Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Tiếng cười lớn của Tiêu Vân Sơn vang vọng bên tai của tất cả mọi người, ngay đến cả Trác Uyên, trong mắt cũng lộ ra vẻ mờ mịt.  

             Tên này bị sao thế, có cái gì mắc cười à? Lẽ nào là bị lão tử nhắc nên tỉnh ngộ luôn rồi sao?  

             Không hề quan tâm đến ánh mắt kỳ quái của mọi người, sau khi Tiêu Vân Sơn cười chán chê xong, lão ta lại hướng ánh mắt nhìn về Trác Uyên ở bên đó lần nữa, ý khen ngợi trong mắt mỗi lúc một nhiều hơn: “Không hổ danh là đệ tử khiến cho lão gia hỏa kia đắc ý nhất, quả đúng thật là trò giỏi hơn cả thầy mà. Nhưng thứ mà ta đây nhắc đến không phải thực lực của ngươi, mà chính là tâm tư của ngươi. Lão gia hoả đó một đời kiên trì vì tông môn, nhưng sau cùng tâm huyết cả đời của lão ta lại hoàn toàn bị hủy hoại ngay trong tay ngươi. Nhìn thì trông ngươi giống như là đã hủy hoại đi cơ sự một đời của sư phụ ngươi, nhưng sự thật thì ngươi đã được kế thừa từ lão ta!”  

             “Lão gia hoả đó tự có con đường riêng của chính mình, trước giờ lão ta vẫn rất vững vàng. Ngươi cũng có con đường riêng của chính mình, và ngươi cũng đang giữ vững nó, hơn nữa ngươi còn không hề chịu sự quấy nhiễu từ mọi thứ xung quanh, ngươi không bởi vì chuyện người đó là sư phụ của ngươi mà lưỡng lự không dám ra tay. Ha ha ha… Đây chính là sự kế thừa bản chất, tự đi ra khỏi con đường vốn thuộc về chính mình, lão gia hoả à, tuy nói rằng sự kiên trì một đời của ngươi đã bị hủy hoại hoàn toàn, nhưng ngươi vẫn còn có một đồ đệ xuất sắc như vậy ở lại, chắc hẳn ngươi cũng đã an tâm mà yên nghỉ hơn rồi!”  

             Tiêu Vân Sơn ngẩng mặt lên trời thở dài không thôi, dường như trong lòng cũng vui vẻ an tâm thay cho Viên lão.  

             Nhưng chỉ trong phút chốc, trong mắt lão ta lại khẽ loé lên một tia sáng, lộ ra một tia sát ý trần trụi, hung ác mà nhìn chằm chằm vào Trác Uyên đang đứng ở phía đối diện kia, khí thể toàn thân bỗng chốc lớn mạnh đến mức choáng ngợp, ánh sáng từ cây kiếm sắc bén kia không ngừng chiếu rọi quanh người.  

             “Nhưng mà lão phu cũng có con đường riêng cần phải giữ vững của lão phu!”  

             Chậm rãi giơ thanh kiếm trong tay lên, vẽ một đường thẳng trên thân kiếm, những tiếng kêu chói tai như tiếng ong vo ve không ngừng truyền đến, Tiêu Vân Sơn lạnh lùng nhìn Trác Uyên nói: “Ta biết lý do hôm nay mà ngươi đến đây, đó lẽ sẽ diệt tông của ta, nhưng lão phu cũng giống như sư phụ của ngươi thôi, đều là lá chắn cuối cùng của tông môn cả. Vì thế cho dù có như thế nào đi chăng nữa, cho dù ngươi là tiểu bối, hay cả lão phu và sư phụ của ngươi cũng có giao tình vô cùng sâu đậm, nhưng chuyện liên quan đến tồn vong của tông môn, hôm nay ta nhất định sẽ không để cho ngươi sống sót mà bước ra khỏi đây!”  

             Khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường vòng cung quỷ dị, Trác Uyên khinh thường bĩu môi nói: “Đừng lôi mấy chuyện tình cảm vào nữa, mau ra tay đi!”  

             “Được, gan dạ lắm!”  

             Con ngươi bất giác co rụt lại, Tiêu Vân Sơn lập tức vẫy vẫy tay, hai ngón tay gập lại rồi vẽ thành hình của một thanh kiếm, sau đó lão ta hung hăng bay lên trời cao rồi nhắm thẳng vào phần đầu của Trác Uyên.  

             Chỉ trong nháy mắt, như thể đang có một thanh kiếm từ trên trời rơi xuống, áp lực đáng sợ tận trên chín tầng mây xanh đáp thẳng xuống, từng mũi kiếm nhọn sắc bén xé toạc cả một khoảng trời, sau đó đột ngột đâm thẳng vào mặt của Trác Uyên.  

             Cảm nhận được áp lực lớn lao không gì có thể sánh bằng đó, dường như cả mặt đất đều bị uy lực của kiếm làm cho rạn nứt, hơi thở bất giác ngưng trệ hẳn, cơ thể không tự chủ được mà lập tức lún xuống.  

             Một kiếm này lao thẳng xuống mặt đất, vẫn chưa va chạm vào, nhưng chỉ riêng áp lực từ thanh kiếm thôi mà đã khiến cho hắn có thể cảm nhận rõ ràng được sự đáng sợ của nó!  

             Quá mạnh, quả không hổ là Tam môn đệ nhất kiếm!  

             Đôi mắt khẽ nheo lại, trong lòng Trác Uyên âm thầm suy nghĩ. Mọi người đang đứng xem bên ngoài thấy thế, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc, sau đó là không kìm được sự mừng rỡ, trong lòng khen ngợi không dứt.  

             Quả không hổ là đại trưởng lão, vừa ra một chiêu đầu tiên thôi mà khí thế đã long trời lở đất như vậy rồi.  

             Cho dù là Nhậm Khiếu Vân vẫn đang bị trọng thương mà cũng lia lịa gật đầu, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. Vẫn là lần đầu tiên lão ta thấy được đại trưởng lão vừa ra tay mà đã xuất ra ngay Nhất Kiếm Hành Thiên, dùng toàn lực chỉ ngay trong một chiêu đầu.  

             Có thể thấy, Tiêu Vân Sơn khá xem trọng Trác Uyên!  

             “Dưới chiêu này của đại trưởng lão, kiểu gì thì tên tiểu tử đó cũng sẽ chết thôi!”  

             “Đúng vậy đúng vậy, đại trưởng lão và những cao thủ Dung Hồn khác không hề giống nhau, hay cho dù là so sánh đại trưởng lão với các cao thủ Dung Hồn khác trong đất Tây Châu này thì đại trưởng lão vẫn là sự tồn tại độc nhất!”  

             “Đúng vậy, không chừng tên tiểu tử này cũng không ngờ rằng đại trưởng lão lại mạnh như vậy đâu, tuy nói Thiên Hành Tông chúng ta là tông thấp bé nhất trong hàng Trung Tam Tông. Nhưng thực lực của đại trưởng lão chúng ta còn ngang hàng với cả trưởng lão trấn tông của Trung Tam Tông đấy, tên tiểu tử này sẽ phải chịu thiệt thòi rồi đây, ha ha ha…”  

             Tiếng quạ kêu liên tục vang lên, nhưng hai người vẫn đứng sừng sững ở một chỗ như cũ, không chịu ảnh hưởng từ nhau một chút nào. Tiêu Vân Sơn không bởi vì vài câu tán dương tầm thường này mà lộ ra vẻ kiêu ngạo tự đắc, Trác Uyên cũng không bởi vì những câu từ đe doạ này mà tỏ ra hoang mang lúng túng.  

             Hai người đều là dân lão luyện đã từng trải qua cả trăm trận đấu trên những chiến trường khác nhau, trong lòng đã sớm bình lặng như mặt nước, trong mắt chỉ có đối phương, ngoài ra không còn ai khác!  

             Ầm ầm!  

             Thanh kiếm khổng lồ đầy uy lực kia lập tức giáng xuống, phát ra tiếng kêu ầm ầm như tiếng sấm sét. Con ngươi của Trác Uyên khẽ co rụt lại, cánh tay Kỳ Lân bên phải phát ra tia sáng màu đỏ quỷ dị, ngọn lửa màu vàng trên người cũng đang cuồn cuộn thiêu đốt, thế mà hắn lại phải dùng đến cả cánh tay Kỳ Lân để chống lại Nhất Kiếm Hành Thiên long trời lở đất này.  

             Aaa!  

             Hét lớn một tiếng, Trác Uyên đánh ra một quyền, ầm một tiếng, cánh tay Kỳ Lân và thanh kiếm kia va chạm vào nhau, lập tức phát ra một tiếng vang đinh tai nhức óc, tạo ra một cơn chấn động cuồn cuộn mạnh mẽ không ngừng lan ra khắp xung quanh, từng luồng kiếm khí vô hình, lập tức xộc thẳng vào mặt của người xem.  

             Con ngươi không khỏi co rụt lại, Nhậm Khiếu Vân có chút hoảng sợ, lão ta gấp gáp kêu lên: “Mau tránh ra, đó là chấn động va chạm của cao thủ Dung Hồn Cảnh, người tu hành Hoá Hư Cảnh tuyệt đối không thể chạm vào!”  

             Lão ta vừa nói xong, mọi người vô cùng hoảng sợ, chúng trưởng lão lần lượt dẫn theo Nhậm Khiếu Vân bay ra xa, nhanh chóng tránh xa chốn thị phi đấu đá này. Nhưng ở đó vẫn còn rất nhiều đệ tử thuộc Hóa Hư Cảnh, tốc độ không nhanh như chúng trưởng lão, căn bản là không tránh kịp, bọn họ lập tức bị rơi vào trong luồng kiếm khí tán loạn kia.  

             Từng luồng từng luồng kiếm khí giống như từng ngôi sao băng trên trời không ngừng ập xuống, lập tức khiến cho cả một tông môn rơi vào trong đại nạn mà trước giờ chưa từng gặp phải. Chỉ thấy kiếm khí va chạm một cái, nó đã xuyên qua cơ thể của một đệ tử, lập tức khiến cho người đó biến thành bột vụn, kiếm khí vừa rơi xuống mặt đất, lập tức khoét sâu một cái lỗ dưới mặt đất, toàn bộ mọi người xung quanh đều bị chấn động của kiếm khí này đè chết.  

             Tiếng kêu bi thương, khóc thảm không ngừng vang lên bên tai, chỉ trong nháy mắt, bên dưới chính là một cảnh tượng vô cùng thê thảm, như thể ngày tận thế đã đến rồi vậy, còn chưa tới một giờ đồng hồ, đã có hàng vạn đệ tử phải bỏ mạng, người bị trọng thương rồi chết nhiều vô số kể.  

             Thấy cảnh tượng này, đám người Nhậm Khiếu Vân đã sớm trốn lên đến nơi cao nhất của tông môn, tuy rằng rất đau lòng, nhưng lại không dám xuống đó ứng cứu.  

             Trong khi Tiêu Vân Sơn hoàn toàn không hề quan tâm đến chuyện đó, hiện tại toàn bộ tinh thần và thể xác của lão ta đều đã đặt lên người của Trác Uyên, hai ngón tay hơi run rẩy, hung ác đè Trác Uyên xuống.  

             Cánh tay màu đỏ thẫm kia của Trác Uyên cũng phát ra ánh sáng màu đỏ nóng rực, mạnh mẽ chống đỡ lên trên, cứ như thế hai người tạm thời giằng co qua lại, nhưng khi hai người đang giao đấu, cơn chấn động không ngừng lan ra xung quanh, trong một lúc đã tạo nên cảnh sinh linh đồ thán ở Thiên Hành Tông!  

             “Không ngờ rằng tên hung thần này lại mạnh như thế, đại trưởng lão đã chặn bằng cả hai tay rồi mà vẫn chưa hạ được hắn, còn hại cho hai đệ tử trong môn bị liên lụy.” Sâu sắc nhìn cảnh hai người đang lơ lửng trên không trung kia giằng co qua lại, da đầu của Nhậm Khiếu Vân tê rần, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Tên tiểu tử này, chắc chắn ta sẽ không để cho ngươi có cơ hội trốn thoát, nếu không đây sẽ là sự ngu ngốc nhất của tông môn.”  

             Những trưởng lão khác nghe vậy, bọn họ không khỏi gật đầu đồng ý, nét mặt nặng nề!  

             “Tiểu tử thối, Nhất Kiếm Hành Thiên này của lão phu, chính là kiếm khí mượn sức mạnh từ trời đất, một kiếm giáng xuống như có thể tách trời đất ra làm đôi vậy. Cho dù có là cao thủ Dung Hồn Cảnh đi chăng nữa thì cũng có rất ít người có thể đỡ được, nhưng thật không ngờ rằng ngươi lại có thể chống đỡ được cho đến tận bây giờ.”  

             Trên không trung, Tiêu Vân Sơn nhìn thấy Trác Uyên chống đỡ thanh kiếm của lão ta như đang nâng cột trời, lão ta không khỏi lên tiếng khen ngợi: “Lão gia hoả Viên Hưng Cương này, lão ta thu nạp loại đệ tử gì thế này, đây không phải là năng lực thiên phú thông thường nữa rồi!”  

             Khóe miệng khẽ nhếch lên, Trác Uyên lộ ra sự kiêu ngạo, nói: “Có thể chống đỡ được sao? Ha ha ha, vậy thì đúng là ngươi đã quá xem thường ta rồi!”  

             Vừa nói xong, trên cánh tay phải của Trác Uyên bỗng chốc xuất hiện một làn khí màu đen, kèm với đó là hai luồng sáng ánh kim lóe lên. Đây chính là kỹ năng hợp thể sử dụng Không Minh Thần Đồng và Diệt Thế Lôi Viêm Đồng cùng một lúc, đây cũng là lần đầu tiên Trác Uyên sử dụng hai chiêu cùng một lúc như thế.  

             Không Minh Thần Đồng thức thứ hai, Phá Không Lôi Viêm!  

             Ầm ầm!  

             Như thể thiên lôi đánh sấm sét xuống, dưới một tiếng vang khổng lồ chói tai, một cây cột trụ nóng rực màu đen đột nhiên bắn ra xung quanh, uy lực đáng sợ ấy lập tức bao phủ lấy trời đất, chỉ trong chốc lát, cái trụ nóng rực kia trực tiếp xuyên qua mũi kiếm đó, sau đó bay thẳng lên chín tầng mây!  

             Răng rắc!  

             Như thể có vật gì đó vừa nứt ra, trong ánh mắt chứa đầy sự kinh ngạc của Tiêu Vân Sơn, thanh kiếm khổng lồ Nhất Kiếm Hành Thiên mà lão ta tự hào nhất, thế mà lại vỡ ra chỉ trong phút chốc như vậy.  

             Mà khí thế lão ta dồn lực ngưng tụ lại, cũng chỉ trong một cái chớp mắt, tất cả đều tan biến vào hư không.  

             Nhân cơ hội này, Trác Uyên lập tức dồn sức vào nắm đấm bên tay phải, ầm một tiếng, cả thanh kiếm khổng lồ lập tức vỡ ra tan tác, hoá thành từng hạt linh khí, lại lần nữa quay trở về với trời đất!  

             Con ngươi không nhịn được mà mạnh mẽ co rút lại, trong lòng Tiêu Vân Sơn vô cùng kinh ngạc, làm… làm sao có thể được?  

             Chỉ trong phút chốc đã có thể phá được tuyệt học mà lão ta lấy làm tự hào nhất, Nhất Kiếm Hành Thiên!  

             Đám người Nhậm Khiếu Vân ở dưới quan sát cuộc chiến, lúc này cũng hết sức kinh ngạc. Đúng là bọn họ đã quá quen thuộc với sức mạnh của Nhất Kiếm Hành Thiên này, đây là sức mạnh của trời đất, thiên địa tương liên, là một chiêu có thể gọi là vô cùng hoàn mỹ, nếu như không phải thực lực của đối phương mạnh hơn đại trưởng lão, thì không thể nào tìm ra được bất kỳ sơ hở nào để phá được chiêu thức này, nhưng sao lại…  

             Nhưng mà bọn họ nào biết được rằng, Phá Không Thần Uy của Trác Uyên cộng thêm Lôi Viêm vào, lại chính là thần kỹ của bẻ vàng vỡ ngọc. Trên thiên hạ không có bất cứ vật nào có thể bình an vô sự ngay dưới sự thiêu đốt của Diệt Thế Lôi Viêm, hơn nữa lại còn là dưới luồng khí ngưng tụ này.  

             Vù vù!  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!