Nghe đến đây, sắc mặt Tô Thiền Tuyết khẽ thay đổi, nàng ta vội nói: "Tống Khinh Doanh, ta cảnh cáo ngươi, đừng chọc vào hắn, ngươi đang đùa với lửa đấy."
“Đùa với lửa?"
Tống Khinh Doanh nhìn Tô Thiền Tuyết bằng ánh mắt quái dị.
“Từ này của ngươi nghe thật cổ quái, nghe nói ngươi làm thành chủ thành Trấn Lôi, tưởng phải quả quyết dứt khoát, không ngờ lại trở nên nhát gan thế này."
"Một kẻ đến từ Di Tích Cấm lại khiến ngươi kiêng kỵ như vậy. Đợi con đường thí luyện mở ra đi, để xem ta trừng trị hắn thế nào."
Nhìn Tống Khinh Doanh đang hừng hực khí thế, Tô Thiền Tuyết khẽ thở dài.
Với nàng, tiểu thư nhà họ Tống cũng không tính là bằng hữu, lời nên nhắc đã nhắc, đối phương cứ khăng khăng tìm chết thì nàng cũng đành chịu.
Lúc này, gần như không còn môn phái nào tới nữa, đại diện của các thế lực đồng loạt đứng dậy bước lên đài cao giữa quảng trường.
Xung quanh trở nên yên tĩnh.
Mọi người đều hiểu, con đường thí luyện sắp chính thức bắt đầu.
“Mời người tham gia con đường thí luyện tập hợp ở giữa quảng trường, mỗi người nhỏ một giọt tinh huyết để luyện thành hồn bài, sau đó sẽ tiến vào di tích."
Một lão giả đứng dưới bia đá, giọng nói vang vọng khắp quảng trường.
Lão giả tên là Lưu Vân, người có đức độ và danh vọng cao ở Thánh Địa, cũng là hậu duệ của một trong những pho tượng trên quảng trường, mỗi kỳ con đường thí luyện đều do ông chủ trì.
Để lại hồn bài là bởi vì sau khi tiến vào thí luyện, người bên ngoài không biết tình huống xảy ra ở bên trong, hồn bàu có thể xác định người đó còn sống hay đã chết.
Mỗi lần con đường thí luyện mở ra, rất nhiều hồn bài đã bị vỡ.
Lưu Vân đạo nhân dứt lời, vô số người tập trung về giữa quảng trường, tổng cộng hơn năm trăm người.
Những người này, kẻ yếu nhất cũng là cảnh giới Thần Biến, thiên kiêu của các gia tộc thượng cổ thì đa số đều đã đạt tới nửa bước Thần Cảnh.
"Bắt đầu đi."
Dứt lời.
Có người nhỏ máu lên ngọc bài, ngọc bài như có linh tính.
Đây chính là hồn bài.
Hồn bài có liên kết chặt chẽ với chủ nhân, chủ nhân chết thì hồn bài sẽ tự động vỡ nát.
Mọi người lần lượt tiến lên.
Hơn năm trăm người, mất tới hai giờ mới xong.
Cảnh tượng hơn năm trăm hồn bài bày ra vô cùng tráng lệ.
Trên mỗi hồn bài đều có khắc tên.
"Được rồi, mọi người có thể vào rồi."
Lưu Vân đạo nhân vừa nói xong đã có người đi thang về day nui Kỳ Sơn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!