Với thực lực của hắn, dù đứng im một chỗ thì đối phương cũng không thể phá được cương khí hộ thân của hắn.
Trong lòng Lý Quân đã thật sự tức giận.
“Vút!"
Kiếm quang cách Lý Quân chưa đầy hai nắm tay thì bị Lý Quân nắm lấy.
Ánh mắt Lan Nhi lộ vẻ châm biếm.
“Ranh con không biết sống chết lại dám dùng tay không bắt kiếm, đúng là muốn chết."
Nhưng ngay sau đó, mắt cô ta trừng lớn.
Bởi vì cảnh tượng bàn tay Lý Quân bị chém không hề xuất hiện như trong tưởng tượng, kiếm của cô ta như cắm vào kẽ đá, không thể tiến thêm được.
"Rắc."
Thân kiếm bị bẻ gãy.
Lý Quân nắm nửa lưỡi kiếm đâm vào cổ Lan Nhi.
Lúc này, ánh mắt Lan nhi lộ vẻ sợ hãi.
Cô ta muốn trốn tránh nhưng phát hiện khí tức toàn thân đã bị áp chế, không thể động đậy được, chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn mũi kiếm đâm xuyên qua cổ mình.
Lưỡi kiếm xuyên từ bên này sang bên kia cổ họng, cô ta ôm cổ, ánh mắt đầy khiếp sợ, cơ thể chậm rãi ngã xuống.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Lan Nhi đã chết, cô ta chết bởi kiếm của mình.
Gương mặt của đám đệ tử bên cạnh lão bà đều trở nên cứng đờ.
Đệ tử gác cửa lại thấy vui sướng, bình thường bọn họ bị đồ đệ của lão bà này bắt nạt không ít lần, nhưng khi nhìn sang Lý Quân, ánh mắt bọn họ mang theo vài phần thương hại.
Bởi vì bọn họ biết, lão bà này rất bao che người của mình, dám giết đồ đệ của bà ta thì chắc chắn phải hứng chịu cơn phát tiết.
Quả nhiên, vẻ mặt của lão bà trở nên âm trầm, cỗ sát khí ngút trời dâng lên.
"Lan Nhi là đại đệ tử của tôi, cũng là học trò mà tôi hài lòng nhất, cậu giết con bé, ranh con, tôi phải xé xác cậu thành trăm mảnh."
Giọng nói bà ta vô cùng lạnh lẽo, thanh bảo kiếm được rút khỏi vỏ tỏa ra sát khí lạnh như băng.
Xung quanh nổi lên gió lốc, sát khí sắc bén như muốn xóa sạch tất cả.
Lý Quân hừ lạnh, han khe sờ chiếc vòng trên cố tay.
Vòng tay như hiểu ý của Lý Quân, nó giãn ra, từ trên cổ tay rơi thẳng xuống mặt đất.
Ngay sau đó, một con ran đỏ rực khổng lồ dài ba trượng xuất hiện.
Nhìn thấy cự xà, vẻ mặt lão bà trở nên vô cùng khó coi, thân thể hơi run lên.
Cự xà há chiếc hàm gớm ghiếc, phun lửa về phía lão bà.
Lão bà vung kiếm tạo thành một màn chắn, mặc dù đã ngăn được ngọn lửa, nhưng vẫn bị sức mạnh khủng khiếp đánh trúng, thân thể lùi về sau mấy bước, trông bà ta vô cùng nhếch nhác, ánh mắt đầy vẻ khiếp sợ.
Sức mạnh của con rắn khổng lồ này quá khủng bố, hơn nữa một kẻ tầm thường đến từ Di Tích Cấm thì có tư cách gì để điều khiển nó.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!