Khi trận pháp tan biến trong nháy mắt.
Nụ cười trên mặt Kỷ Hiểu Thanh - người đang đứng trong trận pháp, bỗng chốc đông cứng lại.
Đích thân Tiêu Hồn đại nhân đã nói với ông ta rằng, ngay cả những cự đầu vô thượng của Tiểu Ngọc Kinh cũng không thể phá giải trận pháp này, vậy mà giờ đây, nó lại bị Lý Quân chém rụng chỉ bằng một đao.
Ai có thể nói cho ông ta biết cái quái gì đang xảy ra không?
Chỉ là không có nhiều thời gian cho ông ta kịp phản ứng, một bàn tay đã xé toạc không khí, trực tiếp chộp tới.
Tiếng xé gió rít lên, cổ của ông ta đã bị Lý Quân bóp chặt.
Lý Quân nhấc bổng cơ thể Kỷ Hiểu Thanh lên, sau đó hung hăng ném mạnh xuống đất.
"Tha mạng ... "
Kỷ Hiểu Thanh mở miệng đầy sợ hãi.
Nhưng mới thốt ra được hai chữ, thân xác đã va sầm xuống mặt đất.
"Rắc."
Một tảng đá lớn trên mặt đất bị chấn vỡ vụn, mà miệng Kỷ Hiểu Thanh cũng phun ra một ngụm máu tươi.
Trước đó Kỷ Hiểu Thanh hết lần này đến lần khác khiêu khích và mỉa mai, ngay cả Lý Quân cũng có chút nổi giận, lúc này ra tay đương nhiên không hề nương tình.
Dưới sự va chạm mạnh mẽ đó, Kỷ Hiểu Thanh phát ra tiếng thét thảm thiết, xương cốt trên người không biết đã bị gãy bao nhiêu cái.
Chật vật đến cực điểm.
Trên người ông ta hào quang cuộn trào, muốn chống lại sức mạnh của Lý Quân để tìm cơ hội trốn thoát, nhưng khi sức mạnh còn chưa kịp để ông ta ngưng tụ thành hình ...
"Âm."
Chân của Lý Quân đã giẫm lên lồng ngực của ông ta.
Tiếng xương gãy vang lên "Răng rắc", sức mạnh dưới chân Lý Quân bộc phát khiến lồng ngực ông ta bị giẫm nát, lõm sâu xuống, không biết bao nhiêu xương sườn bị gãy, trọng thương ngay lập tức.
"Mười bốn vị cường giả đang ở trong sơn cốc, ngươi dám giết ta ... "
Kỷ Hiểu Thanh gào thét lớn, sợ hãi tột cùng.
Ông ta chỉ còn biết đặt hy vọng vào việc Lý Quân sẽ kiêng dè mười bốn vị cường giả
kia
"Ta tới đây hôm nay chính là để giết mười bốn vị cường giả đó, ngươi tưởng ta sẽ quan tâm sao?"
Nói xong, chân Lý Quân lại giẫm xuống một lần nữa, hung hăng nện vào vị trí đan điền của Kỷ Hiểu Thanh.
"Phịch."
Đan điền vỡ nát trong nháy mắt.
Sức mạnh kinh người khiến máu trong miệng Kỷ Hiểu Thanh phun ra như suối.
Giây phút này, trong mắt Kỷ Hiểu Thanh chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Là một người tu luyện, tu vi quý giá nhất của ông ta lại bị Lý Quân phế bỏ.
Việc này khác gì giết chết ông ta đâu?
Ai có thể ngờ được một kẻ vừa rồi còn đắc ý vênh váo, giờ đây lại thảm hại đến mức
này.
"Ngươi chỉ là một kẻ đến từ Di Tích Cấm, dựa vào cái gì mà sở hữu thực lực như vậy?"
Kỷ Hiểu Thanh hận thù nói.
"Ta dựa vào cái gì là việc của ta, còn việc của ngươi là ta sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến vị 'Thần' trong lòng ngươi chết dưới tay ta như thế nào."
Nói xong, Lý Quân chộp lấy cổ Kỷ Hiểu Thanh, sau đó kéo lê ông ta đi về phía sâu trong sơn cốc.
Nhưng mới đi được vai bước, từ trong son coc đột nhiên co mot luồng hào quang rực rỡ phóng thẳng lên trời, khuấy động cả mây tầng, tạo nên một dị tượng kỳ lạ.
Nhìn thấy cảnh này, Kỷ Hiểu Thanh vốn đang tuyệt vọng bỗng lộ vẻ vui mừng.
Ông ta cười lạnh nói: "Lý Quân, ngươi xong đời rồi. Sát khí của mười bốn vị cường giả đã luyện thành công, chỉ cần bọn họ ra tay, ngươi chắc chẳn phải chết. Cho dù ngươi là người đệ nhất nhân của Chư Thánh Địa thì trước mặt mười bốn vị Thần Cảnh tầng chín, ngươi cũng không có tư cách để sống sót."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!