Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Lúc này, tất cả các trưởng lão, đệ tử và các cung phụng ở bên dưới chứng kiến mọi chuyện xong thì đều hoàn toàn hoảng sợ, bọn họ đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh rồi cứ thế mà đứng đờ ra tại chỗ, không dám tin rằng đây là sự thật.  

             Tông môn chỉ có mười mấy cao thủ Dung Hồn, vậy mà lại bị một chiêu của hắn giết sạch, không một ai còn sống sót.  

             Nhìn thấy cảnh tượng máu tươi bê bết và những miếng thịt vỡ vụn rơi xuống, chỉ trong phút chốc tất cả mọi người ở đây đều giật mình hoảng sợ. Xung quanh không hề phát ra một tiếng động nào, chỉ có sự yên ắng vô tận.  

             Không để ý đến nỗi sợ hãi của mọi người, Trác Uyên thu kiếm vào người, sau đó chậm rãi quay đầu lại, một lần nữa nhìn về phía Nhậm Khiếu Vân vừa bị hắn xem như bao cát mà đấm mấy chục quyền trên không trung kia, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười quái dị.  

             Cơ thể Nhậm Khiếu Vân không khỏi run lên một cái, cả người lão ta lập tức chấn động, vẻ mặt bỗng trở nên khổ sở không thôi.  

             Sao ngươi lại nhìn chằm chằm vào ta như thế chứ? Ta sắp chết đến nơi rồi, ngươi mà đấm thêm hai phát nữa thì ta sẽ chết thật đấy. Còn những vị trưởng lão và các cung phụng kia, các ngươi cũng đừng nhìn nữa, mau xông lên giúp ta đi.  

             Thế nhưng bọn họ vẫn ngây ngốc đứng đó như cũ, không một ai chịu tiến lên. Không biết là bọn họ thật sự chưa phản ứng kịp với sự bất ngờ vừa rồi nên vẫn còn ngây người, hay là đang giả vờ để không phải chọc vào tên hung thần này tránh chuốc lấy phiền phức xui xẻo nữa.  

             Nhìn tất cả bọn họ, thật sự mà nói thì Nhậm Khiếu Vân rất muốn chửi tục.  

             Bình thường gọi là đến ngay, bây giờ ngay lúc thời điểm then chốt để các ngươi có cơ hội ghi điểm với ta thì lại nhắm mắt ngó lơ. Mấy lão già các ngươi đúng là không trọng tình nghĩa gì cả.  

             Nhưng bên cạnh đó, dường như lão ta cảm thấy mấy lão già này cũng có nỗi khổ khó nói trong lòng. Ngay cả mười mấy cao thủ Dung Hồn của tông môn đều đã bị tên tiểu tử kia giết sạch chỉ trong một chiêu, nên nếu bọn họ tiến lên trong tình thế này thì chẳng khác nào là vật hy sinh cho lão ta chứ?  

             Tông chủ, ngươi cũng phải thông cảm cho bọn ta, vì giữ gìn sức mạnh cho tông môn cả thôi.  

             Trong lòng có chút khổ sở, trên mặt Nhậm Khiếu Vân dần lộ ra vẻ chết lặng. Tiêu rồi, lão ta không được cứu rồi, vậy thì ở đây còn ai có thể cứu lão ta được nữa đây?  

             Trác Uyên thấy vậy thì chỉ khẽ nhếch miệng cười, hắn đạp chân một cái rồi nhảy vọt về phía lão ta: “Ha ha ha, Nhậm tông chủ ơi là Nhậm tông chủ, Thiên Hành Tông đường đường là Trung Tam Tông, thế mà cũng chỉ có như vậy thôi sao. Trưởng lão, cung phụng đều là bọn chuột nhắt nhát gan, trong lúc nguy cấp nhất thì lại không hề có một ai đồng ý đứng ra để cứu giúp ngươi, ngươi làm tông chủ cũng quá thất bại rồi đấy.”  

             Da mặt Nhậm Khiếu Vân khẽ co giật dữ dội, trong lòng lão ta vô cùng buồn rầu nhưng cũng đành bất lực mà nhắm nghiền hai mắt lại.  

             “Tông chủ.”  

             Lúc này, đám lão già kia mới kịp phản ứng lại, bọn họ vội vàng kêu lên, hai mắt rưng rưng, vẻ mặt đầy giận dữ nhưng vẫn không một ai dám tiến lên giúp đỡ.  

             Thôi bỏ đi, lão tử đã sớm nhìn rõ tâm tư của đám lão già các ngươi rồi. Lão tử cũng sắp chết tới nơi rồi, các ngươi còn diễn kịch làm gì nữa, muốn an ủi lão tử lần cuối chắc?  

             Hừ, giả tạo.  

             Nhậm Khiếu Vân khẽ liếc nhìn những người đó một cái, lão ta không khỏi hừ nhẹ một tiếng, khinh thường mà bĩu môi, trong lòng tràn đầy bi thương.  

             Ngay bây giờ, lão ta thật sự không thể phân biệt được rằng có phải mấy lão già đấy thật lòng muốn an ủi lão ta hay là do vì đeo cái lớp mặt nạ giả dối kia lâu quá nên khó có thể gỡ xuống nữa.  

             Tóm lại, Nhậm Khiếu Vân có thể khẳng định là đám người này đều a dua nịnh nọt khi ở bên cạnh lão ta, nhưng vào lúc quan trọng nhất thì lại không nhờ vả được cái khỉ gì hết. Sớm biết như vậy thì lão ta nên để đám lão già này xung phong ra trận đầu tiên cho rồi, lão ta còn dẫn đầu chạy lên đánh với Trác Uyên làm gì chứ?  

             Oán trách trong lòng không thôi, Nhậm Khiếu Vân tràn đầy hối hận.  

             Chỉ là đáng tiếc thay, tất cả đều đã quá muộn rồi, soạt một tiếng, chỉ trong nháy mắt, bóng dáng của Trác Uyên đã xuất hiện ngay bên cạnh lão ta, khí thế hào hùng và hung ác ấy nhắm thẳng vào đầu của lão ta mà đập xuống.  

             Lần này không giống như những lần đánh đùa bỡn trước đó, thật sự là nhắm trúng vào điểm yếu mà giết. Trác Uyên không muốn tiếp tục chơi trò chơi tàn bạo này nữa.  

             Trong lòng Nhậm Khiếu Vân bất giác chùng xuống, lão ta nhắm nghiền hai mắt lại, bất lực thở dài một tiếng.  

             Lần này thật sự đã chọc vào một tên quái vật mà lẽ ra không nên chọc vào mất rồi…  

             Xoẹt!  

             Nhưng một quyền mạnh mẽ của Trác Uyên còn chưa đánh xuống đầu của lão ta thì bỗng chốc, một tiếng xé gió sắc bén đột ngột vang lên bên tai mọi người.  

             Ngay sau đó, nắm đấm của Trác Uyên lập tức khựng lại, hắn đạp chân lùi ra sau vài bước, ngửa đầu bay nhanh ra ngoài. Cùng lúc đó, một thanh kiếm sắc bén nhanh chóng bay thẳng qua chóp mũi của Trác Uyên, luồng khí kia như có thể đâm xuyên qua hết thảy các kim loại sắc nhọn, khiến cho hắn có cảm giác như da mặt mình vừa bị cây kim châm đâm vào vậy.  

             Ầm!  

             Thanh kiếm quét qua mặt hắn rồi rơi thẳng vào núi rừng đằng sau, nó bất ngờ nổ tung đến mức long trời lở đất, lửa bốc lên ngút trời, khói bụi khắp nơi, diện tích cách nơi nó rơi xuống  mấy chục dặm lập tức bị san bằng.  

             Sức mạnh của thanh kiếm này còn mạnh hơn gấp đôi so với cú đấm vừa rồi của hắn nữa.  

             Có thể tưởng tượng rằng nếu thanh kiếm vừa rồi mà đâm vào người hắn thì sẽ đáng sợ và kinh khủng đến nhường nào.  

             Một tiếng két vang lên, Trác Uyên dừng lại rồi đứng thẳng dậy, trên trán đã vịn đầy một lớp mồ hôi lạnh. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy một bóng dáng cao lớn với y phục trắng đang đứng cách đó không xa. Tay của lão ta đang chầm chậm đỡ Nhậm Khiếu Vân bị trọng thương lên nhưng gương mặt thì lại hờ hững mà khẽ liếc nhìn về phía hắn.  

             “Đại Cung Phụng!”  

             Mọi người ở bên dưới nhìn thấy như vậy thì không khỏi đồng loạt kinh ngạc keu lên như nhìn thấy được vị cứu tinh, vẻ mặt đầy mừng rỡ mà cúi người quỳ lạy. Nhậm Khiếu Vân cũng vui sướng cười một cái, giọng khàn khàn nói: “Đại Cung Phụng, ngài xuất quan rồi.”  

             “Nếu ta không xuất quan thì e là ngươi đã bị đánh chết mất.”  

             Bất đắc dĩ cười một tiếng, Đại Cung Phụng vung tay lên ném Nhậm Khiếu Vân xuống dưới, các vị trưởng lão và cung phụng tranh nhau xông lên, vội vàng đỡ lấy Nhậm Khiếu Vân mà ân cần quan tâm và hỏi han, nhưng bây giờ Nhậm Khiếu Vân không còn chút tâm trí nào để nhìn bọn họ nữa.  

             Vừa rồi là thời cơ tốt để giúp người đang gặp nạn thì các ngươi lại không quý trọng, bây giờ còn muốn giúp đỡ ta sao? Hừ, muộn rồi.  

             Vẻ mặt của Nhậm Khiếu Vân đầy u ám, đối mặt với những lời quan tâm thăm hỏi, lão ta đều không đáp lại lời nào.  

             Đại Cung Phụng nhìn thấy vậy thì không khỏi bật cười một tiếng, sau đó quay lại nhìn về phía Trác Uyên, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ: “Không biết là các hạ với Thiên Hành Tông ta có quan hệ gì mà lại đến đây gây chuyện như vậy?”  

             “Nhất kiếm hành thiên, Hành Thiên Kiếm, Tiêu Vân Sơn?”  

             Trác Uyên khẽ híp mắt một cái, hắn không trả lời câu hỏi của lão ta ngay mà chỉ cười giễu một tiếng, chậm rãi cất giọng: “Cuối cùng thì ngươi cũng xuất hiện rồi, ta là đệ tử của Đại Cung Phụng Viên Hưng Cương Ma Sách Tông, Trác Uyên.”  

             Cả người Tiêu Vân Sơn lập tức chấn động, lão ta nhìn vào mặt Trác Uyên thật lâu rồi mới hiểu ra vấn đề mà khẽ gật đầu, nói: “Thì ra là như vậy, ngươi chính là đệ tử của hắn sao. Trước khi qua đời, sư phụ của ngươi vô cùng sùng bái ngươi, trên mặt còn đầy vẻ kiêu ngạo, tự đắc mỗi khi nhắc tới ngươi. Thật sự mà nói thì ta đã nôn nóng rất muốn gặp ngươi, chỉ là sau này, ta nghe nói rằng ngươi bị người của Thiên Địa Chính Nghĩa Tông theo dõi nên ta đã nghĩ là không có cơ hội gặp mặt ngươi nữa… Không ngờ rằng…”  

             “Không ngờ rằng ta vẫn còn sống và tìm đến trước cửa nhà ngươi phải không?”  

             Khóe miệng xẹt qua một nụ cười tà ác, trong mắt Trác Uyên bỗng chốc hiện lên một sự lạnh lùng, hắn nói: “Tiêu Vân Sơn, ta đã nghe nói rằng sư phụ của ta là do chính tay ngươi giết chết. Vì vậy mục đích hôm nay của ta, chính là ngươi.”  

             Nét mặt Tiêu Vân Sơn không hề dao động, lão ta lẳng lặng nhìn Trác Uyên, sau đó quay lại nhìn Nhậm Khiếu Vân bị trọng thương ở bên dưới, thản nhiên gật đầu một cái: “Hóa ra ngươi giữ lấy mạng của Nhậm Khiếu Vân cho đến tận giờ là vì để dụ ta xuất hiện.”  

             “Đúng vậy, nhưng ngươi xuất hiện quá trễ rồi, nếu không thì mười mấy tên cao thủ Dung Hồn kia của quý tông đã không chết sớm như vậy.”  

             “Ha ha, thật là có lỗi, lão phu vẫn đang bế quan nên đã không kịp thời nghe ngóng tin tức ở đây, đúng là đã muộn thật rồi.” Tiêu Vân Sơn bất giác cười khẽ một tiếng, sau đó lại bình tĩnh như cũ, dường như lão ta không hề mảy may quan tâm đến chuyện cao thủ của tông môn nhà mình vừa bị tên hung thần này giết chết.  

             Điều này không khỏi làm cho Trác Uyên cảm thấy kỳ quái, vị Đại Cung Phụng Thiên Hành Tông này và các lão tông môn kia không hợp nhau sao, hay là tâm tình đã đạt đến cảnh giới không quan tâm đến chuyện hơn thua nữa?  

             Tiêu Vân Sơn nhìn chằm chằm vào Trác Uyên thật lâu rồi mới mở miệng nói: “Hôm nay ngươi đến đây là muốn báo thù cho sư phụ của ngươi phải không nhỉ, vậy trước hết, ta muốn hỏi ngươi một vấn đề, không biết là ngươi có thể trả lời hay không?”  

             “Đối với tâm nguyện của người sắp chết, ta có thể vui lòng thành toàn.”  

             “Ha ha ha… Thật là ngạo mạn, có điều…” Tiêu Vân Sơn khẽ cười một tiếng, sau đó lão ta nhìn tình cảnh xung quanh một cái rồi gật đầu khen ngợi: “Đúng là ngông cuồng kiêu ngạo. Chẳng trách lão già kia lại tự hào về ngươi như thế, quả là một tài năng thiên bẩm, không tồi. Chỉ là lão phu nghe nói rằng trước đó không lâu Ma Sách Tông đã bị tiêu diệt, chuyện này là do ngươi làm sao?”  

             Trác Uyên khẽ gật đầu, chẳng muốn nhiều lời: “Đúng vậy.”  

             “Vậy ngươi có biết, Ma Sách Tông chính là tâm huyết một đời của lão già kia hay không. Cho dù những người đó đã phản bội lão già kia, là hung thủ giết lão ta nhưng bọn họ cũng là một trong những nền móng của Ma Sách Tông, bọn họ chết rồi thì Ma Sách Tông sẽ bị phá hủy, tâm huyết cả đời của lão già kia cũng bị phá hủy. Ngươi làm như vậy để báo thù cho lão ta, rốt cuộc là tôn sư hay là diệt đạo đây?”  

             Tiêu Vân Sơn nhìn Trác Uyên thật lâu với ánh mắt nghiêm túc, đợi hắn trả lời.  

             Vẻ mặt Trác Uyên vô cùng bình tĩnh, hắn nhìn chằm chằm vào lão ta mà không một chút áy náy, sau lại đột nhiên cười lớn rồi thản nhiên lắc đầu nói: “Ai nói ta vì sư phụ mà báo thù chứ?”  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!