Trên đỉnh núi hùng vĩ, một bóng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, tóc dài bay phấp phới, hai bên khóe miệng còn có ria mép đang đứng sừng sững đón gió, trông hơi tùy tiện mà tiêu sái đến không gì có thể tả nổi!
Nhưng vị đại thúc tuổi trung niên vốn dĩ nên phong lưu phóng khoáng kia, vào lúc này lại ngửa mặt lên trời, âm thầm suy tư không nói gì, như thể đang lo âu chuyện gì đó.
Vèo vèo vèo!
Bỗng nhiên, ba tiếng xé gió vang lên, ba hình dáng quen thuộc xuất hiện trước mặt lão ta chỉ trong chớp mắt, đây chính là ba người Võ Thanh Thu, Sở Khuynh Thành và Diệp lân.
Nhìn thấy vị đại thúc trung niên này, ba người vội vàng khom người cúi đầu tham kiến: “Đỗ trưởng lão!”
“Ừ, lần này đi Thiên Vũ tìm hiểu, các ngươi có thu hoạch gì không?” Khẽ liếc nhìn bọn họ một cái, dường như Đỗ trưởng lão có hơi vội vàng, lão ta nhanh chóng hỏi: “Lần này Ngự Thú Tông, Ma Sách Tông và Huyền Thiên Tông, liên tiếp ba tông bị diệt, chẳng lẽ chuyện này có liên quan gì tới Trác Uyên sao? Hay là có thế lực khác...”
Ba người khẽ liếc nhìn nhau, sau lại chỉ biết bất lực thở dài một hơi.
Trong mắt Đỗ trưởng lão lóe lên một tia nghi ngờ, mặt mũi đầy vẻ khó hiểu, lão ta hỏi: “Sao vậy, chuyện này có gì khó nói lắm à? Nếu thật sự Trác Uyên có thân quen với thế lực mạnh mẽ nào, vậy thì chúng ta cứ lần theo manh mối mà điều tra là được rồi, còn không thì có thể loại bỏ khả năng trả thù ra, chúng ta có thể điều tra về các thế lực bên ngoài Tây Châu. Rất có khả năng đây chính là một đòn đánh lén bất ngờ của Trung Châu lên Tây Châu, còn không được nữa thì chúng ta phải thành khẩn mời hai vị Chí Tôn, xin ba châu còn lại tiếp viện thôi. Ài, đây đúng thật là một kiếp nạn lớn trăm họ lầm than mà...”
Đỗ trưởng lão trách trời không thương dân, ngửa mặt lên trời mà khẽ thở hắt ra một hơi, ba người khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau lại im lặng cúi gằm đầu xuống như trước, không nói câu nào.
Thấy cảnh tượng này, Đỗ trưởng lão càng cảm thấy kỳ quái hơn: “Các ngươi sao vậy, rốt cuộc là công cuộc điều tra thế nào rồi, các ngươi nói ra cho ta xem nào?”
“Đỗ trưởng lão, bối cảnh của Trác Uyên, đúng là chúng ta có điều tra một ít, nhưng mà chuyện này...” Bờ môi Võ Thanh Thu khẽ run run, khó có thể mở lời: “Hắn từng là người của Lạc gia ở Thiên Vũ, bây giờ tập hợp các phe phái thế lực khác để thành lập Lạc Minh, hơn nữa thế lực này còn phát triển vô cùng mạnh mẽ, còn mạnh hơn so với các quốc gia nhỏ bình thường khác nữa, thậm chí thực lực còn gần như là ngang hàng với một quốc gia lớn mạnh...”
Đỗ trưởng lão không kiên nhẫn mà nhanh chóng xua tay ngắt lời: “Lạc Minh thì ta biết, phát triển cũng nhanh chóng đấy, nhưng bọn họ cũng chưa đạt tới trình độ có thể tiêu diệt một tông môn đâu, hay cho dù đó là tông môn yếu nhất Tây Châu đi chăng nữa thì cũng không thể nào im lặng không một tiếng mà tiêu diệt được. Chuyện này cũng phải cần đến cao thủ tuyệt thế trấn giữ gì đó thì mới có thể làm được, nhưng còn bọn họ thì... Ha ha, bọn họ không có bản lĩnh này đâu, vậy nên dẫu sao thì bọn họ không có khả năng sẽ ra tay, cũng không hề có thực lực này, các ngươi nên loại trừ bọn họ mới phải. Lão phu hỏi là, hắn còn thế lực nào chống lưng không?”
“À... Chuyện này... Hình như là có!”
Ba người lại nhìn nhau, Võ Thanh Thu có hơi ngượng ngùng, do dự hồi lâu cũng chẳng thấy nói.
Đỗ trưởng lão thấy vậy, lão ta cảm thấy vô cùng tò mò: “Ài, Võ Thanh Thu à, ngày thường ta thấy ngươi rất già dặn, nhưng tại sao hôm nay lại cứ ấp a ấp úng thế này, rốt cuộc là điều tra ra sao rồi, ngươi nói nhanh lên xem nào!”
“Vâng, Đỗ trưởng lão, ngài đã từng nghe nói qua Thiên Ma Sơn và Cửu U bá chủ chưa?” Do dự nửa ngày trời, cuối cùng thì Võ Thanh Thu cũng chịu cắn răng dò hỏi.
Đỗ trưởng lão khẽ giật mình, vẻ mặt nghi ngờ nhìn về phía bọn họ: “Đây là... Đây là nơi nào, Cửu U bá chủ lại là người nào chứ?”
“Ài, ta biết ngay mà, ngài cũng chưa từng nghe qua!”
“Nói nhảm, Tây Châu lớn như vậy, sao mà lão phu biết hết tên húy của từng người được? Một số lại còn là vô danh tiểu tốt, lão phu làm gì mà rảnh rỗi để nghe chuyện tốt của bọn họ chứ?” Đỗ trưởng lão hậm hực vung ống tay áo.
Võ Thanh Thu thấy thế, hắn ta bất đắc dĩ lên tiếng: “Nếu như là vô danh tiểu tốt thì tốt rồi. Nhưng quan trọng Trác Uyên, hắn là đệ tử đệ nhất của hội Song Long chúng ta, ta nghe nói hắn kế nghiệp tại Thiên Ma Sơn, Cửu U bá chủ chính là sư phụ của hắn! Người này rất được xem trọng, là sư phụ của người số mộ Tây Châu trong tương lai, sao có thể nói là vô danh tiểu tốt được...”
“Cái gì, ngươi nói là... lão ta dạy dỗ Trác Uyên sao?”
Đỗ trưởng lão khẽ giật mình, lão ta lập tức trở nên nghiêm túc hẳn: “Cho dù là võ kỹ hay công pháp thì Trác Uyên đều rất khác với người bình thường, Tây Châu chưa bao giờ xuất hiện một tên quái vật như hắn, nếu đây là sư phụ hắn thì, ta chắc chắn người này không phải là một người tầm thường! Chỉ là nơi đó và danh hiệu đó, thật sự mà nói thì...”
Đỗ trưởng lão nhíu mày suy nghĩ, ba người còn lại thì ngoan ngoãn đứng một bên quan sát nghe ngóng, chờ kết quả từ lão ta.
Thế nhưng đúng vào lúc này, bốn bóng người đột ngột xẹt qua, là một lão già bụng phệ dẫn theo ba bóng người quen thuộc, từ từ xuất hiện ngay trước mặt mọi người, đây chính là ba người Viêm Ma, Ôn Đào và Tạ Thiên Thương!
Lần điều tra này, Song Long Viện đã phái ra ba tổ nhân mã, tổ một của Sở Khuynh Thành thì đến Thiên Vũ, theo đường dây trả thù của Trác Uyên mà điều tra, bọn người Viêm Ma thì tới Khuyển Nhung, dò xét án diệt môn của Ngự Thú Tông.
Dù sao thì án diệt môn bên Ngự Thú Tông và việc Trác Uyên bị hại không có liên quan gì đến nhau cả, nếu như bên Thiên Vũ không có manh mối gì, vậy thì chắc chắn bên án diệt môn của Ngự Thú Tông sẽ có manh mối!
Nhưng khi nhìn dáng vẻ sầu não của bốn người kia, bọn họ cũng biết được rằng bên đấy cũng không hề moi ra được chút thông tin nào!
“Mụ nội nó, rốt cuộc là thế lực nào đã diệt Ngự Thú Tông chứ, quá gian xảo rồi. Bên trong Ngự Thú Tông không để lại một chút manh mối nào không nói, đã thế toàn bộ đám người Khuyển Nhung còn không hề biết kẻ đứng sau mọi chuyện là ai. Phải biết rằng trong vòng một đêm, bên trong đế đô bọn họ chết nhiều con cháu hoàng tộc như vậy, thế nhưng lại không một ai biết được kẻ nào đã ra tay, đúng thật là hết sức vô lý!”
Lão mập kia khẽ lắc đầu, lão ta nói lẩm bẩm trong miệng, khuôn mặt rầu rĩ đi đến trước mặt bọn họ, mấy người Sở Khuynh Thành thấy vậy thì vội vàng khom người cúi đầu: “Bái kiến u trưởng lão!”
“Được rồi, ta đang phiền đây!” u trưởng lão xua tay, bĩu môi tức giận.
Mấy người Sở Khuynh Thành thấy vậy, cũng không dám nói thêm gì nữa, Viêm Ma không khỏi thở dài: “Ài, lần này lại lãng phí thêm thời gian nữa rồi, đối phương gây chuyện nhưng không hề để sót lại chút manh mối nào thế này, chúng ta có cái rắm mà điều tra ra ấy. Thật không ngờ rằng, đây lại là do thế lực bên ngoài Tây Châu làm!”
Võ Thanh Thu nghe vậy, hắn ta khẽ nhăn mày lại. Nếu không phải bên ngoài Tây Châu thì cũng là bên trong Tây Châu, điểm đáng ngờ duy nhất chính là thế lực nào đã quay trở lại để báo thù cho Trác Uyên, nhưng mà đây cũng là vấn đề duy nhất mà bọn họ vẫn chưa thể tìm ra được…
Trong khi đang mặt mày ủ rũ chán nản không thôi, bọn họ nào biết rằng chính mình đã lỡ bỏ qua một manh mối hết sức quan trọng.
Đối với những tông môn như Ngự Thú Tông, Ma Sách Tông bị diệt, đúng là do Trác Uyên tự tay gây nên, không để lại một người sống sót, mà người khác cũng chưa từng nhìn thấy hắn. Nhưng tung tích của hắn từng xuất hiện ở đế đô Khuyển Nhung, nếu điều tra kỹ lưỡng thì chắc chắn có thể tra ra, vì cái âm hồn Trác Uyên này vẫn còn lẩn quẩn ở nhân gian!
Nhưng còn tin tức Trác Uyên ở đế đô thì đã bị hoàng đế Khuyển Nhung trực tiếp phong tỏa.
Không phải lão ta sợ việc hành tung của Trác Uyên bị bại lộ, mà lão ta chỉ lo lắng rằng sẽ có người tra ra được, đến lúc đó tất nhiên sẽ phát hiện ra ngay chuyện Ngự Thú Tông bị diệt là có liên quan đến hoàng thất Khuyển Nhung, khi đó chắc chắn các trưởng lão còn sót lại của Ngự Thú Tông sẽ lên kế hoạch trả thù.
Không thể để cho chuyện xấu trong nhà bị truyền ra bên ngoài được. Nếu để cho người bên cạnh biết vết nhơ của hoàng thất Khuyển Nhung bọn họ, vậy thì bọn họ còn quản lý triều chính Khuyển Nhung như thế nào nữa đây?
Cho nên nói, việc hoàng đế Khuyển Nhung che giấu cho Trác Uyên thì cũng chính là che giấu cho toàn bộ đế quốc, đây chính là lợi ích cộng đồng.
Bởi thế mà tất cả người trong Khuyển Nhung đều ngậm miệng không dám nói, tất nhiên, bọn Viêm Ma cũng sẽ không thu hoạch được gì!
Lúc này, u trưởng lão thấy Đỗ trưởng lão liên tục cau mày suy nghĩ sâu xa, trong miệng không biết đang thì thầm cái gì, lão ta thấy tò mò, hỏi: “Này, Đỗ lão đầu, ngươi đang nói thầm cái gì đấy, từ lúc lão phu đến cũng không thấy ngươi lên tiếng nói gì!”
Đỗ trường lão khẽ liếc nhìn lão ta một cái, do dự một lúc rồi nói nhỏ: “Ta bảo này u lão đầu, ngươi ở Tây Châu nhiều năm như vậy rồi, nhưng đã từng nghe qua một nơi gọi là Thiên Ma Sơn, có một cao thủ tên Cửu U bá chủ chưa?”
“Hả, ngươi nghe cái tên gọi nghe như muốn ăn đòn này ở đây đấy?”
u trưởng lão sững sờ, khuôn mặt tràn đầy nghi ngờ nói: “Cửu U bá chủ, cái tên gọi này nghe rất gợi đòn đấy. Không có trọng lượng mà còn dám dùng tên gọi này, không bị đánh chết mới lạ. Cũng chỉ có Bất Bại Kiếm Tôn mới dám gọi mình bất bại. Tuy nhiên việc lão ta nói mình bất bại là vì trong cả đại lục này không ai có thể đánh bại được lão ta cả. Còn Cửu U bá chủ này, chắc hẳn cũng không kém là bao, chẳng lẽ lão ta ngang hàng với Bất Bại Kiếm Tôn sao, nhưng Bất Bại Kiếm Tôn chính là Quy Nguyên cảnh đỉnh phong đấy!”
Đỗ trưởng lão lắc đầu cười khổ: “Không phải sao, nếu như Cửu U bá chủ thật sự cường đại như vậy, vậy thì chắc chắn đây chính là đại nạn của Tây Châu, vụ án này, chúng ta có tra ra cũng không được, đã thế thì nên mau trốn xa một chút sẽ tốt hơn đấy!”
“Đúng rồi, rốt cuộc Cửu U bá chủ này là thần thánh phương nào chứ, ngươi chọc phải lão ta sao?” Nhìn thấy biểu cảm bất lực của Đỗ trưởng lão, u trưởng lão có chút sững sờ, cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Nhưng Đỗ trưởng lão chỉ khẽ bật cười lắc đầu, lão ta cũng không rõ ràng cho lắm: “Đến cả hình dáng, tu vi của người ta ra sao còn không biết thì sao có thể chọc giận lão ta được chứ? Mà hình như đám người bên Ngự Thú Tông lỡ chọc phải lão ta nên mới bị diệt tông thì phải, dù sao thì, nghe nói lão ta là sư phụ Trác Uyên...”
u trưởng lão không đợi lão ta nói tiếp đã kêu to lên, khó mà tin nổi: “Ngươi nói là, thảm án diệt tông liên tiếp này là sư phụ rời núi báo thù cho đệ tử? Nhưng mà rốt cuộc Cửu U bá chủ là người thế nào mà lại có thực lực như vậy? Toàn bộ Tây Châu, không, phải nói là toàn bộ đại lục, giống như không có nhân vật này đi!”
Đỗ trưởng lão khẽ thở dài một hơi, lão ta miễn cưỡng nở nụ cười: “Đương nhiên ta biết là Tây Châu không có tiếng vang trong đại lục, nhưng dám lấy tên gọi như vậy, chắc chắn đây không phải là hạng người bình thường. Như ngươi đã nói, người gợi đòn như vậy, sao có thể không có bản lĩnh được? Nhưng mấu chốt chính là, lão ta là sư phụ của Trác Uyên. Đệ tử đã mạnh như vậy rồi thì người làm sư phụ còn mạnh đến cỡ nào nữa đây?”
“Nếu nói như vậy thì chuyện này cũng mỗi lúc một rõ ràng hơn rồi!”
Tròng mắt u trưởng lão khẽ giật giật, lão ta bình tĩnh lên tiếng: “Chắc chắn đây chính là thảm án báo thù diệt tông. Bây giờ Ma Sách Tông, Huyền Thiên Tông đều đã bị diệt cả rồi, như vậy tiếp theo chắc chắn lão ta sẽ ra tay với...”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!