“Sự tồn tại của tổ tiên là bí mật lớn nhất của nhà họ Triệu. Lý do quan trọng nhất chúng ta lựa chọn rời xa quê hương, tới đây sống ẩn là vì không muốn để người khác phát hiện tổ tiên nhà họ Triệu vẫn còn sống."
Nghe Triệu Trường Hà nói, Lý Quân chợt hiểu ra điều gì.
"Vậy có nghĩa là tổ tiên Triệu Nhất Kiếm hiện vẫn đang ở nơi cũ của nhà họ Triệu đúng không?"
Triệu Trường Hà gật đầu: "Đúng vậy, khi chúng ta rời đi thì nơi đó đã biến thành đống nổ nát, nhưng nằm dưới phế tích lại có kiến trúc ngầm, tổ tiên nhà họ Triệu ẩn náu ở đó."
“Bây giờ chúng ta sẽ xuất phát.”
"Nếu tổ tiên nhà họ Triệu thấy được người có thể giết thần thì nhất định sẽ rất vui mừng.
Lý Quan, Triệu Uan và Triệu Trường Hà nhanh chóng rời khỏi đại điện.
Dọc đường, người nhà họ Triệu nhìn cả ba người với ánh mắt phức tạp.
Trong ký ức của họ, đây là lần đầu tiên thấy có người chạy đến tận nhà đánh trưởng lão của nhà họ Triệu mà kết quả tộc trưởng lại còn đối đãi cung kính như vậy
Triệu Trường Hà gọi Đại trưởng lão đến, giao cho ông ấy chủ trì công việc trong tộc rồi rời đi.
Chẳng mấy chốc đã bước ra khỏi đại trận.
"Trận pháp của nhà họ Triệu là do tổ tiên Triệu Nhất Kiếm sáng tạo ra. Triệu Nhất Kiếm không chỉ có kiếm đạo phi thường mà còn có cả thiên phú trận đạo."
"Thiên phú trận đạo của Triệu Uẩn có lẽ là di truyền từ tổ tiên."
Triệu Trường Hà nhắc đến Triệu Nhất Kiếm với vẻ đầy tự hào.
Vừa rời nhà họ Triệu không bao lâu thì cả ba đều dừng bước.
Bởi họ phát hiện trên bầu trời có từng bóng người bay qua như đang tìm kiếm thứ gì.
"Đám người này đến chốn hoang vu thế này rất có thể là vì nhà họ Triệu."
"Trước đó Tư Mông Viêm từng nói, ngoai han thì những thế lực sứ giả khác cũng đang tìm vị trí của nhà họ Triệu, bọn họ muốn tiêu diệt nhà họ Triệu để lấy lòng Thần thượng giới."
Triệu Uẩn nghiêm túc nói.
Nghe vậy, sắc mặt Triệu Trường Hà cũng rất khó coi.
Nhà họ Triệu sống ẩn nhiều năm chỉ cầu mong sự bình yên, thế nhưng đối phương lại không có ý định tha cho bọn họ.
“Trận pháp của nhà họ Triệu vô cùng cường đại, bọn họ muốn tìm thấy cũng không đơn giản như vậy. Chúng ta giả làm người qua đường, đừng xung đột chính diện với chúng, đợi gặp xong tiên tổ rồi tính tiếp."
Triệu Trường Hà nói.
Nhưng vừa dứt lời đã có người phát hiện ra bọn họ, đám người kia xuống dưới chặn đường đi.
Đó là một nữ tử kiêu ngạo dẫn theo một đám thuộc hạ.
Nữ tử đó mặc một bộ y phục hoa lệ, dung mạo khá xinh đẹp nhưng đối mắt lại lạnh như băng.
"Các người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Có quan hệ gì với nhà họ Triệu?”
Nàng ta tra hỏi như thẩm vấn phạm nhân.
“Ta là tu sĩ vào núi này hái thuốc, còn nhà họ Triệu gì gì đó, ta không hiểu ngươi đang nói gì.”
Triệu Uẩn lớn tiếng nói, cố gắng qua loa cho xong.
"Hóa ra là đến hái thuốc."
Nữ tử đó nở một nụ cười lạnh.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!