Phàm là cuộc chiến giữa các Lĩnh Vực Thần Hồn, bởi vì mỗi người đều có một Linh Vực của riêng mình nên không ai là có thể dung nạp đối phương. Thế nên cuối cùng trận chiến giữa hai người đã biến thành cuộc va chạm giữa các Lĩnh Vực với nhau!
Ngươi không chết thì ta mất mạng. Đợi cho đến khi Lĩnh Vực tán loạn, đó mới chính là thời khắc Thần Hồn thất bại diệt vong hoàn toàn!
Nhưng vừa khéo là khi Viêm Ma dùng Lĩnh Vực Song Hỏa để cản đường phá vỡ Lĩnh Vực Thái Thanh của Võ Thanh Thu, Võ Thanh Thu lại không hề lựa chọn lấy cứng chọi cứng với đối phương, mà chỉ hấp thu hết tất cả năng lượng do đối phương tung ra.
Đây cũng là nguyên lý giống với Thiên Ma Đại Hóa Quyết, tuy cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến thần kỳ!
Vừa nghĩ đến đây, Trác Uyên sực nhớ đến lần gặp nhau đầu tiên ở sườn núi Lạc Lôi. Trừ việc có được Thanh Viêm che chở, lý do chính mà hắn có thể sống sót, hơn nữa còn đưa được một phần Tử Lôi vào người mình, đấy chẳng phải là do lợi dụng trứng của Tước Nhi, cộng thêm Thiên Ma Đại Hóa Quyết để hấp thu Tử Lôi hay sao!
Nếu như cách làm này khả thi, thì hắn có thể áp dụng nó để đối phó với Diệp Lân mà, liệu có được không nhỉ?
Dù sao đi nữa thì, bất kể Phần Thiên Kim Viêm của Diệp Lân lợi hại đến đâu, tính ra thì nó cũng không dữ dội như hàng vạn tia sét ở sườn núi Lạc Lôi. Không phải chặn nó ngoài cơ thể, mà là phải hấp thu nó vào người mình, để nó trở thành một phần của cơ thể.
Ha ha ha... Đấy không phải là Công Pháp Tâm Quyết ban đầu của hắn sao, thế nào mà lại quên mất cái nghề chính của mình nhỉ?
Tuy nhiên đó chỉ là sự tưởng tượng mà thôi, vẫn chưa thể thuận lợi tiến hành, cần phải có nơi để chứng thực mới được. Dẫu sao trước đây mình chỉ đối phó với những trận pháp tự động vận hành, nhưng lần này phải đối phó với người sống, tùy tình hình cụ thể mà ứng phó mới là điều quan trọng nhất.
Nhưng gợi ý này cũng đã đưa đến cho hắn một sự giác ngộ!
Nghĩ vậy, Trác Uyên khẽ híp mắt lại, tiếp tục nhìn hai người đang chiến đấu bên dưới, âm thầm cân nhắc...
Biển lửa ngập trời, hai dòng Âm Dương cuồn cuộn!
Trên chiến trường, Viêm Ma dùng một chiêu không thành công nên lập tức đổi sang chiêu khác, Ấn Quyết trong tay bắn ra, hai ngọn lửa rừng rực, một ngọn màu lam, và một ngọn màu đỏ tách ra hai cánh trái và phải rồi vây quanh lấy Lĩnh Vực Thái Thanh, tiếp theo, chúng giống như hệt những con rắn xảo quyệt mà uốn éo sau lưng Viêm Ma, bắt đầu chuyển động, trong chốc lát đã vây kín Lĩnh Vực Thái Thanh.
Ngay sau đó, Viêm Ma lại bắn ấn quyết trong tay, sóng lửa ồ ạt cuồn cuộn ngất trời, hóa thành một bức tường khổng lồ vây quanh lấy Lĩnh Vực Thái Thanh, không ngừng đè ép.
Chỉ trong nháy mắt, những cơn sóng lửa Âm Dương bắt đầu thiêu đốt ăn mòn kết giới, âm thanh rừng rực không ngừng vang vọng bên tai, Lĩnh Vực Thái Thanh đã không thể ngăn cản việc bị đè ép.
Có thể thấy nó sắp sửa bị Lĩnh Vực Hỏa Diễm nuốt trọn!
Võ Thanh Thu khẽ nhíu chặt mày lại, bàn tay mau chóng mở ra kết ấn, Thái Cực Đồ dưới chân hắn ta càng xoay tròn nhanh hơn, gió thổi mãnh liệt khiến cho hai ngọn lửa Âm Dương quay quanh cũng run rẩy không ngừng, sau lại dần dần khuếch tán ra bên ngoài.
Viêm Ma thấy vậy thì lập tức ổn định lại tinh thần, giữ vững ngọn lửa của mình.
Nhưng ngay khi ấy, ấn quyết của Võ Thanh Thu đã hoàn tất. Con ngươi hắn ta chợt co rụt lại, sau đó hét lên thật to: "Trời đất bao la, dung nạp cả thiên hạ. Trăm sông đổ về một biển, đất trời như chung một miền!"
Rầm!
Hai tay Võ Thanh Thu dang ra, Lĩnh Vực Thái Thanh cũng vỡ nát ầm ầm, lửa hừng hực ồ ạt tuôn vào mà không hề chịu bất kỳ sự cản trở nào, sau đó lao đến trước mặt Võ Thanh Thu, như muốn nuốt trọn láy hắn ta.
Nhưng cũng trong cái khoảnh khắc ấy, Thái Cực Đồ dưới chân Võ Thanh Thu men theo ánh lửa ngút trời, đột nhiên khuếch tán mở rộng, chỉ trong chớp mắt đã bao trùm lấy toàn bộ Lĩnh Vực của Viêm Ma.
Con ngươi trong mắt không khỏi co rụt, dường như Viêm Ma đã hiểu ra đối phương muốn làm gì, hắn ta thầm nhủ trong đầu rằng không hay rồi.
Nhưng tất cả đều đã quá muộn!
Tiếng vù vù vang lên, sóng không gian không ngừng vọng lại, hình vẽ Thái Cực đột ngột tỏa ra hai luồng sáng chói mắt, một luồng thì sáng một luồng thì tối, chúng xoay tròn không dứt. Trông như thể luồng nước xoáy giữa biển rộng mênh mông đang cuốn lấy ngọn lửa cháy hừng hực, sau đó hóa thành dòng nước chảy xuôi.
Viêm Ma vội vàng mở ra kết ấn, muốn không chế những ngọn lửa đó nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Bởi vì vào giờ phút này đây, Lĩnh Vực Song Hỏa của hắn ta đã hoàn toàn bị Lĩnh Vực Thái Thanh của đối phương hấp thu, chẳng thể nào khống chế được nữa.
Viêm Ma ngước mắt nhìn bầu trời quang đãng, bất đắc dĩ lắc đầu và buông một tiếng thở dài. Thần Hồn của Giảo Vĩ Xà sau lưng hắn ta vẫn xoay tròn không dứt như trước, nhưng không hề có tác dụng gì cả, rõ là cô đơn lẻ loi.
"Viêm huynh, đa tạ!" Võ Thanh Thu khẽ nhếch mép, chắp tay từ xa, hắn ta cất tiếng cười khẽ.
Viêm Ma thở dài một hơi, chán nản lắc đầu, sau đó cười nói: "Thua thì vẫn hoàn thua thôi, quả nhiên ngươi chính là thiên tài đứng đầu Tây Châu, đúng là danh bất hư truyền!"
"Viêm huynh nói năng khách sáo quá. Thật ra vừa rồi khi quyết đấu Lĩnh Vực, tại hạ cũng lâm vào cảnh đổ mồ hôi sôi nước mắt, có thể thắng Viêm huynh một nước trong khoảnh khắc, quả thật cũng là do may mắn cả thôi!"
"Dối trá!"
Da mặt Viêm Ma không khỏi co giật, hắn ta khẽ hừ nhẹ một tiếng: "Ngươi không cần an ủi ta, ta có thể thấy ngươi dư sức đối phó với ta mà. Chẳng qua ngươi không đi đường bá đạo, dùng cách nhẹ nhàng là chính nên mới có thể nắm chắc thắng bại thỏa đáng như thế. Nếu không thì ngay khoảnh khắc Lĩnh Vực Song Hỏa của ta sụp đổ, không chừng ta đã bị thương nặng rồi!"
Võ Thanh Thu mỉm cười gật đầu, từ chối cho ý kiến: "Viêm huynh sảng khoái như thế, tại hạ thật bội phục. Tuy nhiên huynh đã nói sai một câu rồi, vị trí thiên tài đứng đầu Tây Châu đã sớm không thuộc về ta!"
Hắn ta bất giác mỉm cười lắc đầu, sau đó quay sang Diệp Lân rồi lại ngẩng đầu nhìn Trác Uyên đang đứng ở đằng kia, tim đập thình thịch chỉ trong nháy mắt, hắn ta thì thào: "Chẳng qua không biết vị trí này sẽ thuộc về ai trong số hai người họ nhỉ?"
"Hai người họ đều đi trên con đường bá đạo, ra tay không hề nể nang ai. Nếu ngươi đấu với họ thì chắc chắn sẽ bị thương nặng mà chùn bước. Khoan nói thực lực thế nào, ngươi không tàn nhẫn như họ, đấy là một điểm yếu lớn rồi. Ngươi cũng thấy đó, tiểu sư đệ này của ngươi vừa ra tay đã giết chết người ta, nhưng ánh mắt còn chưa từng chớp lấy một lần, Trác Uyên cũng có thể không hề do dự mà diệt Thần Hồn của người khác, lúc trước hắn còn làm ta bị thương nặng chỉ trong nháy mắt. Bọn họ tàn nhẫn, lại mạnh mẽ như vậy, không phải kiểu người mà quân tử khiêm tốn như ngươi có thể đối phó được đâu!"
Viêm Ma ngước mắt nhìn hai người kia, nói lời sâu xa. Võ Thanh Thu nghe xong thì cũng mỉm cười gật đầu.
Đúng thế, hắn ta là đệ tử chính phái của chính đạo, làm người thì phải để lại đường lui, mai này còn gặp lại, quả thật không giống với Trác Uyên và Diệp Lân. Trong lòng hắn ta không có sự tàn nhẫn mạnh mẽ ấy, khi ra tay đều sẽ giữ lại ba phần lực nên không thể nào thắng trong trận quyết đấu với cường giả được.
Thế nhưng người thuộc chính phái như hắn ta lại không hề mang tác phong cổ hủ, hơn nữa cũng nhận được sự tôn sùng của mọi người. Cho dù là kẻ địch thứ nhất như Viêm Ma nhưng cũng hết sức tôn kính bái phục hắn ta.
"Tuy nhiên..."
Ngay sau đó, Viêm Ma lại thản nhiên nói: "Trong lòng ta, ngươi vẫn là thiên tài đứng đầu ở Tây Châu. Hai tên nhóc này đều là quái vật, không thể xem như con người được!"
Dứt lời, Viêm Ma xoay người xuống đài, thậm chí còn không thèm nghe trưởng lão bình phán tuyên bố, rõ ràng cho thấy đã nhận thua. Nhưng sự nhận thua ấy của hắn ta lại không giống với Triệu Đức Trụ.
Bởi vì hắn ta dốc sức ứng phó, thiếu điều còn liều mạng, hơn nữa nếu như liều mạng mà có thể giành chiến thắng thì hắn ta cũng sẽ liều. Nhưng hắn ta biết rằng trong Lĩnh Vực của người ta, cho dù liều mạng mình cũng không thắng được, nên buộc lòng phải đành thừa nhận thất bại thôi.
Võ Thanh Thu khẽ nhìn bóng lưng Viêm Ma rời đi, hắn ta ngớ ra giây lát, rồi bất giác cười khẽ gật đầu.
Tuy tiểu tử này không phải người tốt lành gì, chắc chắn đã từng làm ra chuyện cực kỳ gian ác, nhưng hắn ta thật sự là một đại trượng phu!
Trưởng lão bình phán cũng nhìn vào bóng lưng của hắn ta hồi lâu, gật đầu nhẹ nhàng, sau đó nói to tuyên bố Thái Thanh Tông lại chiến thắng thêm lần nữa.
Kế tiếp, đệ tử của Thái Thanh Tông và Ma Viêm Tông tiếp tục lên đài tỷ thí. Không biết có phải do hai người tiên phong mở đầu quá tuyệt vời hay không mà sau đó đệ tử của hai tông chiến đấu, tuy họ đều dốc hết sức chiến đấu nhưng lại không hề thô bạo hay đầy sát khí như lúc đầu.
Người của Thái Thanh Tông thì không cần phải nói, người ta vốn khiêm nhường lễ độ. Quan trọng nhất là ngay cả khi đệ tử của Ma Viêm Tông chiến thắng, họ cũng không tiếp tục tung chiêu giết người, không biết là do nể mặt đối phương hay kìm hãm ma tính nữa.
Cứ như vậy, sau khi hai tông quyết đấu, có không ít thành viên bị thương nặng nhưng chẳng ai mất mạng cả, hơn nữa hai tông cũng không vì thế mà ghi thù nhau, trái lại tất cả bọn họ đều khinh thường Thiên Địa Chính Nghĩa Tông đang đứng cạnh đó theo dõi cuộc chiến.
Đám Triệu Đức Trụ thấy vậy, không khỏi kêu oan với trời. Thiên Địa Chính Nghĩa Tông thì thế nào, không phải sắp đặt chiến thuật nhận thua thôi sao, đâu có trêu chọc các ngươi, tại sao cứ dí vào bọn ta như thế chứ?
Mụ nội nó chứ, đúng là nằm thôi cũng trúng đạn!
Tiếp theo là ba tông chiến đấu theo đoàn. Đây thật sự là màn phấn khích nhất trong cuộc so tài của ba tông, nhưng lần này lại khác trước. Bởi vì có tên quái vật Diệp Lân ở đây, thực lực của ba tông chợt kém hơn vài phần.
Trong khi Thái Thanh Tông và Ma Viêm Tông quyết đấu thì một mình Võ Thanh Thu quấn lấy Viêm Ma, Diệp Lân lại dùng thực lực của một người mà quật ngã chín người thuộc phe đối phương.
Viêm Ma thấy vậy, cuối cùng cũng hết cách, đành phải ôm hận chịu thua!
Hình như hắn ta có ý khiêu khích Trác Uyên. Trác Uyên từng một mình chiến đấu với mười người, Diệp Lân cũng đưa ra đề nghị ấy, muốn xử lý một lần mười người thuộc Ma Viêm Tông nhưng lại bị Võ Thanh Thu dứt khoát bác bỏ!
Hắn ta có mục đích khác, không phải sợ Diệp Lân xảy ra chuyện gì, mà là sợ sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của Viêm Ma. Thế nên sau đó mới có trường hợp hai đấu với mười, Võ Thanh Thu luôn quấn lấy Viêm Ma, nên không thể để cho đối phương đánh nhau với Diệp Lân được, cũng coi như là âm thầm che chở đối phương.
Viêm Ma cũng tự hiểu rất rõ điều này, tuy có chút không cam lòng nhưng cũng hiểu thấu. Diệp Lân rất giống với Trác Uyên, thậm chí còn là quái vật khủng bố hơn hẳn, nên không phải người mà hắn ta có thể đối phó, nhưng dù thế nào thì hắn ta cũng không thể nuốt nổi cơn giận này.
Quả nhiên hành động của nhóm Thiên Địa Chính Nghĩa Tông không ngoài dự đoán của mọi người, bọn họ vẫn luôn mon theo chiến lược bảo tồn thực lực, đánh nhau với Thái Thanh Tông, ỷ tông người ta toàn người hiền lành không có ý định tung chiêu giết chóc, chỉ đánh hai lần thôi mà đã nhận thua.
Điều này không khỏi khiến cho Võ Thanh Thu nổi cơn giận dữ, nếu không phải hắn ta là người luôn giữ khuôn phép, nói không chừng đã lao lên đấm vào mặt của Triệu Đức Trụ rồi.
Nhưng hắn ta là người đúng mực, Diệp Lân lại không có tính tình tốt như thế. Thanh Thái Tông bọn ta đâu rảnh để diễn kịch với ngươi, muốn đánh thì mẹ nó đánh cho nghiêm túc vào, không đánh thì ngay từ đầu đừng lên đài.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!