Chiều hôm đó, Lý Quân đang chuẩn bị rời khỏi biệt thự, anh định đích thân đến gần nhà họ Hồng để xem thử cái gọi là "Cửu Long Củng Châu".
Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa, anh đã bị một nhóm người không mời mà đến chặn lại.
Bọn họ có tổng năm người, tất cả đều là nhân viên của sở cảnh sát Hồng Kông, họ mặc đồng phục và xông thẳng vào sân.
Lý Quân nhìn đám người không mời mà đến, anh hơi bất ngờ.
"Cậu là Lý Quân, chủ nhân của biệt thự này phải không? Chúng tôi là cảnh sát, nghi ngờ cậu có liên quan đến một vụ án mạng, mời cậu hợp tác đi theo chúng tôi một chuyến."
Người đội trưởng dẫn đầu lập tức đưa ra giấy tờ chứng nhận.
Lý Quân nhíu mày.
"Một vụ án mạng?"
Hôm qua anh vừa giết Đồ Phu và Xích Phượng, đám người này tìm đến anh cũng xem như là có lý do.
Nhưng vấn đề là, thường ở đảo Hồng Kông những tên sát thủ cấp cao bị giết thì cảnh sát sẽ không nhúng tay vào.
Sau khi thu lại giấy tờ, đội trưởng ra lệnh cho thuộc hạ: "Còng tay hắn lại."
Ngay lập tức, có người cầm còng tay bước lên, định bắt Lý Quân.
Đưong nhiên Lý Quan không thể để họ cong tay mình, hon nữa sự xuất hiện của nhóm cảnh sát này rất kỳ lạ, rất có thể là nhằm vào anh.
Nếu Lý Quân nhớ không nhầm, theo tài liệu mà Mặc Ngọc điều tra, thanh tra trưởng của sở cảnh sát chính là người nhà họ Hồng.
Có le vị tổng thanh tra đo muon tỏ long trung thanh với Hồng Thanh Vân nên cố tình sai người đến gây phiền phức cho anh.
Lý Quân lắc đầu: “Vụ án mạng các người nói không liên quan gì đến tôi, đợi khi nào các người tìm được bằng chứng xác thực rồi hãy đến tìm tôi."
Nói xong, Lý Quân định bước đi.
Đám lâu la tiểu tốt anh cũng lười để ý, bọn họ chỉ được phái tới để gây khó dễ cho anh mà thôi.
Nhưng điều khiến Lý Quân bất ngờ là, người đội trưởng kia lập tức rút súng, chĩa thẳng vào anh.
"Ranh con, cảnh sát chúng tôi bắt người chưa từng thất bại, tốt nhất cậu nên hợp tác, nếu không chúng tôi sẽ không khách khí đâu.”
Vẻ mặt đối phương lạnh như băng.
Ngày thường cảnh sát bọn họ đã quen thói ngang ngược, sao có thể chịu được khi bị người ta coi khinh.
Hơn nữa, lần này họ nhận lệnh từ tổng thanh tra, đương nhiên phải thể hiện
tốt.
Nếu không bắt được người về thì quá vô dụng.
Gã không sợ Lý Quân phản kháng, bởi gã thường tiếp xúc với rất nhiều người.
Ngay cả những tỷ phú giàu có thì trước họng súng cũng phải cúi đầu, bởi gã ta đại diện cho cảnh sát.
Khi đối phương rút súng, Lý Quân dừng bước rồi quay đầu lại, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo.
“Ý anh là, nếu tôi không hợp tác thì anh sẽ bắn?"
Đối phương lập tức chĩa sung vao tran Lý Quân.
"Nếu dám chống cự, dù tôi có bắn chết cậu cũng chẳng có gì to tát."
"Vậy sao?"
Lý Quân cười lạnh.
"Vậy anh thử quay đầu lại xem."
Đối phương nghe vậy, theo phản xạ quay đầu.
Hắn thấy vô số người mặc đồ đen đã vây quanh mình, tất cả đều cầm vũ khí, trên người đầy sát ý.
Đặc biệt, mấy gã đàn ông lực lưỡng của Chiến Long Điện trực tiếp xách súng máy, nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào năm người cảnh sát, vô cùng đáng sợ.
Đội trưởng toát mồ hôi lạnh, da đầu tê dại.
Chuyện gì thế này?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!