Lúc này, bên trong một phủ đệ ở thành Trấn Lôi.
Ngô Đào, người đứng đầu chấp sự của Liên Minh Chính Đạo đang ngồi ở vị trí chủ tọa, xung quanh ông ta là những chấp sự khác.
Nữ tử đeo mặt nạ đứng bên tay phải Ngo Dao vẫn luôn im lặng.
"Căn cứ theo tin tức chúng ta nhận được, Lý Quân xuất hiện lần cuối ở thành Trấn Lôi, nhưng mấy ngày vừa qua, chúng ta đã lục soát khắp thành mà vẫn không thấy bóng dáng hắn."
Chưởng giáo Thái Huyền Môn Lục Trầm lên tiếng.
Ánh mắt Ngô Đào trở nên lạnh lẽo.
"Thành Trấn Lôi không lớn nhưng cũng không nhỏ, muốn tìm một người không khác gì mò kim đáy bể, chung ta có thể đi tìm thành chủ Thành Trấn Lôi Tô Thiền Tuyết để hỏi thăm."
“Nàng ta trông coi thành Trấn Lôi, tai mắt khắp nơi, nếu nàng ta chịu giúp, tìm được Lý Quân không phải là chuyện khó."
Lục Trầm nói: "Ngô chấp sự nói có lý, nhưng Tô Thiền Tuyết đến từ nhà họ Tô, một thế lực cổ xưa, chúng ta tới nhờ giúp đỡ nhất định phải chuẩn bị đủ lễ vật, tránh đắc tội."
Ngô Đào gật đầu.
Lúc này, một giọng nói lạnh như băng vang lên.
"Gì mà thế gia cổ xưa, kề đao lên cổ xem nàng ta có chịu ngoan ngoãn phối hợp hay không."
Người lên tiếng là nữ tử mang mặt nạ.
Trên người nàng ta tỏa ra luồng khí tức sát máu và lạnh lẽo, ngay cả những chấp sự khác của Liên Minh Chính Đạo cũng cố tình tránh xa.
Ngô Đào nhíu mày: "Thế lực cổ xưa không đơn giản như vậy, Nhậm Nhã Quỳnh, ngươi không nên nhúng ta vào chuyện này."
Thì ra nữ tử đeo mặt nạ chính là Nhậm Nhã Quỳnh bị luyện thành Huyết Sát.
“Ha ha."
Nhậm Nhã Quỳnh cười lạnh.
"Không đơn giản thì sao? Thế lực cổ xưa cường đại chẳng phải là bởi vì có cường giả Thần Cảnh hay sao? Bây giờ ta đã gần đạt tới Thần Cảnh, chẳng bao lâu nữa chắc chắn sẽ đột phá, rồi sẽ có một ngày cường giả Thần Cảnh cũng phải quỳ dưới chân ta."
Giọng Nhậm Nhã Quỳnh khàn đặc.
Ngô Đào và Lục Trầm nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự lo lắng trong mắt đối phương.
Sau khi bàn chuyện xong, Lục Trầm đến bên cạnh Ngô Đào, nhỏ giọng nói: "Ngô chấp sự, Nhậm Nhã Quỳnh biến thành Huyết Sát thì thực lực tăng mạnh, sợ là sắp không khống chế được nữa rồi.”
Ngô Đào hừ lạnh: "Yên tam, ta có thể luyen chế ra nang ta thì đương nhiên cũng sẽ có cách khống chế, đợi đến khi nàng ta giết chết Lý Quân thì sẽ phong ấn lại. Sao ta có thể Huyết Sát hại chủ được."
Nghe vậy, Lục Trầm mới yên tâm.
Ngay lúc này, một thuộc hạ vội vã đi vào, thấy Ngô Đào và Lục Trầm, hắn vội vàng hành lễ.
“Bái kiến Ngô Đào chấp sự, bái kiến Lục Trầm chấp sự."
“Chuyện gì?"
Ngô Đào hỏi.
"Bẩm Ngô Đào chấp sự, vừa rồi thuộc hạ đi phủ thành chủ thăm dò tin tức theo phân phó của ngài, biết được Tô Thiền Tuyết vừa trở về sau khi tham gia con đường thí luyện, hơn nữa ... ”
"Làm sao?"
Ngô Đào không kiên nhẫn hỏi.
“Lý Quân và Tô Thiền Tuyết cùng nhau trở về phủ thành chủ."