Nghe vậy, nhà họ Long lập tức nổi giận.
“Lý Quân, cậu không thể như vậy được, lẽ nào cậu muốn giết hết nhà họ Long?"
"Lý Quân, cậu làm như vậy chẳng khác nào mất hết tính người, ai ai cũng muốn giết."
"Hừ, mọi người không phải sợ hắn, thứ gì lại có độc tính cao như vậy, chúng ta vận công chống đỡ."
Có người lên tiếng, mọi người mới kịp phản ứng.
Thực lực của người nhà họ Long không tính là yếu, tất cả lập tức vận công.
Lúc này, Lý Quân lại nói: "Một khi đã nhiễm phải loại độc này thì sẽ nhanh chóng thấm vào xương cốt, các người vận công cũng sẽ cảm nhận được."
Ngay sau đó, người nhà họ Long bắt đầu hoảng sợ.
Vừa rồi bọn họ chỉ cho rằng Lý Quân đang hù dọa mà thôi, nhưng sau khi vận công mới phát hiện chất độc không rõ kia đã ngấm vào trong cơ thể.
“Lý Quân, tên khốn kiếp, sao mày có thể ác độc như vậy? Nhà họ Long có người đắc tội với mày nhưng chúng tao vô tội, sao mày lại ra tay tàn nhẫn như vậy."
Lý Quân không thèm quan tâm tới bọn họ, anh nhìn đồng hồ đeo tay.
"Còn 58 phút nữa.”
“Lý Quân, cậu giải độc cho chúng tôi trước, chúng tôi nhất định sẽ tra ra hung thủ giết mẹ cậu, thế nào?"
Có người cố gắng dùng lý lẽ để thuyết phục.
“Đúng vậy, Lý Quân, Lý Thương đã bỏ chạy rồi, Long Thanh Dương cũng bị cậu bắt, chỉ cần cậu tha cho chúng tôi, chúng tôi sẽ ủng hộ cậu tiếp quản nhà họ Long."
Lý Quân tỏ vẻ thờ ơ, bình tĩnh nói: "56 phút."
Người nhà họ Long luống cuống.
Có đôi khi chết không đáng sợ, đáng sợ là phải trơ mắt nhìn cái chết đang từ từ đến gần, loại dày vò đó mới khiến người ta phải sợ hãi.
Rõ ràng, Lý Quân muốn tìm ra kẻ giết người năm đó, nếu không nói ra thì tất cả bọn họ sẽ phải chết chung.
Chỉ cần nói ra hung thủ thì những người khác có thể được cứu.
Có người lớn tiếng nói: "Ai biết chuyện năm đó thì mau nói đi, lẽ nào muốn tất cả người nhà họ Long phải chôn cùng sao?"
"Đúng thế, kẻ nào giết người thì đứng ra đi, một người chết vẫn tốt hơn tất cả chúng ta cùng chết."
"Long Kha, là ông đung không, nắm đó ông chính là tay sai trung thành của Lý Thương."
"Long Thanh Khiếu, tôi nhớ rõ hai mươi năm trước có một thời gian ông rời khỏi nhà họ Long, có phải đi giết người không?"
Đám người bắt đầu nhốn nháo, tiếng chất vấn không ngừng vang lên.
Đứng trước cái chết, phản ứng và hành động của hầu hết mọi người đều vô cùng chân thật.
Rất ít người có thể giữ được bình tĩnh.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
"Còn 49 phút nữa."
Giọng nói Lý Quân như bùa đòi mạng.
“Lý Quân, mày là lũ ma quỷ."
Có người trong cơn tuyệt vọng đã tấn công Lý Quân.
Vẻ mặt Lý Quân lạnh như băng, anh vung tay chém đôi cơ thể đối phương, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Lần này, không ai dám ra tay với Lý Quân nữa.
"47 phút."
Lý Quân giống như một cỗ máy lạnh lẽo, đếm không chút cảm xúc.
Cuối cùng, có người bước ra một bước, muốn nói gì đó nhưng lại bị người bên cạnh giữ chặt cánh tay.
Động thái này ngay lập tức khiến người đó trở thành tâm điểm chú ý của mọi ngưʼời.
"Long Lương, tôi biết rồi, là ông đung không? Ông sợ bị nói ra nên mới ngăn cản."
Có người lớn tiếng nói.
"Đúng thế, tôi nhớ ra rồi, Long Lương cũng là tay sai trung thành của Lý Thương, ông ta thường giúp Lý Thương làm những chuyện xấu xa bẩn thỉu."
Ánh mắt Lý Quân nhìn về phía Long Lương.
"Ngoại trừ ông, còn có ai nữa?"
Có lẽ, giết chết Nhâm Châu Vũ không chỉ là một người.
Long Lương thở dài, biết mình không thể giấu được nữa nên đành thú nhận.
"Năm đó, tôi và Long Thanh Hà phụng mệnh Lý Thương đi giết người, tôi phụ trách canh gác, Long Thanh Hà ra tay."
Lúc này, Long Lương mới thẳng thắn thừa nhận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!