Dạo này Lý Quân mải tu các pháp thuật khác, chưa có thời gian nghiên cứu Long Châu.
Còn bản mệnh Huyết Long cùng bảy bóng Chân Long, từ ngày nhận được Long Châu đã luôn quấn quanh Long Châu để tu luyện.
Không ngờ, bọn chúng đã gần hóa thành chân long thực sự.
Vốn Lý Quân còn tưởng hôm nay sẽ là một trận huyết chiến ác liệt, giờ thì đám người kia chả là gì nữa.
Lúc này, người trung niên bắt đầu hoảng. Cửu Long mang tới cảm giác uy hiếp quá mãnh liệt, ông ta hít sâu một hơi, trong lòng thậm chí nảy sinh ý muốn rút lui.
Đúng lúc đó, giọng nói lạnh băng của Lý Quân vang lên: "Cửu Long, nghe lệnh ta, nuốt sạch!"
Lời vừa dứt, tiếng long ngâm dậy trời, sát khí ngút ngàn, thẳng tắp ập về phía năm tên Thần Cảnh.
Khi nay nam người liên thủ con đẩy lùi được Lý Quân, nhưng đối diện Cửu Long, chỉ một hiệp đã bị hất văng, miệng phun máu.
"Lên cho ta!" Người trung niên quát lớn. Sau lưng ông ta còn bảy thuộc hạ, nhưng ai nấy đều đầy do dự.
"Đồ vô dụng! Ta bảo các ngươi ra tay, không nghe thấy à?"
"Dù lũ rồng của hắn có mạnh đến mấy thì cũng đâu phải chân long thật, các ngươi sợ cái gì?"
Nhưng vô ích, bảy người vẫn đứng chôn chân tại chỗ, không dám động.
Lý Quân cười khinh: "Đám thuộc hạ của ngươi chỉ dựa ngoại lực để tăng cảnh giới, nên căn bản không có tâm chí của cao thủ Ngươi đừng mong trông cậy vào chúng.”
"Ngươi ... " Sắc mặt người trung niên cực kỳ khó coi.
"Dù chúng không ra tay, thì một mình ta cũng đủ đối phó ngươi."
Còn chưa nói xong thì Cửu Long đã gào thét lao xuống, cuộn lên nguồn năng lượng điên cuồng, vô cùng đáng sợ.
Người trung niên biến sắc.
Chiếc quạt trong tay ông ta xoay tròn, từng luồng khí đen tràn ra, rồi một Thần Ma tám tay bước ra từ quạt, chặn đứng đòn công kích của Cửu Long.
Ông ta không khỏi thở phào, cười đắc chí: "Tiểu tử, chín con rồng của ngươi tuy lợi hại, nhưng vẫn không phá nổi Thần Ma tám tay của ta."
"Vậy sao?" Lý Quân lạnh lùng đáp.