Ba người Lý Quân còn đang ngẩn ngơ, nơi này đã hoang phế từ lâu, sao lại có người xuất hiện?
Nhưng khi thấy nữ tử rẽ ngoặt bỏ chạy, theo bản năng, cả ba người cùng ra
tay.
Tốc độ của Lý Quân cực kỳ nhanh, di chuyển như chớp. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã đuổi kịp rồi chặn đường nàng ta.
Nữ tử thấy Lý Quân tốc độ nhanh như vậy, ánh mắt nàng ta lộ ra vài phần hoảng loạn, vẻ mặt trở nên đầy lạnh lẽo và cảnh giác.
"Bọn người các ngươi đung là âm hồn không tan, ta đã nói ta không biết Triệu Nhat Kiem nao ca."
Nữ tử nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Nghe thấy ba chữ Triệu Nhất Kiếm, ánh mắt Lý Quân đột nhiên trở nên sắc bén.
"Triệu Nhất Kiếm, ngươi biết Triệu Nhất Kiếm ở đâu? Nói mau."
Giọng hắn hơi gấp gáp.
Ánh mắt nữ tử lộ ra địch ý.
“Quả nhiên ngươi chẳng phải thứ tốt lành gì, cùng một giuộc với bọn chúng."
Ngay sau đó, thanh kiếm trong tay hóa thành luồng sáng sắc bén rồi lao về phía Lý Quân.
Thực lực của nữ tử không mạnh, vừa đạt tới cảnh giới Thần Biến, nhưng nhát kiếm này lại mang theo sức mạnh rất cổ quái, khiến Lý Quân ngẩn ngơ.
Trong lúc hắn ngẩn người, thanh kiếm đã tới gần cơ thể hắn.
Ánh mắt nữ tử đầy mừng rỡ.
Vừa rồi thấy tốc độ của Lý Quân, nàng tưởng hôm nay khó thoát kiếp nạn, không ngờ kiếm của nàng lại khiến Lý Quân không kịp phản ứng.
Nụ cười của nàng chưa kéo dài được bao lâu đã bị Lý Quân dùng hai ngón tay kẹp chặt bảo kiếm.
Vẻ mặt nữ tử thay đổi, nàng ta định rút kiếm về nhưng lại phát hiện kiếm như mọc rễ, dù có dùng sức thế nào thì bảo kiếm vẫn bất động.
Quá tức giận, nữ tử giơ tay đánh vào ngực Lý Quân nhưng lại bị Lý Quân nắm lấy cổ tay, hắn dùng sức kéo, cả cơ thể nàng ta lao về phía trước như chủ động ôm ấp, đập mạnh vào lồng ngực Lý Quân.
"Khốn khiếp!"
Mặt nữ tử đỏ ửng vì xấu hổ, giãy giụa dữ dội.
"Buông ta ra."
Lớn như vậy, đây là lần đầu đầu tiên nàng ta gần gũi với nam tử như vậy, vừa thẹn vừa giận.
Lý Quân cũng thấy tư thế hai người có chút kỳ quái, đành phải buông cổ tay nàng ta ra.
Đối phương lùi liên tiếp mấy bước, định xoay người chạy trốn, nhưng phát hiện Triệu Trường Hà và Triệu Uẩn thích thú nhìn hai người họ.
Trái tim đập thình thịch, biết mình không thể trốn thoát.
"Nói cho ta biết chuyện liên quan tới Triệu Nhất Kiếm, nếu không thì ngươi đừng hòng rời khỏi đây.”
Lý Quân thản nhiên nói.
Vẻ mặt nữ tử thay đổi: "Ta cũng không biết Triệu Nhất Kiếm là ai, ta chỉ đến đây chơi, đột nhiên có một người hỏi ta Triệu Nhất Kiếm trốn ở đâu, người đó trông rất hung dữ nên ta đã bỏ chạy."
"Khó khăn lắm mới thoát được hắn, kết quả lại bị các ngươi chặn lại."
Nữ tử đang đánh cược Lý Quân không cùng một bọn với kẻ đuổi theo nàng ta.
"Ngưoi thuc sự không biết Trieu Nhat Kiem là ai?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!