“Hắn… Đây là làm sao vậy?”
Liên Nhi và Thác Bạt Lưu Phong chưa bao giờ thấy Lục vương gia thất thố như vậy, liếc nhìn nhau, không khỏi có chút nghi hoặc, vẻ mặt khó hiểu mà nhìn về phía Trác Uyên, lên tiếng hỏi.
Trác Uyên không nói gì, chỉ là nhìn hắn ta một cái, dường như trong lòng đã hiểu được điều gì đó, quay thân mình lại tiếp tục đi dọc theo đường hầm tối đen kia tiến về phía trước, sắc mặt không gợn sóng như giếng cổ.
Liên Nhi sửng sốt, không rõ lý do, nhanh chóng đuổi theo, vội vàng hỏi: “Trác Uyên, ngươi không biết cái gì sao?”
“Không biết!”
“Tại sao vừa rồi Lục vương gia lại ra tay?”
“Có lẽ là muốn diệt khẩu, ngươi có thể tự đi hỏi hắn!” Sắc mặt Trác Uyên lạnh như băng như trước, đi thẳng về phía trước. Liên Nhi thấy vậy, bất giác chu miệng, buồn bực mà giậm chân.
Lúc này, Lục vương gia thở dài, tạm thời khôi phục bình tĩnh, lập tức đi theo, chẳng qua sắc mặt cũng không thoải mái vui sướng như lúc trước nữa, ngược lại còn trở nên phiền muộn hơn so với Trác Uyên.
Liên Nhi thấy vậy, càng cảm thấy kỳ quái, muốn hỏi nhưng bị Thác Bạt Lưu Phong túm lại, nhàn nhạt lắc đầu với nàng ta.
Ai nấy cũng đều thấy được, chắc chắn có chuyện gì đó ở đây, nhưng xem sắc mặt, cũng biết đây nhất định không phải chuyện tốt. Cho dù ngươi hỏi, người ta cũng không nguyện ý trả lời, còn không bằng không hỏi, miễn cho lại chọc đến thứ trong lòng người ta!
Kết quả là, hoài nghi trong lòng Liên Nhi lại chỉ có thể nghẹn ở trong, tiếp tục đi theo mọi người.
Rất nhanh, mọi người liền đi tới cuối đường hầm, đúng là một vách đá đen nhánh, lại đáng nói hơn là không có con đường đi phía trước. Liên Nhi giật mình, ngạc nhiên nói: “Không có đường ư?”
“Ha ha ha, ngu ngốc. Nếu không có đường, một nam một nữ vừa nãy từ đâu tới để phong lưu khoái hoạt? Huống hồ, nơi này từng xây một gian phòng, người kia còn nói là phòng luyện công, rõ ràng là cũng có người thường xuyên tới nơi này luyện công, sao có thể không có đường được?” Trác Uyên không khỏi phì cười một tiếng, lắc đầu châm chọc nói.
“Con nhóc, trước khi ngươi vào đây đã quên não ở phía ngoài động rồi à, thực sự rất không coi trọng tính mạng của mình rồi, ha ha ha!”
Mắt hạnh của Liên Nhi trợn lên, tức giận nhìn về phía hắn: “Ngươi…”
Trác Uyên không tiếp tục nhìn nàng ta nữa, nhẹ nhàng xoa vách đá, cảm nhận một chút, khóe miệng không khỏi hơi vểnh lên, nhàn nhạt gật đầu: “Đây là kết giới phòng ngự của một tông môn, độc nhất vô nhị như là Ma Sách Tông. Nếu như không có thủ quyết độc môn của bản tôn, người ngoài rất khó từ nơi này đi vào!”
“Vậy phải làm sao bây giờ, chúng ta ai cũng không phải là đệ tử của Ngự Thú Tông, làm sao có thể biết thủ quyết tông môn của bọn họ chứ?” Lục vương gia không khỏi giật mình, lúc này hét lớn một tiếng.
Trác Uyên hơi trầm ngâm một chút, không có nhìn hắn lấy một cái, lại sâu xa nói: “Ngược lại ngươi rất khẳng định đây là khu vực của Ngự Thú Tông nhỉ!”
“Ách… Không phải các ngươi vừa mới nói, còn có người đàn ông vừa rồi…” Lục vương gia bất giác trì trệ, quay đầu nhìn về phía Trác Uyên, không nhịn được cười rực rỡ một cái.
Khóe miệng Trác Uyên xẹt qua một đường cong ác diễn, thản nhiên nói: “Ta vừa mới đoán, mà người đàn ông kia chỉ nói lão ta là người của Ngự Thú Tông, nhưng không có nói nơi này chính là Ngự Thú Tông!”
“Cái kia cũng là ta đoán!” Lúc này Lục vương gia nói tiếp.
“Thật sao, vậy chúng ta vẫn tiếp tục đi hay quay lại?”
“Ừm…”
Bỗng nhiên, trong lòng Lục vương gia trì trệ, nhìn về phía Trác Uyên, lại quanh co không nói ra được lời nào. Liên Nhi thấy rất kì lạ, dọc theo đường đi này chẳng phải Trác Uyên vẫn một mực đi về phía trước, giống như đang tìm đồ vật gì đó sao.
Tại sao bây giờ ngược lại hắn lại hỏi Lục vương gia? Chẳng lẽ đồ vật kia là Lục vương gia mời hắn đi tìm ư?
Chỉ có chính Lục vương gia mới hiểu được chủ ý trong lời nói của Trác Uyên, đại khái cái gì hắn ta cũng đều hiểu đi. Kết quả là, Lục vương gia không khỏi bật cười một tiếng, khom người nói: “Ta tiếp Trác tiên sinh đi tìm đồ vật mà Trác tiên sinh muốn tìm, tất cả là làm vì ngài, ngài nói tiếp tục thì tiếp tục, ngài nói quay lại thì quay lại, mọi thứ đều nghe theo ngài!”
“Nhưng mà cứ như vậy, ta thì không sao, chỉ sợ các ngươi gặp phiền phức lớn. Cứ quay lại thôi, được chứ?”
Hai đầu lông mày của Lục vương gia không nhịn được mà run rẩy mạnh mẽ, suy nghĩ một chút, vẫn là gật đầu một cái thật mạnh, kiên định nói: “Tất cả lấy Trác tiên sinh làm chuẩn, ta là fan của ngài, vì ngài mà xuất lực, không oán hận không hối tiếc!”
“Được, vậy thì…” Trác Uyên bình tĩnh gật đầu một cái, sâu xa lên tiếng.
Lục vương gia chăm chú theo dõi khẩu hình của hắn, bất giác cảm thấy căng thẳng.
“Vậy tiếp tục đi!”
Khóe miệng Trác Uyên hơi nhếch lên, xác định phương án hành động kế tiếp. Lục vương gia không khỏi vui vẻ, khuôn mặt lúc này tươi cười đầy hưng phấn. Chỉ là hai người Liên Nhi cảm thấy như lọt vào trong sương mù, đến tột cùng thì hai người kia đang làm cái trò gì vậy?
Cuối cùng thì đồ vật mà Trác Uyên muốn tìm kia, cũng là thứ mà Lục vương gia đang tìm!
Trác Uyên không có để ý sự hoài nghi trong ánh mắt của bọn họ, giữa con mắt bên trái vụt sáng lên một đạo Lôi Viêm màu đen, phạch một cái liền bắn ra, đánh thẳng vào vách tường tối đen kia.
Diệt Thế Lôi Viêm Đồng!
Xoạt!
Một đốm lửa nhỏ có thể thiêu cháy cả đồng cỏ; việc nhỏ có thể thành lớn.
Tuy rằng Lôi Viêm bắn ra từ trong mắt Trác Uyên kia cực kỳ thưa thớt, khí thô không khác gì một sợi tơ tằm, nhưng khi hơi dính đến vách tường kia bỗng nhiên lại vỡ ra. Chính là mấy hơi thở lúc đó đã bao trùm cả mặt tường, bốc cháy lên dữ dội.
Xì xì xì!
Lôi Viêm màu đen không ngừng cháy ở trên tường, sấm sét đùng đùng không dứt, nổ đến mức khiến lỗ tai mọi người đau nhức. Dưới sự khủng bố của Hắc Viêm, đám người Liên Nhi không nhịn được vội vàng lui về phía sau, sợ bị thứ đáng sợ này dính vào một chút sẽ hóa thành tro bụi.
Bọn họ thực sự khó có thể tưởng tượng được, rốt cuộc là cái gì lại có sức mạnh uy hiếp khủng bố như thế, thậm chí chỉ là nhìn lên một cái, thì chợt cảm thấy có một luồng tử khí nhào tới trước mặt!
Mà cùng lúc đó, trên vách tường đen nhánh kia cũng rất nhanh bị thiêu thành một cái hang lớn có bán kính ba mét. Mà bên ngoài hang lớn, là một mảng rừng núi xanh um tươi tốt, phong cảnh kiều diễm, đẹp đến ná thở. Linh khí cuồn cuộn nồng đậm, không ngăn được mà nhào tới trước mặt, làm cho người ta vừa ngửi một cái, đã thấm vào ruột gan.
Xem ra thực sự là khu vực của Ngự Thú Tông!
Khóe miệng Trác Uyên xẹt qua một đường cong tà dị, hắn dẫn đầu bước qua cái hang lớn kia, dương dương tự đắc đi vào mảnh sông núi tú lệ này, cười khẽ một tiếng: “Cũng đúng, bảo địa thiên địa phong huyệt như vậy, dù là cát hay hung, cũng không phải là thứ mà người phàm có thể có được, cũng chỉ có tông môn xa rời thế tục như thế này, mới có thể chân chính độc bá! Ta nên sớm nghĩ đến, đi vào Khuyển Nhung, nơi muốn tìm nhất chính là Ngự Thú Tông này mới đúng, ha ha ha…”
Cuối cùng trên mặt Trác Uyên cũng lộ ra nụ cười hài lòng, ba người Liên Nhi thì vội vàng đuổi theo, đi vào trong mảnh núi rừng này, như một đứa bé hiếu kì, ngó trái ngó phải…
Binh!
Nhưng mà đúng lúc này lại phát ra một tiếng nổ, hai con cự thú cao hơn mười trượng bỗng nhiên bước đến, đi tới trước mặt bọn hắn, giương nanh múa vuốt, không ngừng kêu lên!
Bọn người Liên Nhi thấy vậy, bỗng dưng giật mình, sắc mặt phạch một cái đã biến thành trắng bệch, sợ hãi kêu lên: “Là Linh Thú cấp bảy, còn có tận hai con?”
Ngự Thú Tông có thuật Ngự Thú nổi tiếng ở Tây Châu, toàn bộ tu giả Khuyển Nhung cũng học theo, nhưng mà công lực ngự thú lại khác biệt như ngày và đêm. Cho dù người phàm có hàng phục được Linh Thú, cũng không có khả năng hàng phục được đến Linh Thú cấp bảy.
Nhưng tại Ngự Thú Tông này, lại bỗng nhiên nhảy ra hai con Linh thú cấp bảy, dọa bọn hắn đến mức hồn bay phách lạc.
Cũng chỉ có Trác Uyên lúc trước đã chính thức được gặp qua thú trung chi vương, đâu có đem những con Linh thú này để vào trong mắt?
Két!
Một đạo Hắc Viêm trong mắt Trác Uyên bắn ra, hắn lạnh lùng nhìn về phía hai con Linh thú: “Cút!”
Thân thể hai con Linh Thú kia không khỏi chấn động mạnh một cái, mặt bọn chúng sợ hãi liếc nhìn Trác Uyên một chút, mí mắt lập tức khẽ đảo, sau đó ầm một tiếng ngã xuống mặt đất, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh, đúng là bị hơi thở tản ra trên người Trác Uyên kia hủy diệt trong nháy mắt, hôn mê ngay tại chỗ.
Đám người Liên Nhi không khỏi ngẩn ra, ánh mắt nhìn về phía Trác Uyên, lập tức sợ ngây người.
Trước kia gặp, Trác Uyên chỉ có thể dọa lui Linh Thú mà thôi, hiện tại thế nhưng tiểu tử này trực tiếp có thể khiến Linh Thú hôn mê. Ồ ồ ồ, đến tột cùng hắn từ nơi nào học được thuật Ngự Thú vậy, đúng là so với Ngự Thú Tông truyền lại còn trâu bò hơn nhiều.
Chính Trác Uyên cũng không khỏi ngẩn người, vốn hắn định đẩy lui hai con Linh Thú này là xong việc, nhưng không nghĩ tới có thể khiến bọn chúng trực tiếp mất ý thức. Xem ra cấp bậc của Diệt Thế Lôi Viêm này, năng lượng đúng là nằm ở trên Ngũ Đại Thánh Thú, hiệu quả còn mạnh hơn nhiều so với Thanh Viêm trước kia.
Trác Uyên nghĩ như thế, không khỏi khẽ cười một tiếng, tiếp tục bước đi khoan thai.
Xem ra từ nay về sau, hắn mới chính là thú trung chi vương…
Cùng lúc đó, trong đại điện của một tòa cổ kính, sắc mặt của một người trung niên hơi tái đi, đang thượng vị ở trên ghế chủ tọa, Phía dưới hai bên là các lão già đầu bạc râu trắng, hơi thở cuồn cuộn mạnh mẽ không ngăn được mà tản ra, vừa thấy đã nhận ra ngay chính là cường giả Hóa Hư.
Người trung niên kia hơi quơ quơ ngọc giản đang cầm trong tay, nhíu mày, bất đắc dĩ mà lắc đầu thở dài: “Haiz, tiền tuyến thật căng thẳng. Quả nhiên không dễ lấy được một ngàn Thánh Linh thạch từ Tà Vô Nguyệt này, chúng ta đã phái ra năm mươi trưởng lão Hóa Hư tiến đến tham chiến, nhưng ở đại chiến với Thiên Vũ, vẫn khó có thể chiếm được nửa phần tiện nghi như cũ. Đây là chế giễu, trưởng lão Ô Ngôn Mộc ngươi lại tới đây xin ngọc giản giúp đỡ, các ngươi nói xem nên làm gì bây giờ?”
Một đám lão gia hỏa phía dưới nhăn mày lại, đều lắc đầu bất lực.
“Tông chủ, chiến lực của Thiên Vũ mấy năm gần đây thật sự là đột nhiên tăng mạnh, cho dù không có hộ quốc tam tông kia viện trợ, chỉ dựa vào chiến lực của bản thân, thế mà cũng không sợ sự tấn công mạnh mẽ của năm mươi vị cường giả Hóa Hư, thậm chí vẫn còn dư sức!”
Lúc này, một tên trưởng lão đứng dậy, khom người nói: “Theo lão phu thấy, nếu chúng ta muốn thủ thắng, nhất định phải phái gấp đôi chiến lực tiến đến mới được!”
Binh!