Đánh lên tận mây xanh, tham vọng này quá lớn rồi.
Lúc này Lý Quân đi đến bên xác của Thần, đặt tay lên đầu hắn ta, một giọt tinh huyết được thu ra.
Nhìn giọt máu đó, mắt Lý Quân lộ vẻ rực cháy.
Giọt thần huyết này nhất định có thể giúp hắn đột phá cảnh giới một lần nữa.
Sau khi cất thần huyết, Lý Quân nhìn về phía đám người Tần Minh.
"Vở kịch hay đã xem xong, các người cũng nên lên đường rồi."
Nghe câu này, cả Tần Minh và Tăng Ly đều lộ vẻ tuyệt vọng.
Thực lực của ngươi tuy mạnh, nhưng đẳng nào cũng chết, ta thà liều mạng lĩnh giáo một phen!"
Tần Minh gầm lên, lao thẳng về phía Lý Quân, khí thế bộc phát đến cực hạn.
Tuy nhiên, đối mặt với sức mạnh đủ để nghiền nát vô số cường giả ở Chư Thánh địa này, trong mắt Lý Quân chỉ có sự khinh miệt.
Trường thương rung lên, một thương đâm ra, cơ thể Tần Minh liền vỡ vụn.
Một giọt máu lại được Lý Quân thu vào tay.
"Tần Minh chọn cách liều chết phản kháng, vậy còn ngươi thì sao?" Lý Quân bước tới trước mặt Tang Ly.
Lúc này Tăng Ly đang bị thương, dáng vẻ thê lương, nhu nhược vô cùng.
Phải thừa nhận rằng vị gia chủ họ Tăng này sở hữu một gương mặt rất xinh đẹp.
Thấy ánh mắt Lý Quân dường như mang theo vài phần thưởng thức, Tăng Ly vốn đã tuyệt vọng đột nhiên nảy sinh ý đồ khác.
Ả cố tình kéo cổ áo thấp xuống một chút, giọng nói nũng nịu mê hoặc: "Đừng giết ta, bảo ta làm gì cũng được, xin ngài đấy."
Nói xong, ả nhìn Lý Quân bằng đôi mắt đào hoa ướt át đầy vẻ đáng thương.
"Thật sự làm gì cũng được sao?" Khóe miệng Lý Quân hơi nhếch lên.
Nghe vậy, mắt Tăng Ly lộ ra vài phần đắc ý.
Quả nhiên, chỉ cần là nam nhân thì khó lòng cưỡng lại sức quyến rũ của ả.
Ả gật đầu: "Dĩ nhiên rồi."
Ở phía bên kia, Triệu Uyển Thanh thấy cảnh này thì tức giận giậm chân: "Tiểu sư đệ bị người phụ nữ đó mê hoặc rồi, hừ! Quả nhiên nam nhân không có ai tốt lành cả."
Triệu Tiêu bên cạnh cạn lời, cảm thấy bản thân cũng bị vạ lây một cách vô cớ.
Lý Quân đi đến trước mặt Tăng Ly, đưa tay nâng cằm ả lên: "Gương mặt thật thanh tú, đúng là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, đáng tiếc ... "
Nói xong, bàn tay hắn đột ngột dời xuống.
Sau đó là tiếng "Rắc", cổ của Tăng Ly đã bị vặn gãy.
Lý Quân buông tay, cơ thể Tảăg Ly đổ gục xuống đất như một sợi bún, đến tận lúc chết trong mắt vẫn còn vương vẻ không thể tin nổi.
Phía bên kia, đám người Triệu Tiêu đều đờ người ra.
Không ai ngờ Lý Quân lại đột ngột ra tay như vậy, thật sự là quá âm hiểm!
Trương Chỉ Lan nấp trong bóng tối cũng trợn tròn mắt, không tự chủ được mà sờ lên cổ mình.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!