Hồn bạo
“Hàn công tử, đối thủ tiếp theo của ngươi chính là bản công tử. Ta sẽ không giống như hai người trước đó, sẽ chỉ dừng lại ở đó với ngươi, tốt nhất ngươi nên chuẩn bị tâm lý sẵn đi là vừa!”
Lục Hạt đứng vững bước chân, thong thả đi đến trước mặt Hàn Vân Phong, khóe môi hiện lên một nụ cười tà dị.
Hàn Vân Phong khẽ liếc hắn ta một cái, thờ ơ cười, ung dung nói: “Ta biết, thông qua mấy ngày quan sát, bản công tử đã sớm nhìn ra rồi. Rằng trong cả Ma Sách Tông này, ngươi là người không có phẩm chất nhất, hừ, ha ha ha…”
“Muốn chết hả!” Ánh mắt Lục Hạt khẽ nheo lại, vẻ mặt nhanh chóng trở nên lạnh lùng, trong hai con ngươi tỏa ra khí tức lạnh đến thấu xương. Sau đó cơ thể hắn ta nhẹ run lên, một con nhện màu xanh khổng lồ lập tức xuất hiện phía trước hắn ta chỉ trong phút chốc, từng luồng khí màu xanh biếc phát ra dưới chân nó, dần dần che kín cả một vùng rộng lớn, không ngờ rằng, nó lại bày ra Lâm La Hải Võng.
Mí mắt của Hàn Vân Phong hơi run lên, hắn ta cẩn thận cảnh giác. Hắn ta đã từng thấy Lục Hạt sử dụng chiêu này, lúc đối chiến với Huyền Thiên Tông, Lục Hạt dùng chiêu này để tiến hành tấn công toàn bộ phương hướng không góc chết.
Cũng có nghĩa là, bây giờ Lục Hạt muốn làm giống như lúc đầu, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, phân tán sức mạnh tấn công, không đối kháng trực tiếp với hắn ta, một chiêu quyết thắng!
Cứ như vậy, hắn ta lập tức rơi vào thế bị động, cách tiết kiệm sức lực theo kế hoạch ban đầu cũng không còn tác dụng. Ngược lại, còn rất có khả năng sẽ bị Lục Hạt kéo vào trong sự tiêu hao vô tận.
Nếu là đánh đơn độc thì không sao, nhưng bây giờ đánh luân phiên, là chuyện hắn ta không muốn chấp bình đạm!
Mí mắt của Thích Trường Long run lên, bất giác bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau lại thì thào nói: “Lục Hạt cần gì phải làm vậy, Hàn thiếu gia này chịu đánh luân phiên một đấu sáu, cũng coi như là nam tử hán rồi, mặc dù chúng ta không phải xen vào việc của người khác, nhưng cũng đâu cần cố ý tìm rắc rối như vậy chứ!”
“Hắn ta là như vậy đấy, chỉ là ngươi không biết thôi. Rõ ràng có thể một chiêu phân thắng bại, cần thắng thì thắng, thua thì nhường đường là được rồi, cần gì phải cố tình gây phiền phức, đùa bỡn đối thủ đến tận cùng như vậy chứ!” Bách Luyện không khỏi hừ nhẹ một tiếng, khinh thường bĩu môi nói: “Nếu nói vậy, hắn ta muốn làm tiêu hao sức lực của đối phương nên Hàn Vân Phong đó cũng đâu thể đợi được!”
Ánh mắt Thích Trường Long hơi mờ mịt, khẽ hít thở sâu, cũng bất lực gật đầu…
Ở bên khác, Hàn Vân Phong nhìn độc võng màu xanh đang từ từ lan về phía mình, rồi đột nhiên ánh mắt nghiêm lại, hét lớn một tiếng, sư tử gầm Phi Thiên Phong lập tức đập mạnh đôi cánh, một luồng cương khí âm lạnh đập xuống mặt đất, lập tức ngưng kết lại thành tinh sương màu xanh nhạt.
Đúng lúc này, toàn bộ độc võng đang lan rộng bỗng chốc ngừng lại. Chỉ cần khí tức màu xanh đó vừa tiếp xúc với ánh xanh của tinh bảo thì toàn bộ sẽ ngừng lại, như thể đóng băng vậy, rất khó nhúc nhích.
Ngay sau đó, Hàn Vân Phong hét lớn một tiếng, lại chỉ huy sư tử gầm Phi Thiên Phong đập mạnh về phía con nhện màu xanh đó, lại tấn công toàn lực.
Hừ hừ, vô dụng thôi, ta sẽ không đụng với ngươi!
Lục Hạt lạnh lùng cười một tiếng, vẻ ngoài dửng dưng, vừa mở ấn quyết trong tay, con nhện màu xanh vẫn giống như lần trước, vù một cái đã lập tức lan rộng ra, hình thành nên một luồng sương mù dày đặc, ngay sau đó, hàng ngàn hàng vạn con nhện nhỏ xíu mượn sương mù dày đặc che mờ khác đang không ngừng áp gần về phía Hàn Vân Phong.
Soạt!
Sư tử gầm Phi Thiên Phong xuyên qua màn sương mù dày đặc, lại khựng lại trong khoảng không, nhưng nó không vì nghi ngờ mà lùi lại, còn trực tiếp xông vào người của Lục Hạt, không hề quan tâm đến hàng ngàn hàng vạn con nhện nhỏ xíu đang xông về phía mình, lại là cách đánh lấy mạng đổi mạng!
“Tên tiểu tử Hàn Vân Phong đúng thật là cố chấp, gặp phải đối thủ thể hiện rõ ràng ý muốn ăn mòn năng lực của hắn ta như Lục Hạt thế mà còn cố chấp đâm đầu vào, chiêu đầu tiên mà lại dám liều mạng, Kháng Long Vô Hối, thực sự có thể chết người đấy!” Võ Thanh Thu chứng kiến tất cả, bất giác thở dài một hơi.
Viêm Ma cũng khẽ gật đầu, thản nhiên nói: “Tên tiểu tử này cũng là một người cố chấp, nhưng ta thích. Hy vọng có thể nhìn thấy hắn ta trong Song Long viện!”
“Một người của Trung Tam Tông, còn là Hóa Hư tầng thứ hai, muốn vào Song Long viện cũng rất khó đấy!”
“Vậy thì phải xem ý của hai vị chí tôn rồi…” Mí mắt của Viêm Ma và Võ Thanh Thu hơi run lên, cùng nhau nhìn về phía nơi cao nhất trên khán đài theo dõi trận đấu, lại thấy hai vị chí tôn xem trận chiến phía dưới cũng đang chuyên tâm đến mức không dám chớp mắt.
Lục Hạt thấy con sư tử đó xông về phía mình, hắn ta không hề để tâm, khóe miệng còn nở một nụ cười đắc ý, thì thào lên tiếng: “Ha ha ha… Ngươi càng vội, càng muốn tốc chiến tốc thắng, thì ta càng ăn mòn chết ngươi.”
Lục Hạt vừa dứt lời, đột nhiên ấn quyết trong tay lại thay đổi, trên người con sư tử kia bỗng hiện lên ánh hào quang màu xanh, tiếp theo, giống như một tấm lưới lớn, ánh hào quang đó đan xen lại với nhau, lập tức bao bọc cả người con sư tử đó vào bên trong.
Đồng thời, đường vân màu xanh dưới mặt đất cũng đột nhiên bắn ra từng luồng khí màu xanh, lập tức liên kết với lưới xanh đó!
Gừ!
Chỉ trong thoáng chốc, cùng với một tiếng gầm lớn đến long trời lở đất, con sư tử Phi Thiên bị những tia sáng xanh kéo lại, cơ thể đang xông về phía trước bỗng chốc bị kìm hãm một chỗ.
Khóe miệng Lục Hạt cong lên thành một đường vòng cung tà dị, hắn ta đắc ý nhìn về phía Hàn Vân Phong nói: “Hàn công tử, hôm nay ngươi gặp phải ta đúng là bất hạnh của ngươi rồi. Ngươi có biết con nhện ăn như thế nào không, chính là đặt con mồi vào trong lưới, khiến cho nó cầu sống không được, cầu chết không xong, chờ nó hành hạ đủ thì sẽ từ từ nuốt đến hết. Cho nên lúc nãy ta ra tay hơi chậm một chút. Còn ngươi lại nóng lòng muốn tốc chiến tốc thắng, gặp phải ta đúng là trái ngược nhau hoàn toàn mà, ha ha ha…”
“Hừ, vậy ngươi cũng phải xem tấm lưới của ngươi có đủ chắc chắn hay không!” Hàn Vân Phong bất giác lạnh lùng hừ một tiếng, không màng trên trán đang không ngừng toát mồ hôi lạnh, hắn ta đánh ra ấn quyết trong tay, con sư tử đó lập tức gầm lên giãy dụa, từng sợi tơ khí xanh cũng bắt đầu có dấu hiệu run rẩy, như thể sắp đứt bất cứ lúc nào!
Lục Hạt không để ý động tác của sư tử, chỉ nhếch miệng cười, thì thào lên tiếng:
“Độc bạo!”
Ầm ầm ầm!
Chỉ trong phút chốc, tiếng nổ lớn vang đến tận mây xanh, quanh người con sư tử không ngừng phát nổ. Cơ thể Hàn Vân Phong khẽ run lên, phập một tiếng, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm.
“Đại ca!” Hai huynh đệ Hàn nhị thiếu gia và Hàn tam thiếu gia thấy vậy, bất giác trở nên hoảng hốt, kêu lớn một tiếng, vẻ mặt tràn đầy nghiêm trọng.
Con sư tử đó là thần hồn của Hàn Vân Phong, con sư tử bị tổn thương, có nghĩa là linh hồn của Hàn Vân Phong cũng đang bị thương nặng, cơn đau xông thẳng vào tận tim, như bị lăng trì vậy, người bình thường thì không thể nào chịu đựng được.
Hai người nhìn thấy tất cả, chỉ biết đứng nghiến răng nghiến lợi, nhìn về phía Lục Hạt, tràn đầy thù hận!
Nhưng Lục Hạt lại cười một tiếng, thờ ơ nói: “Hàn công tử, niệm tình ngươi là đại thiếu gia của Ma Hồn Tông, ta có thể không làm tổn hại đến tính mạng của ngươi, nhưng ngươi phải biết tiến biết lui. Ít nhất trước mặt Lục Hạt ta, ngươi phải thừa nhận, ngươi không thể nào bước tiếp được nữa!”
Hàn Vân Phong là thiếu chủ của Ma Hồn Tông, có thể đích thân đánh bại hắn ta, cũng coi như công trạng lớn trong tông môn. Cho nên đối với kẻ tối mắt vì lợi như Lục Hạt, hắn ta không có ôm lòng làm anh hùng như Thích Trường Long, Bách Luyện trước đó.
Thắng lợi, chiến công quan trọng hơn tất cả. Chỉ cần là việc có lợi cho tương lai của hắn ta, hắn ta sẽ không từ thủ đoạn để đạt được!
Da mặt của Hàn Vân Phong bất giác co giật, dường như rất đau, nhưng vẫn nhếch miệng nhìn về phía Lục Hạt, trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường: “Tiểu tử, ngươi không xứng!”
“Hừ, ngươi xem ta có xứng hay không!”
Vẻ mặt Lục Hạt tối sầm xuống, ấn quyết trong tay thay đổi, hàng ngàn con nhện nhỏ hợp thành đàn bò đến phía trước Hàn Vân Phong, nhưng khi chúng bò lên thì ánh huỳnh quang màu xanh nhạt bỗng chốc đóng băng lại, không thể động đậy được ữa.
Đúng lúc này, con ngươi của Lục Hạt sững lại, hét lớn một tiếng, những con nhện nhỏ này cũng lần lượt nổ tung ra, từng ánh huỳnh quang màu xanh xung quanh tan thành mảnh vụn, còn những con nhện phía sau lại tiếp tục tiến về phía trước.
Lập tức, thời khắc nguy hiểm nhất của Hàn Vân Phong sắp đến, dưới tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, ánh huỳnh quang bảo vệ cơ thể của hắn ta đang dần bị đánh lùi, tiêu tan biến mất, con sư tử của hắn ta bị Lục Hạt nhốt chặt, cho dù giãy dụa thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nhúc nhích được, thỉnh thoảng trên người còn vang lên vài tiếng nổ nhỏ.
Đúng là hoàn cảnh khó khăn phía trước không thể tấn công, phía sau không thể phòng thủ.
Nét mặt Hàn Vân Phong trở nên thâm trầm, cảm nhận cơn đau đến từ thần hồn, trên trán đã tràn đầy mồ hôi, cả mặt tái nhợt như tờ giấy, trong khi Lục Hạt lại đắc ý ngẩng cao đầu, lộ ra từng tiếng cười giễu.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, những con nhện nhỏ này từng bước ép gần về phía hắn ta, Lục Hạt cũng từng bước thu nhỏ phạm vi độc võng bao trùm lấy hắn ta.
Tất cả mọi người, bao gồm cả những người đang xem trận đối chiến, đều toát mồ hôi lạnh thay cho Hàn Vân Phong, trái tim thắt chặt.
Hàn tam thiếu gia không nhịn được bèn khuyên nhủ: “Đại ca, nhận thua đi, trước đó ngươi đã đánh bại hai cao thủ của đối phương rồi nên cũng tiêu hao sức lực lớn, cho nên bây giờ nhận thua cũng bình thường mà, không mất mặt gì cả!”
“Đây không phải là vấn đề thể diện, mà là vấn đề ta có thể có tư cách để đi tiếp trên con đường tu luyện hay không!” Mí mắt của Hàn Vân Phong hơi run lên, ngẩng đầu nhìn về phía Trác Uyên ở đằng xa, trong mắt bỗng phóng ra tia sáng rực, hét lớn một tiếng, khí thế toàn thân phóng ra lần nữa!
“Đại ca!” Con ngươi của hai huynh đệ Hàn nhị thiếu gia khẽ co lại, lần lượt kêu lớn.
“Hắn ta muốn làm gì vậy?” Võ Thanh Thu cũng khiếp sợ, trong lòng nổi lên cảm giác bất an.
“Hồn bạo!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!