Nguy rồi, nhanh hơn so với dự tính.
Con ngươi của Lạc Minh Viễn không nhịn được mà co rút, nhìn lôi tiễn đó đã gần tới trước mặt, hắn bất giác cắn chặt răng, đôi mày nhíu chặt lại, lớn tiếng hô: “Cho dù ta có chết, cũng phải chặn bọn họ lại cho ta, chiến đấu đến khi chỉ còn một người cuối cùng!”
“Rõ!” Tất cả binh lính tướng sĩ đều đồng loạt lớn tiếng hô.
Trong lòng sáu cao thủ Hóa Hình cảnh đó bất giác run rẩy, lại liếc mắt nhìn chằm chằm vào mười nghìn người ở trước mặt này, vẫn là lần đầu tiên trong lòng sinh ra nỗi kiêng dè sâu sắc.
Không ngờ trên đời còn có người khí phách như vậy, đối mặt với sống chết, không những có thể không quan tâm đến sự an nguy của bản thân, mà còn muốn hoàn thành sứ mệnh của mình!
Cũng may những người này bị bọn họ bắt gặp và tiêu diệt khi còn là Thần Chiếu và Thiên Huyền cảnh, nếu như để bọn họ trưởng thành, vậy khí phách này còn sao?
Đây là một thế lực đáng sợ cỡ nào, rốt cuộc bọn họ từ đâu tới, Ma Sách Tông chắc chắn không thể có đệ tử có tính cách kiên cường như vậy được.
Năm vị cao thủ Hóa Hư cảnh nhìn toàn bộ chuyện này, vừa nghi ngờ vừa khen ngợi, nhưng phần lớn trong lòng vẫn là sợ hãi. Mà sát khí trong mắt của vị trưởng lão râu dài đó cũng càng quyết liệt hơn.
Quả nhiên không thể giữ lại toàn bộ người ở nơi này!
Rẹt rẹt!
Giống như sấm vang chớp giật, vút nhanh qua nghìn dặm, tiếng sấm trên mũi tên đó không khỏi càng thêm nổ ra những tiếng tanh tách, như thể một mũi tên này sẽ tiêu diệt toàn bộ Phi Hổ quân không bằng!
Lạc Minh Viễn nghiến chặt răng, đôi mày nhíu chặt lại, một giọt mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống. Nhưng cũng không phải hắn lo lắng cho sống chết, mà hắn lo không kéo dài đủ thời gian, bọn họ lại đuổi kịp bước chân của đám người Khuê Cương, như vậy hoàn toàn sắp thành lại bại…
“Lạc gia chủ, rót thêm sức mạnh nguyên thần của tất cả các ngươi lên người ta đi!” Đột nhiên một tiếng quát nhẹ vang lên, một thiếu nữ bạch y bay chặn ở trước mặt bọn họ, đôi môi xinh đẹp khẽ mở, lập tức phun ra một hạt châu bập bùng ngọn lửa màu xanh.
Con ngươi của Lạc Minh Viễn bất giác trừng to, nhìn chằm chằm vào người đó, lại chỉ thấy người đó không phải ai khác, mà chính là đệ tử của Trác Uyên, không thể nghi ngờ gì đó chính là Nguyệt Nhi. Vì thế hắn không nói hai lời, vội vàng đáp: “Tất cả Phi Hổ quân nghe lệnh, rót toàn bộ sức mạnh nguyên thân lên người cô nương này!”
Vù!
Trong phút chốc, giống như sóng cuộn biển gầm, vừa rồi mọi người còn tập trung tinh thần lại với nhau, duy trì bức tường thần thức đó, lúc này lại cùng một lúc, không hề có bất cứ sự chậm trễ nào, lập tức rót toàn bộ sức mạnh nguyên thần lên người Nguyệt Nhi.
Cơ thể của nàng ta không nhịn được mà chấn động, trong lòng kinh hãi, thậm chí vì trên người tăng thêm nhiều sức mạnh nguyên thần như vậy, khiến nàng ta có hơi không tiếp nhận được, không khỏi phun ra một ngụm máu tươi.
Nàng ta hoàn toàn không ngờ, đám người Lạc gia hành động nhịp nhàng và có hiệu suất như vậy, nàng ta chỉ nói như vậy, mọi người đã không hề do dự mà làm theo, như vậy phải là tin tưởng cỡ nào.
Nói chung, mọi người cũng không phải người quen, cho dù biết rõ là người nhà mình, nhưng cũng không thể chỉ một câu nói của ngươi, đã đến mức ta phải làm theo. Nhưng bây giờ, toàn bộ người Lạc gia đều làm theo, không hề có bất cứ sự chần chờ nào cả.
Khóe miệng của Nguyệt Nhi bất giác vẽ lên một độ cung vui vẻ, trong lòng ấm áp, trưởng thành ở một nơi ngươi lừa ta gạt như Ma Sách Tông, ngoại trừ tỷ tỷ ra, nàng ta cũng chưa từng tin tưởng bất cứ một người nào, và cũng không được bất cứ người nào tin tưởng hết. Lần đầu tiên nàng ta được hưởng thụ loại đãi ngộ này, bất giác còn có một chút kích động nho nhỏ, suýt chút nữa quên mất mục đích mình tới đây.
Nhưng rất nhanh, nàng ta đã phản ứng lại, mau chóng vận chuyển toàn bộ sức mạnh nguyên thần lớn mạnh này lên Thanh Viêm châu đó.
Bất chợt, ánh sáng từ hạt châu đó bùng phát, Thanh Viêm trên đó cũng không ngừng bốc cháy hừng hực, lập tức biến thành một bức tường lửa ngập trời, chặn ở phía sau mọi người.
Mà cũng cùng lúc đó, cuối cùng lôi tiễn kia cũng bắn tới trước mặt bọn họ!
Ầm!
Một tiếng nổ mãnh liệt đột nhiên vang lên, lôi tiễn đó va chạm mạnh vào bức tường lửa, lại lập tức bùng phát một cơn lốc lửa lớn mạnh.
Kình lực từ mũi tên đó xuyên thủng bức tường lửa, lập tức đâm vào người Nguyệt Nhi. Nguyệt Nhi kêu một tiếng, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, bất chợt bay ngược ra sau, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Mà lôi tiễn đó cũng dưới sự hun đúc trong nháy mắt của Thanh Viêm, lập tức run rẩy, không dám tiến về phía trước, thân mũi tên run lên, vù một tiếng lại rụt trở về.
Đồng thời, trưởng lão râu dài đó cũng lập tức cảm thấy đau đầu, như thể bị đốt cháy, khóe mắt như sắp nứt ra, mà lôi tiễn thần hồn đó của lão ta, cũng vội vàng trở về trong cơ thể của lão ta, cơ thể không ngừng run rẩy.
Lạch cạch một tiếng, Thanh Viêm châu rơi xuống đất, đã dùng hết toàn bộ sức mạnh nguyên thần, Thanh Viêm phía trên hóa thành một ngọn lửa nhỏ xíu, lặng lẽ cháy, rất có xu hướng sẽ tắt.
Sức mạnh nguyên thần của mấy chục nghìn cường giả Thần Chiếu và Thiên Huyền hợp lại, mượn thế của Thanh Viêm, mới có thể ngăn được một đòn thần hồn của cao thủ Hóa Hư cảnh, từ đó có thể thấy được sự chênh lệch thực lực giữa Hóa Hư cảnh và Thần Chiếu cảnh như trời và đất!
Lạc Minh Viễn vội vàng đi lên, đỡ được Nguyệt Nhi đang bay ngược ra sau, nhìn hai gò má xanh xáo đó của nàng ta, hắn vội vàng quan tâm hỏi han: “Cô nương, ngươi sao rồi, tại sao vừa rồi ngươi lại xông tới đây, không phải ta đã kêu ngươi dẫn đệ tử Ma Sách Tông đi tập kích kho báu rồi sao?”
Nguyệt Nhi hít một hơi thật sâu, đôi mắt hơi mở ra, híp mắt nhìn hắn, lại đáp với vẻ khó hiểu: “Vừa rồi tại sao… tại sao các ngươi lại không chút do dự, tập trung toàn bộ sức mạnh nguyên thần lên người ta? Nếu ta không chặn được, chẳng phải các ngươi sẽ lập tức toàn quân bị diệt hay sao?”
“Ặc… cái này còn cần nói sao, ngươi là đệ tử của Trác đại ca, chúng ta chính là người một nhà, vừa rồi ngươi xông tới trước mặt chúng ta để chặn một đòn thần hồn đó cho chúng ta, cho dù có thành công hay không, chúng ta cũng nên thể hiện niềm tin với ngươi, hết sức ủng hộ!”
Lạc Minh Viễn mang vẻ mặt hiển nhiên, sau đó lại nhìn hạt châu rớt ở phía xa, hơi gật đầu, bảo: “Sự thật chứng minh, ngươi thật sự đã chặn được rồi!”
Nguyệt Nhi nhìn chằm chằm vào vẻ mặt thản nhiên đó của Lạc Minh Viễn rất lâu, bất giác bật cười một tiếng, lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ: “Vốn dĩ ta dùng hạt châu đó có thể ngăn được hai đòn tấn công thần hồn của lão, ai ngờ được các ngươi lại thật sự tập trung hết toàn bộ sức mạnh nguyên thần lên người ta, khiến ta nhất thời không chống đỡ được, nên bị thương nặng, còn làm lãng phí rất nhiều sức mạnh nguyên thần nữa, cho nên bây giờ… cũng chỉ có thể chặn được một đòn thôi!”
“Cái gì?”
Lạc Minh Viễn không khỏi kinh ngạc, biểu cảm trên mặt kỳ quái: “Nói như vậy, là tại ta sao? Nhưng loại chuyện này, ngươi muốn bao nhiêu sức mạnh nguyên lực rót vào, chắc hẳn nên nói rõ với ta mới phải!”
Nguyệt Nhi bất giác cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu: “Lần đầu chúng ta gặp nhau, lại ngay lúc nguy trong sớm chiều, ta nào biết các ngươi sẽ thật sự hoàn toàn giao mạng mình vào tay một người xa lạ như ta chứ? Ta nói muốn toàn bộ sức mạnh nguyên thần của các ngươi, là đoán trước có thể rót một phần ba lên người ta đã là tốt lắm rồi. Nếu ta nói là một nửa, phòng chừng đến lúc đó ngay cả một phần mười cũng chưa tới. Ai biết các ngươi lại nghiêm túc như vậy, thật sự cần bao nhiêu thì cho bấy nhiêu!”
Cơ thể của Lạc Minh Viễn không nhịn được mà run rẩy, liếc mắt nhìn nàng ta chằm chằm, tuy rằng ngoài mặt mang nụ cười khổ, nhưng trong mắt của nàng ta lại là vẻ vui mừng khó giải thích được, trong lòng hắn đã hiểu rõ tất cả, không khỏi thở dài một tiếng: “Hóa ra là vậy, ngươi không có cách nào tin tưởng người khác như vậy sao, nhưng ngươi có thể yên tâm. Lạc gia chúng ta tuyệt đối đáng tin cậy để làm đồng minh.”
Nói xong, hắn đứng dậy, lại dẫn mọi người chống lại năm đại cao thủ Hóa Hình cảnh ở đối diện, nghiêm túc bảo: “Cô nương, cảm ơn vừa rồi ngươi đã ra tay trợ giúp, nhưng bây giờ ngươi đã trọng thương, không thể ngăn cản được bất cứ một chiêu nào của đối thủ nữa, vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này thì hơn. Cho dù chúng ta có liều đến một người cuối cùng, vẫn sẽ cản được bọn họ!”
Nguyệt Nhi liếc mắt nhìn hắn thật sâu, trong lòng hơi do dự một chút, nhưng vẫn kiên quyết đứng dậy, sóng vai với hắn.
“Sư phụ đã giao cho ta một nhiệm vụ, cho dù thế nào cũng không thể để ngươi xảy ra chuyện, cho nên cho đến tận một hơi thở cuối cùng của ta, ta vẫn sẽ cố hết sức bảo vệ ngươi.”
Nguyệt Nhi vung tay, Thanh Viêm châu đó lại vào trong tay, đôi mắt của nàng ta híp lại, tiến lên một bước, đứng trước người Lạc Minh Viễn, Thanh Viêm châu trong tay đã lại nổi lên ngọn lửa hừng hực.
Nàng ta không quan tâm cơ thể gầy yếu và vết máu bên khóe miệng, lại hét to một tiếng: “Lát nữa, rót toàn bộ sức mạnh nguyên thần lên người ta, ta vẫn có thể chặn một đòn nữa!”
Mí mắt của Lạc Minh Viễn hơi run lên, lại lắc đầu, duỗi tay nói: “Đưa hạt châu đó cho ta, ngươi đã không thể chịu đựng được nữa rồi!”
“Không được, đây là nhiệm vụ của ta!” Nguyệt Nhi quay đầu, bướng bỉnh đáp.
Lạc Minh Viễn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, im lặng một lúc, rồi nghiêm túc bảo: “Tuy nói như vậy sẽ hơi áy náy với Trác đại ca, nhưng ta muốn nói với ngươi, Trác đại ca là một người không từ thủ đoạn, huynh ấy chỉ vì đạt được mục đích của huynh ấy mà thôi. Trong mắt huynh ấy, có lẽ mạng của ta quý hơn mạng của tất cả mọi người, cho dù ngươi có là đệ tử của huynh ấy, chẳng qua cũng chỉ là một vật hy sinh mà thôi. Cho nên, ngươi không cần thiết…”
“Vậy tại sao ngươi lại nói với ta những điều này?” Nguyệt Nhi nhướn mày, khẽ cười một tiếng, nhìn về phía hắn và nói: “Sư phụ có thể hy sinh tất cả mọi người vì ngươi, chính là vinh hạnh lớn biết bao nhiêu!”
Lạc Minh Viễn hơi im lặng, rồi lại hơi lắc đầu: “Đây là sự yêu quý mà Trác đại ca dành cho ta, nhưng bản thân ta cũng không muốn làm như vậy, lấy mạng của người khác đổi lấy mạng ta. Tuy rằng toàn bộ Lạc gia đều do một tay Trác đại ca xây dựng lại, nhưng lúc đầu huynh ấy cũng không bắt ép ta phải đi trên con đường giống như huynh ấy, mà cứ nhất định phải ở trong sự bảo vệ của người khác. Việc ta muốn làm, là hai chữ nhân nghĩa chân chính, là đạo của vương giả, vì vậy, ngươi cũng không cần thiết phải tôn sùng thêm nữa….”
“Vậy ngươi không cần phải nói nữa!” Nguyệt Nhi bất giác khẽ cười một tiếng, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, nàng ta hít một hơi thật sâu, nghiêm túc đáp: “Ngươi muốn chặn trước mặt cho tất cả mọi người, nhưng cũng không thể ngăn cản người khác chắn ở trước mặt ngươi. Lúc này, chuyện này đã không còn liên quan đến nhiệm vụ nữa rồi…”
Cơ thể của Lạc Minh Viễn hơi chấn động, nhìn về phía nàng ta với vẻ khó tin: “Ngươi…”
“Được rồi, ta dùng hạt châu mà sư phụ đưa cho lại chặn thêm một lần cho ngươi, sau này cho dù thành hay bại, ngươi sống hay chết, ta cũng không có cách nào góp sức được nữa.” Nguyệt Nhi không khỏi khẽ cười một tiếng, nói một cách thản nhiên: ‘Hơn nữa, đây là… là ta tự nguyện, cảm ơn sự tin tưởng vừa rồi của các ngươi!”
Nói xong, hiếm khi nàng ta nở nụ cười sáng lạn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!