Ong ong ong!
Từng tiếng ngân nhỏ không ngừng vang lên trong dãy núi tĩnh mịch, tiếng xé gió vù vù bay lượn đầy trời, không ngừng vang lên bên tai. Chỉ trong giây lát, ở một con đường nhỏ không mấy rộng rãi phía trước, đám người đã tập hợp đầy đủ, bày sẵn trận địa sẵn sàng đón địch.
Ở khắp dãy núi, một loạt trung đội xếp hàng có thứ tự, tất cả bọn họ đều đang trừng mắt nhìn đăm đăm, vẻ mặt thận trọng nhìn về phía trước.
Thế nhưng nam nhân cả người khoác áo bào đen đang đi tới ở trên đường nhỏ kia, mặc dù người nọ ở dưới ánh mặt trời nóng gắt chói chang nhưng lại khiến cho người ta vừa liếc mắt nhìn một cái đã thấy được ngay ánh mắt cực kỳ lạnh giá kia.
“To gan! Rốt cuộc ngươi là ai hả, dám phá hư kết giới hộ tông của chúng ta, còn lén lút xông vào cửa Huyền Thiên tông của chúng ta sao?” Lúc này, một gã đệ tử trên người mặc y phục trắng bước một bước đi ra, quát lớn.
Có điều người nọ không hề đáp lại, vẫn bình tĩnh bước từng bước một như cũ, chậm rãi tiến về phía trước, trông vô cùng âm u quỷ dị.
Chúng đệ tử khẽ liếc mắt nhìn nhau, ngay cả chân mày cũng khẽ nhíu lại, trong tay đổ đầy mồ hôi, nhưng lại không dám tùy tiện tiến lên. Bởi vì bọn họ đã nhìn ra, rằng đây là một vị cường giả Hóa Hư chân chính.
Ở trong toàn bộ tông môn, ngoại trừ trưởng lão cung phụng ra thì không hề có bất cứ đệ tử nào là đối thủ của hắn cả!
“Hừ, ta không quan tâm ngươi là ai, nhưng ta chỉ xin khuyên nhủ ngươi đúng một câu thôi, tốt nhất là bây giờ ngươi nên dừng lại đi. Vì chỗ này cũng không phải là phàm giai thế tục, không phải là nơi mà cao thủ thuộc cảnh giới Hóa Hư có thể thể đi qua. Nơi đây là địa phận thuộc Thiên Huyền Tông, mỗi một vị trưởng lão cung phụng đều là cao thủ tuyệt thế. Ngươi mà đến đây quấy phá thì bảo đảm ngươi sẽ không có kết cục gì tốt đẹp đâu!”
Bỗng chốc lại có một người khác đi tới, lớn tiếng hét lên, hắn ta nhìn về phía hắc y nhân kia rồi không ngừng lải nhải. Chẳng qua người nọ vẫn không hề quan tâm, như thể không nghe lọt tai, hắn vẫn lặng lẽ tiến về phía trước, từng bước từng bước một…
Chúng đệ tử khẽ liếc mắt nhìn nhau, tâm trạng bắt đầu trở nên nghiêm trọng, trong lòng cũng đã ngầm hiểu rõ, rằng người này đúng là lai giả bất thiện!
Vù vù vù…
Đúng lúc này, lại có vài tiếng xé gió nổi lên, đám người quay đầu nhìn về nơi đó, lập tức cảm thấy tràn ngập vui vẻ. Bởi vì người vừa mới tới không ai khác chính là tông chủ của Huyền Thiên tông và mấy vị cung phụng mạnh nhất đã đến.
Hóa Hư tầng bảy, Hóa Hư tầng tám, Hóa Hư tầng chín…
Khí thế ào ạt cường hãn đột ngột giáng xuống, khiến cho các đệ tử đang có mặt tại đây cũng đã an tâm hơn phần nào.
Dù sao thì, mặc dù mấy người bọn họ đều không đạt đến Hóa Hư cảnh, nhưng với phần nhãn lực này vẫn nhìn ra được. Chẳng qua thì tên hắc y nhân kia cũng chỉ là Hóa Hư cảnh tầng một mà thôi, bây giờ các cao thủ trong tông môn đã tới đều là Hóa Hư cảnh tầng chín trở lên, nói một người trong số họ chỉ búng tay một phát thôi đã có thể giết chết được hắn cũng không ngoa, phần tự tin về tông môn trong lòng bọn họ cũng đã tăng lên rất nhiều.
Nhất là tên đệ tử vừa mới lên tiếng kia, bây giờ hắn ta lại càng bày ra dáng vẻ kiêu ngạo đắc ý, cất giọng cười to: “Ha ha ha… Vừa rồi bảo ngươi mau rời đi thì ngươi không đi, bây giờ tông chủ của chúng ta đã đến đây cả rồi, cho dù ngươi có muốn chạy đi chăng nữa thì cũng không còn cơ hội sống sót nào nữa đâu. Dám xông vào tông môn của chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ không tha thứ cho ngươi!”
“Cắt! Đúng là tông môn kiểu gì thì sẽ cho ra hạng người kiểu đấy. Lần trước ta đã bỏ qua cho nên các ngươi mới không phải chết, bây giờ trông thấy các ngươi vui vẻ nhảy nhót tung tăng, lớn trướng ra oai như vậy, hình như là nhớ ăn nhiều quá nên quên nhớ đánh luôn rồi nhỉ, ha ha ha…”
Một tiếng cười nhẹ khẽ vang lên, người nọ từ chối cho ý kiến, tiếp tục chậm rãi tiến lên phía trước, không hề để bất kỳ kẻ nào lọt vào tròng mắt.
Huyền Thiên tông chủ thấy vậy, bất giác sững sờ, vội vàng chắp tay nói: “Rốt cuộc thì các hạ là ai, thuộc tông môn nào, tại sao lại đến Huyền Thiên Tông chúng ta?”
Không giống như những đệ tử không có học thức kia, dù nói thế nào thì Huyền Thiên tông chủ cũng là chủ của một tông môn, là người đã thượng vị mấy trăm năm nay. Người này rất biết chừng mực, hiểu biết cũng vô cùng sâu rộng.
Đừng thấy người này chỉ là Hóa Hư tầng một mà coi thường, vì ngươi làm gì biết được thế lực đằng sau hắn là ai, hay thế lực đó lớn đến nhường nào chứ? Kết giới hộ tông của Huyền Thiên tông bọn họ cũng không phải là trận pháp bình thường nói phá giải là có thể phá giải, đó đều là Thánh Linh Thạch làm gốc trận mà thành. Nhưng hắn lại xông vào dễ như trở bàn tay như vậy, trông hắn không phải là người bình thường.
Hắn là ai, từ đâu đến, đại diện cho ai mà đến, các ngươi làm sao mà biết được?
Cái gì cũng không biết mà đã trực tiếp ra vẻ quát mắng này nọ, nhìn kiểu gì thì cũng giống như đang tìm chết. Mà suy cho cùng thì cũng chỉ có đệ tử được nuông chiều sống an nhàn sung sướng ở bên trong Thiên Huyền Tông này mới có thể làm ra mấy chuyện xấu hổ như vậy. Chứ mấy lão gia hỏa đã trải sự đời sâu sắc như bọn họ thì làm gì dám đánh giá người khác dựa trên tu vi, ngược lại bọn họ còn vô cùng cẩn thận mà dò xét người nọ.
Thế nhưng những đệ tử kia nào biết được suy nghĩ của bề trên, bọn họ chỉ hơi mê man, vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía tông chủ, trong lòng nghi ngờ day dứt không thôi.
Tông chủ à, hắn chỉ là một tu giả Hóa Hư tầng một dám cả gan xông vào tông môn thôi mà, ngài còn khách khí với hắn làm gì, mau xông lên tẩn hắn đi chứ, sao ngài còn phải sợ hắn làm gì?
Dường như Huyền Thiên tông chủ đã nhìn ra được tâm tư của những đệ tử đầu gỗ này, lão ta hung hăng trừng mắt liếc bọn họ một cái, trừng cho đến khi bọn họ đều sợ hãi co rụt cổ lại mới thôi, lúc này lão ta bất lực thở dài một hơi, cảm thấy có chút thất vọng.
Đám nhãi con này cũng chỉ có thể lăn lộn mãi ở trong tông môn, nếu như một ngày nào đó chúng đi ra ngoài, rồi lại lỡ đắc tội với người không nên đụng vào, không chừng cho tới khi chết còn không biết được lý do vì sao mình chết cũng nên, ài!
“Ha ha ha… Tuyên tông chủ, đã lâu không gặp!”
Lại một tiếng cười khẽ vang lên, toàn thân hắc y kia hơi khựng lại, cuối cùng là dừng bước hẳn, hắn chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt quen thuộc: “Sao thế, nhanh như vậy mà đã quên ta rồi sao?”
Cả người không khỏi chấn động, đôi con ngươi của Tuyên tông chủ co rút lại một cách dữ dội, nhìn gương mặt mà cho dù có nằm mơ thì cũng không khỏi giật mình thức giấc này, lão ta không khỏi gay gắt siết chặt hai tay thành quả đâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trác Uyên, tên chết tiệt nhà ngươi vẫn chưa chết à?”
“Đúng vậy, mạng của ta rất lớn, mấy lần ở bên bờ sinh tử rồi mà vẫn không chết nổi đấy!”
Khóe miệng khẽ cong lên thành một đường vòng cung quỷ dị, Trác Uyên lạnh lùng cười, sau lại xa xôi nói: “Nếu ngươi đã nhận ra ta, vậy thì chắc hẳn ngươi cũng đã biết được mục đích ta đến đây lần này là gì rồi nhỉ?”
Tuyên tông chủ khẽ nhíu mày lại, nhìn hắn chằm chằm, lão ta tức giận nói: “Mục đích gì? Ngươi tới đây để trả thù chắc!”
“Câu trả lời đúng rồi đấy!” Trác Uyên cười giễu một tiếng, khẽ nói.
Thế nhưng, sau khi nghe được lời này thì đột nhiên Tuyên tông chủ lại cất giọng cười to, trong tiếng cười ấy còn chứa đầy sự thê lương: “Ha ha ha… ngươi trả thù, ngươi còn có để đến tìm ta trả thù nữa sao? Ngươi phải biết rằng, rõ ràng chính ngươi là người đã hại chết nhi tử của ta trước!”
“Đúng vậy, là ta đã ra tay giết nhi tử của ngươi đấy!”
Trên mặt Trác Uyên hoàn toàn bĩnh tĩnh, hắn lại bình đạm nói tiếp: “Ai làm người nấy chịu, ta chưa từng phủ nhận chuyện này. Nếu như ngươi nhằm vào ta trả thù, đó là chuyện đương nhiên, chắc chắn ta sẽ sẵn lòng nghênh tiếp ngươi. Chỉ là…”
Trác Uyên khẽ khựng lại, con ngươi bỗng chốc co rụt lại, lộ ra ánh mắt lạnh như băng, cùng với đó là sát khí ào ạt không ngừng tản ra bên ngoài: “Nhưng ngươi cũng không nên lén lút thông đồng với Tà Vô Nguyệt, song còn gieo rắt thù hận cá nhân của ngươi lên trên những người vô tội khác. Vốn dĩ lần này trở về, ta không hề muốn để ý tới mấy cái ân oán riêng tư nhỏ như hạt mè ấy của ngươi, nhưng còn mối thù giết sư thì…”
“Ha ha ha… Ngươi cũng biết nỗi đau mất đi người thân thương nhất là như thế nào rồi đúng không?”
Tuyên tông chủ không khỏi lớn tiếng cười to, lão ta cười một cách điên cuồng, sau còn nói tiếp: “Ra là thế, ra là lão già kia vô cùng quan trọng đối với ngươi. Sớm biết như vậy thì ngay sau khi Hành Thiên Kiếm làm thịt lão già kia xong, lão phu nên lấy thi thể của lão già đấy ra rồi dùng roi quất lên xác của lão ta cho đến khi nó biến dạng luôn mới phải. Con vô học là lỗi của cha, đồ đệ bất tài là do sư phụ lười biếng. Lão phu nên trút hết toàn bộ phẫn hận chất chứa trong ngươi lên trên người của lão già kia mới đúng…”
Trác Uyên mạnh mẽ siết chặt hai tay thành nắm đấm, mày khẽ nhíu chặt lại, hung hăng cắn chặt răng quát lớn: “Có gan thì ngươi thử nói lại lần nữa ta xem?”
“Có nói lại một trăm lần cũng chẳng cần thiết, lão phu muốn lấy thi thể của lão già kia ra rồi dùng roi quất xác, quất cho đến mức hình thù méo mó luôn đấy. Lần này ngươi tới đúng lúc lắm, đợi lão phu làm thịt ngươi xong thì sẽ tự mình đi đến Ma Sách tông. Tìm đến đây để lấy mạng ta sao, vậy thì lão phu phải gom thi thể của hai sư đồ các ngươi vào chung một chỗ, rồi mỗi khi vui vẻ hay tức giận chuyện gì thì sẽ lấy xác của hai người các ngươi ra để trút giận mới được!”
Trong mắt hiện lên từng sợi tơ máu, vẻ mặt của Trác Uyên mỗi lúc một u ám hơn. Hắn im lặng một hồi, sau lại đột nhiên mỉm cười tiếp lời: “Ban đầu ta còn nghĩ rằng nể mặt chỗ này là sư môn của Khuynh Thành, có lẽ ta nên hạ thủ lưu tình, chỉ tìm người chủ trì là ngươi để tính sổ là được rồi. Nhưng bây giờ, hừ… nơi Huyền Thiên tông này, nó không cần phải tồn tại tiếp nữa.”
“Muốn diệt tông môn của ta, chỉ với ngươi thôi sao?”
Tuyên tông chủ trố mắt ra nhìn, như thể nghe được chuyện hài buồn cười nhất trên đời, lão ta bật cười chế giễu: “Trước tiên, đừng nói tới việc chỉ dựa vào một mình ngươi, liệu có thể đủ khả năng để tiêu diệt được một tông môn hay không. Hoặc là cho dù giống như lần trước, ngươi kéo thêm một kẻ khác tới giúp đỡ thì đã sao? Ở Tây Châu này, đi tiêu diệt một tông môn chính là điều tối kỵ, nên chắc chắn, ngươi và đồng bọn của ngươi sẽ không còn chỗ đứng yên ổn trong Tây Châu!”
Trác Uyên khinh thường bĩu môi, hắn lạnh lùng cười, trong mắt lộ vẻ dữ tợn: “Ta là một vong hồn, quy củ của Tây Châu cũng không thể trói buộc được ta. Bất cứ kẻ nào trong Huyền Thiên Tông này đừng nghĩ tới việc có thể nhìn thấy mặt trời của ngày hôm sau!”
Trác Uyên vừa dứt lời, vút một tiếng, hắn giẫm mạnh chân, sau đó nhanh chóng phóng về phía Tuyên tông chủ, ám khí dày đặc khắp người.
“Giết!”
Tuyên tông chủ cũng bị sự tức giận làm cho choáng váng cả đầu óc, hai mắt đỏ ngầu, lão ta ra lệnh một tiếng, rồi cũng lập tức phóng nhanh về phía Trác Uyên, đám người còn lại thì bám sát theo sau lão ta.
Chỉ trong thoáng chốc, đám người với sức mạnh dời núi lấp biển kia đã đến gần Trác Uyên, mà làn khí đen quanh người Trác Uyên cũng đang chậm rãi khuếch tán ra bên ngoài, chỉ trong nháy mắt nó đã bao phủ trời đất…
…
Ba tháng sau, Song Long viện, trên Thông Thiên các.
Hai vị chí tôn lẳng lặng ngồi trên vị trí chủ thượng, khẽ cau mày, rồi lại vuốt nhẹ chòm râu, không biết là đang suy nghĩ điều gì. Bên dưới bọn họ là hơn năm mươi tên cường giả Hóa Hư đang quỳ cúi đầu, mà những người đó lại chính là các cao thủ còn sót lại của Ngự Thú tông.
“Các ngươi trả lời đi… hết tất cả những điều này đều là kế hoạch của Ma Sách tông đúng không?” Chòm râu dài màu đen hơi run lên, ánh mắt trống rỗng của Hắc Nhiêm chí tôn hiện lên vẻ suy sụp, lão ta thì thào lên tiếng.
Đám người đang cúi đầu kia vội vàng lên tiếng nói: “Hai vị chí tôn minh giám, chắc chắn đây chính là quỷ kế của Ma Sách Tông. Đầu tiên là bọn họ khiến cho chúng ta tiêu hao chiến lực bên Thiên Vũ, giúp cho chúng ta diệt trừ bọn chúng. Sau đó là tự mình đánh lén tông môn của chúng ta, còn làm ra chuyện giết người diệt tông. Hai vị ngẫm lại mà xem, nếu như không phải như thế thì kết giới hộ tông của chúng ta cũng không thể nào dễ dàng bị hủy, mà người của chúng ta cũng không thể nào dễ dàng bị tiêu diệt đế mức gần như không còn sót lại ai như thế được. Cũng là vì quan hệ hợp tác hiện tại của chúng ta nên tông chủ mới thả lỏng cảnh giác với tên tiểu tử Tà Vô Nguyệt kia, cho nên mới bị bọn chúng thuận lợi đánh lén. Xin hai vị chí tôn làm chủ cho chúng ta, cho Ngự Thú tông chúng ta một cái công bằng…”
Rầm!
Nhưng, còn không đợi cho mấy kẻ kia khóc lóc kể lể xong, Hắc Nhiêm chí tôn đã tức giận vỗ bàn mạnh một cái, lớn tiếng hét lên: “Tà Vô Nguyệt đáng chết, lão phu đã gửi thư cảnh cáo hắn ta đừng nên gây chuyện rồi, những chuyện xấu xa kia của hắn ta, chẳng lẽ lão phu còn không biết hay sao? Ta đã chấp nhận mắt nhắm mắt mở cho qua để cho hắn ta một chút mặt mũi. Nhưng bây giờ thì hay rồi, thế mà còn dám gây ra chuyện dẫn người ngoài tới mài mòn chiến lực nhà mình, hừ!”
“Không sai chí tôn nói rất có lý, không biết Tà Vô Nguyệt này là cái thứ gì mà lại lì thế không biết!” Mấy cao thủ bên Ngự Thú tông nghe xong cũng vội vàng hùa theo.
Thế nhưng lời vừa mới bật ra khỏi miệng bọn họ xong, lửa giận của Hắc Nhiêm chí tôn đã đột ngột chuyển hướng sang bọn họ: “Còn các ngươi nữa, cũng không phải thứ tốt lành gì, chuyện của tông môn nhà người ta sắp sửa bình ổn rồi, các ngươi còn chen một chân vào để làm gì nữa hả?”
“Đúng đúng đúng, chí tôn dạy dỗ rất có lý, lần sau chúng ta không dám tái phạm nữa!” Cả đám khúm núm liên tục gật đầu, Hắc Nhiêm chí tôn thấy vậy, lại chỉ tức giận hừ một tiếng, hung hăng trừng mắt liếc bọn họ một cái: “Tông môn cũng đã mất rồi, còn có lần sau nữa à?”
“Hắc Nhiêm, trước hết thì nên gạt chuyện của bọn họ sang một bên đi đã, quan trọng là chuyện diệt tông này, thật sự là do Ma Sách tông làm sao?”