Sau khi kết nối ngọc giản truyền tin, Tiêu Phong nhíu mày nhìn Trương Chỉ Lan
"Chỉ Lan, sao muội cũng đến Chư Thánh Địa vậy?"
Ngọc giản truyền tin chỉ có thể liên lạc khi ở trong cùng một không gian, vì vậy Tiêu Phong lập tức đoán được hành tung của Trương Chỉ Lan.
"Người Thượng giới sắp giáng lâm Chư Thánh Địa, nơi này đang náo nhiệt vô cùng nên muội cũng muốn đến góp vui. Đúng rồi Tiêu ca ca, có một chuyện này muội muốn nhắc nhở huynh."
"Chuyện gì?" Tiêu Phong thắc mắc.
"Là về tên Lý Quân đã cướp Lôi Côn của huynh. Chỉ mới hai mươi phút trước, Lý Quân đã giết chết một người Thượng giới thuộc Thần Cảnh tầng chín."
“Đối với Lý Quân này, huynh nhất định phải chú ý, muội cảm thấy hắn rất có khả năng sẽ gây ra đe dọa cho huynh."
“Hắn giết được Thần Cảnh tầng chín sao?"
Nghe thấy lời này, Tiêu Phong quả nhiên lộ vẻ kinh ngạc.
Tuy nhiên, hắn ta nhanh chóng hừ lạnh một tiếng:
"Giết được Thần Cảnh tầng chín thì đã sao? Những kẻ tự xưng là 'Thần' đó chẳng qua cũng chỉ là hạng tôm tép ở Thượng giới. Nếu gặp ta ở cùng cảnh giới, ta chỉ cần một tay cũng đủ nghiền nát hắn."
"Nhưng đây lại là một tin tốt. Lý Quân tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, trên người hắn chắc chắn ẩn chứa cơ duyên cực lớn. Chỉ cần giết hắn, cơ duyên đó sẽ thuộc về ta."
Trong mắt Tiêu Phong đã lộ ra vẻ rực cháy tham vọng.
Nghe Tiêu Phong nói vậy, Trương Chỉ Lan nở một nụ cười dịu dàng:
“Tiềm năng của Tiêu Phong ca ca tất nhiên là cổ kim vô song. Những ngày tới muội sẽ giúp Tiêu Phong ca ca giám sát hắn, chỉ chờ Tiêu Phong ca ca đến lấy đi cơ duyên của hắn thôi."
"Được, vất vả cho Chỉ Lan muội muội rồi."
Ngay khi Trương Chỉ Lan vừa ngắt liên lạc, nàng ta chợt thấy trên đường núi có một bóng người đang lao nhanh tới, nàng ta lập tức ẩn mình vào bóng tối.
Cái bóng đó nhanh chóng lên tới đỉnh núi, chính là Liệp thủ An Đông.
An Đông thấy biến động chiến đấu bên phía gia tộc Tư Không đã biến mất nên muốn tới xem kết quả cuối cùng.
Nhưng khi vừa đặt chân lên đỉnh núi, dù đã từng trải qua bao sóng gió, ông ta vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động tâm can.
Trên đỉnh núi xác chết nằm la liệt, và điều khiến ông ta kinh hãi nhất chính là nhìn thấy thi thể của một vị Thần.
Vu tộc và các vị Thần Thượng giới vốn có liên lạc, nên An Đông nhận ra ngay lập tức. Ông ta đứng sững tại chỗ, chết lặng.
Đối với người ở Chư Thánh Địa, Thần là sự tồn tại cao cao tại thượng, chúa tể vạn vật và vô địch thiên hạ.
Thế nhưng cảnh tượng trước mắt đã lật đổ mọi nhận thức của ông ta: Thần vậy mà cũng bị giết!
Ông ta hít một hơi thật sâu để nén lại sự bàng hoàng trong lòng, sau đó nhìn về phía dinh thự nhà họ Tư Không.
Chỉ thấy lối vào không gian đã bị đánh tan hoang, bên trong cũng đầy rẫy thi thể. Hơn nữa, những thi thể còn nguyên vẹn đều có thể thấy rõ là bị thương bởi trường thương đâm xuyên mà chết.
Nói cách khác, tất cả những người này đều chết dưới tay một người.
“Chẳng lẽ thật sự là Lý Quân?"
Nghĩ đến đây, tim An Đông đập liên hồi.
Nhưng dù Lý Quân có mạnh đến đâu, cũng không thể giết được Thần chứ!
“Chuyện này còn nhiều điểm nghi vấn, xem ra phải về bẩm báo lại cho Tộc trưởng. Bất kể vị Thần kia chết như thế nào, chắc chắn đều không thoat khỏi liên quan đến Lý Quân. Vu tộc đối đầu với Lý Quân tuyệt đối là sai lầm lớn nhất."
Nghĩ đoạn, An Đông hóa thành tàn ảnh, xoay người rời đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!