Hờ!
Tuyên tông chủ thở một hơi dài, sau khi lão ta ghi lại những sự cố vào trong chiếc ngọc bội truyền tin xong, thì liền không còn sức lực mà ngã đùng xuống đất, hai mắt lão ta trở nên vô hồn, bốp một cái, miếng ngọc bội cũng rơi xuống đất theo.
Trác Uyên khẽ nở nụ cười lạnh lùng, hắn với tay nhặt lấy miếng ngọc bội đó rồi cầm trong tay, sau khi hắn đã kiểm tra xong nội dung trong miếng ngọc đó, hắn liền hài lòng gật đầu.
Như vậy thì xem ra, họ có thể danh chính ngôn thuận đánh trận chiến này rồi, đến kẻ địch cũng đã tâm phục khẩu phục rồi. Cho dù Song Long Viên có truy cứu thì bọn họ cũng không cần phải sợ nữa…
“Cha…” hiểu rõ được tính nghiêm trọng của sự việc, Tuyên Thiếu Vũ khẽ mím môi rồi nhìn sang Tuyên tông chủ nói. Tuyên tông chủ nở một nụ cười an lòng, tiếp đến lão ta nhìn sang Trác Uyên, vẻ mặt lão ta trở nên u ám, lão ta lạnh lùng nói: “Trác Uyên, bây giờ chắc ngươi hài lòng rồi nhỉ!”
“Khà khà khà… dĩ nhiên rồi, làm phiền Tuyên tông chủ quá rồi!”
Trác Uyên hài lòng gật đầu, hai tròng mắt hắn co rút lại, mắt hắn lóe lên ý muốn giết người, hắn hét lớn nói: “Người đâu, mau tiêu diệt hết một nửa người của Huyền Thiên Tông cho ta!”
“Dạ!” Mọi người đồng thanh hét lớn rồi cúi người nói.
Trác Uyên cũng vèo một cái bay đến bên cạnh Tuyên Thiếu Vũ, trước ánh nhìn bất ngờ của Tuyên Thiếu Vũ, Trác Uyên nhấc một tay bóp cổ của hắn ta, nhấc bổng hắn ta lên.
Gương mặt của Tuyên Thiếu Vũ đỏ bừng, hắn ta thờ không ra hơi, hắn ta dùng chút sức lực yếu ớt của mình để đánh loạn xạ vào Trác Uyên, tựa như một con chim nhỏ không ngừng dùng mỏ mổ vào trong da của một con hổ dữ vậy, chẳng có chút tác dụng gì!
Đồng tử của Tuyên tông chủ khẽ co rút lại, lão ta kinh ngạc hét lớn: “Trác Uyên, ngươi làm cái gì vậy, không phải chúng ta đã nói xong cả rồi hay sao…”
“Hứ, người trong Ma Đạo không giữ chữ tín, người chưa từng nghe qua câu này hay sao?” Trác Uyên bất giác bật cười chế nhạo, vẻ mặt hắn khinh thường nói: “Ngày nào các ngươi cũng lên tiếng mắng nhiếc Ma Đạo là kẻ đạo chích, Ma Đạo ngông cuồng không đáng tin, vậy mà cuối cùng lại đi giao ước với người trong Ma Đạo của bọn ta, có phải có chút nhục nhã không?”
Người trong Ma Sách Tông thấy vậy thì liền bật cười ngạo nghễ, không ngừng châm chọc!
Thân thể Tuyên tông chủ khẽ run lên, lão ta muốn nhào lên phía trước để ngăn cản lại, nhưng khi lão ta vừa động đậy, thì lại ói ra một ngụm máu tươi rồi lại thất thần ngã xuống đất, lão ta chỉ có thể bất lực nhìn đôi tay đang siết chặt cổ của con trai mình của Trác Uyên đang ngày một siết chặt lại, mà không có sức chống cự!
Trác Uyên bật cười xảo quyệt, hắn nhìn lão ta thật lâu rồi từ từ mở miệng nói: “Tuyên tông chủ à, trước giờ Trác Uyên ta chưa từng làm giao ước miễn phí nào, mà cũng không có đền đáp gì! Lần này bọn ta xuất binh đến Huyền Thiên Tông, bọn ta cũng đã tổn thất rất nhiều người ngựa mà. Để tránh sau này các ngươi lại đi gây chuyện với bọn ta, khà khà… xin lỗi ha, lần này ta không đánh chết hết các ngươi thì không được! Nhưng mà ngươi yên tâm đi, vì mối quan hệ với Song Long Viên, nên ta cũng không tiêu diệt môn phái của ngươi đâu, mà cũng không giết Tuyên tông chủ là ngươi nữa, nếu không thì miếng ngọc bội truyền tin này cũng không còn tác dụng gì rồi, ha ha ha…”
Trác Uyên bật cười ngạo nghễ, vẻ mặt hắn lộ ra vẻ tàn ác đến tột độ, lực của những móng vuốt đang bóp lấy cổ của Tuyên Thiếu Vũ ngày một lớn.
Tuyên tông chủ thấy vậy thì liền trừng to mắt, cơ thể lão ta khẽ run lên, lão ta nhanh chóng nói: “Đợi đã, Trác Uyên à, ngươi có muốn giết những người khác thì cũng không sao, ngươi giết bao nhiêu người ta cũng không quan tâm, nhưng xin ngươi hãy tha cho con trai ta đi, lão phu chỉ có mỗi đứa con trai này thôi…”
Hầy, còn là chủ của một môn phái nữa, đến cuối cùng còn xem trọng con trai mình hơn môn phái nữa sao?
Tất cả mọi người khi nghe thấy lời này thì đều bĩu môi, họ nhìn sang lão ta, gương mặt họ lộ rõ vẻ khinh thường rồi nở nụ cười lạnh lùng.
Hàn Thiên Ảnh đứng ở một bên thất vậy thì cũng bất lực thở dài, sau đó nàng ta từ từ bước đến bên cạnh Sở Khuynh Thành rồi ôn tồn nói: “Khuynh Thành sư muội à, “chàng” của muội quả nhiên lợi hại lắm đó, đến tông chủ cũng bị hắn làm cho lâm vào bước đường này, thân bại danh liệt, hắn thật sự không đơn giản mà. Nhưng mà thủ đoạn này có chút ác độc, suy cho cùng… chúng ta cũng từng ở Huyền Thiên Tông này, chúng ta vẫn còn rất nhiều sư đệ sư muội ở đây mà…”
Hàn Thiên Ảnh cũng không nói gì thêm, nhưng ý muốn của nàng ta đã rất rõ ràng rồi, nàng ta hy vọng Sở Khuynh Thành sẽ mở miệng cầu xin!
“Nhất tương công thành vạn cốt khô, cổ lai quân vương giai tịch mịch…” (Một chiến thắng phải đổi bằng xương máu của biết bao nhiêu người,từ trước để giờ, người cầm quyền đã được định sẵn là kẻ cô đơn) khóe mắt của Sở Khuynh Thành khẽ run lên, trong lòng nàng âm thầm than vãn, nàng bất lực thở dài một hơi, nàng có chút do dự.
Nàng cũng đã từng là lâu chủ của Hoa Vũ Lâu, dĩ nhiên nàng hiểu được sự kịch liệt trong những cuộc chiến như này. Nếu như hôm nay ngươi nhân từ nương tay với hắn, thì sau này hắn nhất định sẽ ghi hận ngươi.
Hoa Vũ Lâu đã từng gặp không ít chuyện như thế, bởi vậy nên nàng hiểu rõ Trác Uyên. Tên nam nhân này, không phải trời sinh hắn tàn độc như thế, mà là bởi vì tự bảo vệ bản thân, nên hắn cũng chỉ có thể làm như thế mà thôi!
Hôm nay nàng cầu xin cho Huyền Thiên Tông, thì cũng không khó, nhưng mà khi nàng vừa mở lời, e rằng nàng sẽ gieo nên mối họa sau này cho Trác Uyên, nàng tuyệt đối không muốn nhìn thấy hoàn cảnh như thế.
Bởi vậy, cho dù nàng có nhìn thấy ánh mắt khát vọng đang nhìn về nàng của đám nữ nhân Hàn Thiên Ảnh Thủy Nhược Hoa, nhưng nàng vẫn cứ do dự không thôi, nàng không hề có ý định mở miệng!
“Sở Khuynh Thành!”
Đột nhiên, có một tiếng hét vang lên, âm thanh rất chói tại, mọi người giật mình quay đầu sang nhìn, liền nhìn thấy Tuyên tông chủ đang bò ở dưới đất, lão ta đang trườn người về hướng Trác Uyên, nhưng ánh mắt cầu cứu của lão ta lại đang nhìn về phía của Sở Khuynh Thành: “Khuynh Thành à, lúc đầu, khi ngươi muốn cứu tính mạng của đứa nha đầu đó, cũng là trong muôn vàn gian khổ, lão phu ra tay giúp đỡ ngươi, mà điều kiện của lão phu là ngươi gia nhập Huyền Thiên Tông để cứu mạng con trai ta, đây là ước định của chúng ta, ngươi cũng đừng có quên chứ. Mà bây giờ Trác Uyên lại vì ngươi đến để tiêu diệt môn phái ta, lão phu không dám cầu xin ngươi hãy thực hiện ước định ban đầu của chúng ta, nhưng tốt xấu gì, thì bây giờ hắn cũng không nên giết chết con trai lão phu chứ!”
Cái gì, Khuynh Thành mà lại chẳng biết gì hết?
Thủy Nhược Hoa giật mình, nàng không hiểu, nàng đưa mắt nhìn sang Sở Khuynh Thành, rồi ngạc nhiên lên tiếng nói: “Không lẽ… lúc đầu ngươi đã chuẩn bị hy sinh…”
“Không sai, nàng cũng giống như các ngươi vậy, nàng không hề biết gì hết, lão phu bắt nàng làm chuyện gì thì nàng cũng phải làm!” Tuyên tông chủ tức giận nghiên răng rồi hét lớn nói: “Ơn nhỏ nhưng sẽ nhận được báo đáp lớn. Chuyện lúc đầu ngươi đồng ý với lão phu ta, bởi vì ngươi gặp được tên tiểu tử này nên đã lập tức hủy giao ước, lão phu cũng không truy cứu chuyện này. Ngươi muốn gặp mặt tên tiểu tử này một lần, rồi mới thực hiện giao ước, lão phu cũng đồng ý với ngươi. Nhưng mà bây giờ, giao ước của chúng ta rõ ràng không thể thực hiện được nữa rồi, lão phu trả lại tự do cho ngươi là được. Nhưng mà lão phu xin ngươi, bảo Trác Uyên thủ hạ lưu tình (nể tình nhẹ tay) đi, thả con…”
Lộp bộp!
Tuyên tông chủ còn chưa nói xong, Sở Khuynh Thành cũng đang im lặng không nói gì. Thì lại nghe thấy một tiếng động phát ra, thân thể của Tuyên Thiếu Vũ đã hoàn toàn rơi xuống đất, gương mặt hắn ta đỏ bừng vì đau đớn, hắn ta bò trên mặt đất ho khan mấy tiếng.
Trác Uyên đã từ từ nới lỏng tay ra, vẻ mặt hắn bình tĩnh vô cùng, sau đó hắn cũng không thèm nhìn hai cha con hai người họ thêm cái nào, hắn quay người đi đến trước mặt của Sở Khuynh Thành, hắn khoác lấy vai Sở Khuynh Thành rồi từ từ rời đi, đồng thời lúc này hắn cũng cao giọng hét lớn một tiếng: “Tất cả mọi người của Ma Sách Tông nghe lệnh, rút lui!”
“Hả… không giết người của Huyền Thiên Tông nữa hay sao? Bọn họ vẫn còn hơn cả trăm cao thủ Hóa Hư Cảnh vẫn còn hơi thở đó, đợi khi vết thương họ hồi phục, rồi họ sẽ…” Dương Sát bỗng nhiên giật mình, gương mặt lão ta thắc mắc nói.
Nhưng mà Trác Uyên chỉ khẽ ôm lấy bờ vai của Sở Khuynh Thành rồi lạnh lùng nói: “Ta đã nói rồi, rút lui thôi, trận chiến này đã kết thúc rồi…”
Đám người Ma Sách Tông nhìn nhau một cái, gương mặt họ vô cùng khó hiểu, tiếp đó họ đành bất lực nhún vai, đi theo Trác Uyên rời khỏi nơi này, bóng họ ngày một đi xa!
“Sư phụ à, sau này ngươi tự lo cho bản thân mình nha, ta đi với Khuê Lang rồi!” Hàn Thiên Ảnh dẫn theo Thủy Nhược Hoa và Đan Nhi đi đến bên cạnh Tuyên tông chủ lần cuối cùng, sau khi liếc nhìn lão ta một cái, nàng ta bất lực lắc đầu, thở dài một hơi rồi cũng đi khỏi nơi đây.
Hai mắt của Tuyên tông chủ khẽ cụp xuống, râu của lão ta bay phấp phới, nhưng lão ta lại không nói gì, có điều gương mặt của lão ta u ám đến đáng sợ!
Chỉ có Tuyên Thiếu Vũ, sau khi hắn ta ho mấy tiếng một hồi lâu thì hắn ta mới hồi phục lại được, nhìn thấy bóng hai người Trác Uyên đã đi xa xa, hắn ta bất giác tức giận nghiến răng cay nghiệt nói: “Cha à, thù này chúng ta nhất định phải…”
“Câm miệng!”
Tuyên tông chủ nhanh chóng đưa tay che miệng của Tuyên Thiếu Vũ lại, lão ta sợ sệt nhìn theo bóng dáng đang ngày một nhỏ dần của Trác Uyên, thấy hắn không có hành động gì, như thể hắn không nghe thấy những lời nói rảnh rỗi sinh chuyện của Tuyên Thiếu Vũ thì lão ta mới thở phào nhẹ nhõm, an tâm nói: “Ngươi không muốn sống nữa hay sao, sao cứ nói nhảm gì hoài vậy? Khi nãy tiên tiểu tử đó nể mặt của Sở Khuynh Thành nên mới không tàn sát nơi này đó, chứ nếu không thì…”
“Khuynh Thành sư muội…” Chân mày của Tuyên Thiếu Vũ khẽ run lên, gương mặt của hắn ta tỏ vẻ không cam tâm, hắn ta nghiến chặt răng nói: “Ta sẽ tuyệt đối không để nàng rơi vào tay của tên tiểu tử Ma Đạo đó đâu, rồi cũng sẽ có ngày, ta sẽ giành nàng về đây!”
Khóe mắt của Tuyên tông chủ khẽ run lên, lão ta nhìn con trai của mình một lúc lâu, rồi mới khẽ gật gật đầu, ánh mắt lão ta vô cùng kiên quyết, trong lòng lão ta thầm nói, yên tâm đi Thiếu Vũ à, ngày đó rồi sẽ đến mà. Ít ra thì bệnh của ngươi còn cần đến nha đầu đó đến trị nữa…
Ở một diễn biến khác, Trác Uyên và Sở Khuynh Thành nắm tay nhau rời khỏi Huyền Thiên Tông, khóe môi họ khẽ nhếch lên nở một nụ cười, theo sau bọn họ là một đám kì đà cản mũi, thế mà họ mà còn không biết điều muốn nhanh chóng đi đến trước mặt hai người bọn họ nữa!
Gương mặt Sở Khuynh Thành có chút lo lắng, sau khi đi được một chút, nàng mới nhìn sang Trác Uyên, rồi bình tĩnh nói: “Tha cho bọn họ, vậy thì có tốt không vậy? Có lẽ sau này… đây sẽ là một sự uy hiếp đối với chàng đó…”
“Đúng vậy, Trác quản gia à, ta thấy hay là chúng ta vẫn nên tiêu diệt môn phái của bọn họ đi, giống như những gì ngươi nói vậy, Trung Châu đã bắt đầu hành động rồi, Song Long Viên cũng không rảnh đâu mà quan tâm mấy chuyện này…”
“Vậy thì ngươi đã sai rồi!”