Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Giẫm chân một cái đã biết trước được kết quả, Tiêu Vân Sơn đã chuẩn bị sẵn khoảng cách. Bất luận là Trác Uyên có đánh trả như thế nào đi chăng nữa thì kết quả đều sẽ như vậy cả.  

             Lão ta có thể bỏ xa tên tiểu tử kia, sau đó dựa vào khoảng cách tấn công của kiếm khí để nắm quyền làm chủ thế trận.  

             Nhưng vào lúc này, sự tình phát sinh đột ngột khiến cho lão ta hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi. Nắm đấm mạnh mẽ bên phải của Trác Uyên lại đánh ra một lần nữa, dường như đã quyết định là muốn chặn lại thanh kiếm này nhưng bỗng nhiên khóe miệng của hắn khẽ nhếch lên thành một đường vòng cung kỳ lạ.  

             Tiêu Vân Sơn vô cùng hoảng sợ, trong lòng lão ta có chút bất an, nhưng không đợi cho lão ta kịp hiểu ra được ẩn ý trong nụ cười ấy của Trác Uyen thì có một tiếng xoẹt vang lên, kiếm khí kia đột ngột đâm vào cánh tay phải của Trác Uyên rồi xuyên thẳng qua, trong khoảnh khắc kiếm khí mạnh mẽ ấy xuyên qua người của Trác Uyên, chỉ trong giây lát, nó lập tức xé nát cơ thể của Trác Uyên vào hư vô, sau lại tiêu tan không thấy gì nữa.  

             Chỉ trong phút chốc, cả người của Tiêu Vân Sơn vội vàng lùi về phía sau vài bước rồi dừng lại hẳn, trong mắt tràn đầy sự mờ mịt.  

             Chuyện… Chuyện này là sao chứ? Một quyền vừa rồi của tên tiểu tử đó có thể chặn được cả Nhất Kiếm Hành Thiên của lão phu cơ mà, sao bây giờ lại không ngăn lại được nữa rồi, không những không ngăn được mà còn bị thanh kiếm đó đâm xuyên qua tay sao?  

             Chẳng lẽ vừa rồi khí lực đã tiêu hao nên nhìn không ra được sao?  

             Trong lòng Tiêu Vân Sơn không hiểu, nhưng đám người quan sát phía dưới đều phấn khích đến mức khoa tay múa chân và lớn tiếng hô lên.  

             “Đại Cung Phụng thật lợi hại, chỉ trong nháy mắt đã xé nát thịt của tên tiểu tử này ra không còn một mảnh vụn nào, quả không hổ là cung phụng trấn tông của Thiên Hành Tông.”  

             “Đúng vậy, chỉ cần có Đại Cung Phụng ở đây thì Thiên Hành Tông chúng ta sẽ không sợ một ai nữa hết.”  

             “Sức mạnh của Đại Cung Phụng càng tinh thông, là phúc phận của toàn bộ tông môn chúng ta, ha ha ha.”  

             Nhậm Khiếu Vân cũng gật đầu liên tục với vẻ mặt đầy vui vẻ. Theo lão ta thấy, mặc dù lần giết chết tên quái vật Trác Uyên này có chút kỳ lạ nhưng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.  

             Thử nghĩ xem, lúc trước Trác Uyên ngăn lại chiêu kia của Đại Cung Phụng thì đã cách rất xa, đã xem xét từ lúc gió thổi cỏ lay nên có sự chuẩn bị cả rồi. Nhưng lần này Đại Cung Phụng ra chiêu gần như là một chiêu hủy thiên diệt địa nên Trác Uyên đã thất thủ, ngựa mất vó, không cẩn thận. Hắn chưa kịp đề phòng nên đã bị một chiêu tiêu diệt, không phải là chuyện rất bình thường sao?  

             Cao thủ so chiêu, sinh tử thắng bại là nằm ở một chiêu này.  

             Nhậm Khiếu Vân nghĩ như vậy nhưng Tiêu Vân Sơn lại không cho là như vậy, lão ta là người trong cuộc, trước đó đã thật sự nhìn thấy khuôn mặt lạnh nhạt và nụ cười quỷ dị của Trác Uyên, nên làm sao hắn lại có thể không cẩn thận mà bị giết chết cơ chứ?  

             Tiêu Vân Sơn vẫn không hiểu được, lông mày lão ta khẽ nhíu chặt lại, lại nhớ đến nụ cười quỷ quyệt lúc đó của Trác Uyên, trong lòng vô cùng bất an, hơn nữa sự bất an này đang mỗi lúc một tăng.  

             “Đại Cung Phụng đúng là lợi hại, lần này ngài đến đây để tiêu diệt kẻ dám xâm phạm tông môn, xin nhận một lạy của bổn tông và các trưởng lão.” Nhậm Khiếu Vân chống đỡ một cách khó khăn thân thể đang bị thương, nét mặt trang nghiêm của lão ta ở xa xa nhìn về phía Tiêu Vân Sơn rồi cúi đầu thật thấp để bày tỏ lòng biết ơn, những người còn lại cũng vội cúi xuống với vẻ mặt khâm phục.  

             Tiêu Vân Sơn không kiên nhẫn được nữa nên xua tay một cái,  lão ta cảm thấy có hơi bực bội, từ đầu đến cuối lão ta luôn cảm thấy có gì đó vô cùng kỳ lạ ở đây.  

             Chưa đợi lão ta kịp suy nghĩ điều này thông suốt thì một một tiếng xé gió sắc bén bỗng vang lên từ phía sau, sát khí lạnh lẽo xuyên vào tim vào phổi khiến lão ta không khỏi giật mình, nhanh chóng quay đầu nhìn thì thấy một mũi nhọn đen nhánh đang tấn công về phía lão ta.  

             Chưa kịp phán đoán nên làm gì tiếp theo, Tiêu Vân Sơn giơ hai ngón tay lên theo bản năng, vận động nguyên lực toàn thân rồi lao lên phía trước.  

             Phụt.  

             Một tia máu khẽ lóe lên, hai đầu ngón tay lập tức bay đến trước mắt Tiêu Vân Sơn, cùng lúc đó là vẻ mặt tà dị của Trác Uyên, hắn cười lạnh nói: “Tiêu Vân Sơn, ngươi cứ thả lỏng đi.”  

             Lông mày Tiêu Vân Sơn khẽ nhíu lại, đột nhiên lão ta cảm thấy bụng có chút đau nhói, không nhịn được mà cúi đầu nhìn xuống dưới rồi nhất thời nheo mắt lại, sau đó bất đắc dĩ thở dài một tiếng.  

             Bởi vì bây giờ lão ta đã giống như những cao thủ Dung Hồn kia vậy, cơ thể đã bị biến thành hai nửa.  

             Thanh kiếm đen nhánh kia đâm xuyên qua bụng của lão ta, đánh tan hoàn toàn linh hồn và xác thịt của lão ta.  

             “Đây là… Thần binh của Song Long viện, Kình Thiên Kiếm.” Đáy mắt Tiêu Vân Sơn khẽ dao động, khóe miệng của lão ta chảy máu ào ạt nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh, yếu ớt kêu lên.  

             Trác Uyên nhìn vào mặt lão ta thật lâu, sau đó hắn gật đầu: “Đã sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn để ý đến vũ khí giết ngươi sao?”  

             “Ha ha ha, tất nhiên, Hành Thiên Kiếm bị thất truyền của lão phu chính là được Song Long viện bồi dưỡng nên mới giác ngộ được. Thời cơ là nằm trong trăm thước của thần binh này để hấp thụ kiếm khí của nó. Vì vậy, ta sẽ không nhận lầm kiếm khí của nó, mặc dù dường như dáng vẻ hiện tại của nó đã không còn giống với trước kia nữa.”  

             Trong mắt Tiêu Vân Sơn hiện lên vẻ cô đơn, lão ta không khỏi cười một tiếng: “Một chiêu của ta, dám chắc có thể ngăn chặn được mọi binh khí trong thiên hạ, duy chỉ không thể ngăn được thần binh này.”  

             Trác Uyên chăm chú nhìn lão ta, hắn suy tính một lúc, sau đó lạnh nhạt nói: “Thật ra, sức mạnh và tâm tính của ngươi rất cao, nếu không giở trò thì ta sẽ khó mà có thể giải quyết được ngươi lắm, ngươi không phải là cao thủ Dung Hồn bình thường, ta cũng không muốn giết chết ngươi. Nhưng tiếc rằng ngươi là lá chắn của Thiên Hành Tông, lại từng thấm máu của sư phụ ta, nếu không giết ngươi thì ải này của ta khó mà qua được.”  

             “Ha ha ha… Đúng vậy, ta cũng rất hiểu rõ điểm này.”  

             Khóe miệng Tiêu Vân Sơn nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt, lão ta yếu ớt nói: “Vốn dĩ ngươi là đệ tử của lão già kia, ta vốn không nên động tới một sợi lông của ngươi. Đáng tiếc là sức mạnh của ngươi lại đối địch với tông môn của ta quá, không giết ngươi thì sợ rằng sau này sẽ thành đại họa của tông môn mất. Hai người chúng ta đều có lý do để giết đối phương cả, nhưng cuối cùng lại chỉ có ngươi thắng, lão phu thua, chỉ vậy thôi. Có điều, lão phu muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”  

             Nhìn thấy hơi thở của lão ta đã yếu ớt dần, Trác Uyên nói: “Ta có rất nhiều độc chiêu, đứng đầu trong số đó là mở ra vùng hư không, hai là tạo ra ảo ảnh. Thanh kiếm của ngươi vừa đâm tới thì ta lập tức trốn vào khu vực mà ta đã tạo ra, kiếm khí bị tê liệt là do ảo ảnh ta tạm thời tạo ra. Đợi ngươi bối rối và mất cảnh giác thì ta nắm lấy cơ hội ám sát.”  

             “Hóa ra là như vậy, thế gian này lại có người thần thông như vậy sao?”  

             Mí mắt Tiêu Vân Sơn run lên kịch liệt, khuôn mặt lão ta không còn chút máu nhưng so với lúc nãy, trông lão ta có khí thế hơn rất nhiều, lão ta đầy kinh ngạc nhìn Trác Uyên rồi nói tiếp: “Loại tuyệt học độc nhất vô nhị này chưa từng xuất hiện ở Tây Châu, e là toàn bộ đại lục cũng không có người thần thông như vậy, huống hồ là lão già kia. Tuy lão già kia nói rằng ngươi là đệ tử của lão ta nhưng sư phụ thật sự của ngươi là ai?”  

             Trác Uyên suy nghĩ một chút, sau đó hắn nhìn vào ánh mắt ngập tràn hy vọng kia của lão ta, rồi bình đạm  lên tiếng: “Viên lão là ân sư khai sáng của ta, ta rất kính trọng lão ta, nhưng ân sư truyền nghề lại là người khác. Người đó là một cao nhân ẩn thế, đến bây giờ cũng không biết là người đó còn sống hay đã chết, nhưng có thể khẳng định rằng người đó rất mạnh, mạnh hơn bất kỳ người nào trong đại lục, bất cứ ai trong đại lục nằm dưới tay của người đó cũng đều sẽ bị bóp chết như con kiến vậy.”  

             “Cái gì, lẽ nào lão ta so với thanh kiếm bất bại của Trung Châu đều…”  

             “Bất bại sao? Hừ… Chỉ có ếch ngồi đáy giếng mới dám nói bản thân bất bại.” Tiêu Vân Sơn kêu lên trong sợ hãi, Trác Uyên nhíu mày cười giễu: “Chí ít thì sư phụ của ta đã giết lão ta mà không phí nhiều sức nhưng người cũng không dám nói bản thân bất bại.”  

             Nửa thân người của Tiêu Vân Sơn khẽ run lên, lão ta cảm thấy vô cùng sửng sốt, lúc lâu sau mới thở dài với vẻ mặt cô đơn: “Số kiếp ơi là số kiếp, nếu biết sư phụ kia của ngươi đã mạnh như vậy thì bọn ta việc gì mà phải chọc vào ngươi cơ chứ? Coi như ngươi đã thật sự chết rồi, sư phụ của ngươi đến báo thù, có lẽ khắp Tây Châu cũng không ai có thể ngăn cản lại được, tai họa diệt tông khó mà tránh khỏi, lão phu đã hết sức lực rồi, không oán hận nữa. Lão già, lão phu thua rồi, thua trong tay đồ đệ của ngươi rồi, ngươi hãy yên nghỉ đi.”  

             Sau cùng, Tiêu Vân Sơn phun ra một ngụm máu lớn, cuối cùng là chậm lại nhắm hai mắt lại, hai phần thi thể tái nhợt rơi xuống chỉ trong tích tắc.  

             “Đại Cung Phụng.”   

             Con ngươi của tất cả mọi người không khỏi co rút kịch liệt, mọi người có mặt đều sợ hãi đến ngây người, thần bảo hộ của bọn họ, Đại Cung Phụng, vậy mà hôm nay cũng chết thảm rồi, đây…  

             Nhất thời trong lòng mọi người có cảm giác mất mác và sự sợ hãi vô tận, nhìn bóng dáng cô độc trên không trung, cuối cùng sinh ra sự hối hận đau đến thấu tim gan.  

             Tại sao lúc trước bọn họ phải nghe lời mê muội của Tà Vô Nguyệt để gây ra món nợ đầy tội lỗi này chứ.  

             Trác Uyên đứng yên trên không trung, hắn lạnh lùng cúi đầu nhìn cái xác lạnh lẽo bên dưới mà cũng không khỏi thở dài một hơi. Lúc đầu hai bên đều không muốn trở thành kẻ thù nhưng lập trường bất đồng nên cuối cùng khó tránh khỏi việc chém giết nhau.  

             Ài, cuộc đời chính là bất đắc dĩ như vậy đấy.  

             Nhưng lúc này chính là thời cơ thích hợp để làm chuyện mà Trác Uyên nguyện ý muốn làm nhất, đó là đưa đám người khốn khiếp này xuống địa ngục.  

             Trác Uyên híp mắt lại, hắn quay đầu nhìn về phía đám người Nhậm Khiếu Vân, sau đó lộ ra một nụ cười tà dị. Thân thể bọn họ không khỏi run lên, tất cả mọi người đều vô cùng hoảng sợ, cả người giật mình run rẩy.  

             Một tháng sau, trong đại sảnh núi Hắc Phong của Lạc gia chật kín người, ngoài vài vị trưởng lão của Lạc Minh ra thì còn có ba bóng dáng quen thuộc, chính là Sở Khuynh Thành, Diệp Lân và Võ Thanh Thu.  

             Lạc Minh Viễn thấy mọi người đã đến đông đủ thì ho nhẹ một tiếng để bắt đầu chủ đề chính: “Các vị, hẳn là mọi người đã quen thuộc Sở Lâu Chủ rồi, lần này nàng đại diện cho Song Long viện đến hỏi vài câu liên quan đến chuyện tông môn bị tàn sát gần đây, ngoài ra còn có hai vị là Võ Thanh Thu và Diệp Lân của Thái Thanh Tông.”  

             Sau khi mọi người nghe xong thì vội vàng cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí, đây chính là người của Thượng Tam Tông, còn có đệ tử của Song Long viện, tuyệt đối không thể đắc tội.  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!