên sáng lên, thở dài một hơi yên tâm, biết chuyện của mình vẫn chưa bại lộ thì dễ xử lý rồi.
Thế nên, Trác Uyên lại cẩn thận thăm dò: “Tiền bối, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, cổng kết giới nào bị phong ấn cơ?”
“Là cổng kết giới của Thánh Linh Khoáng!”
Đan Thanh Sinh không khỏi thở dài một hơi, bất lực lắc đầu: “Mỗi lần Song Long hội đều sẽ đặt sân đấu đồng đội ở trong kết giới nơi có Thánh Linh Khoáng. Đó là vì nơi đó có linh khí dồi dào, đệ tử có thể kịp thời bổ sung nguyên lực, phát huy hết sức mạnh của mình. Thế nhưng, để đề phòng bất trắc, sau khi Thánh Linh Khoáng xảy ra chuyện, hai lão già kia có thể kịp thời chạy đến. Vậy nên, nơi đặt kết giới của Thánh Linh Khoáng được chia thành hai thông đạo. Một là ở trên chiến trường, hai là ở chỗ Song Tôn Thông Thiên các.”
“Vốn dĩ, lão phu muốn nhân lúc song tôn đang tập trung vào cuộc thi giữa chín tông môn, mà đi vào từ trong Thông Thiên các, âm thầm lấy đi Kình Thiên Kiếm. Nhưng không hề ngờ tới rằng thông đạo trong Thông Thiên các lại bị bọn họ phong ấn lại. Cứ như thế này thì chỉ còn cách tới chiến trường mà thôi. Nhưng ở đó nhiều người như vậy, nếu như lão phu mở cổng kết giới ở đó ra, nhất định sẽ thu hút song tôn kéo đến điều tra, tất cả mọi chuyện đều sẽ bại lộ. Đến lúc đó, e rằng lão phu sẽ khó mà lấy đi Kình Thiên Kiếm, ài!”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!